"Mẹ, Giang Ninh đi làm ở bệnh viện rồi, con thật sự không giúp gì cho anh ấy đâu." 

             Lâm Thanh Trúc nói thật. 

             Nhưng Trần Lam làm sao tin được? 

             "Mẹ không tin!" 

             "Cái thằng phế vật ấy, thằng nhãi con khốn kiếp ấy rõ ràng là muốn đeo bám con!" 

             "Hèn gì mấy hôm nay con không chịu đi làm, thì ra đều là vì thằng mất dạy đó!" 

             Trần Lam càng nói càng tức. 

             "Bảo thằng khốn ấy đợi đấy, bà đây tuyệt đối không bỏ qua cho hắn!" 

             Quát xong, Trần Lam quay người đi xuống lầu. 

             Nhìn mẹ đi xuống, Lâm Hân Hân chỉ biết cạn lời. 

             Ngẩng đầu nhìn Lâm Thanh Trúc, chỉ thấy chị ngồi yên trên giường, chẳng biết trong đầu đang nghĩ gì. 

             Liếc chị một cái, Lâm Hân Hân ngồi xuống bên cạnh. 

             "Chị, chẳng lẽ chị thật sự định ly hôn với anh rể à?" 

             Khóe môi Lâm Thanh Trúc khẽ cười khổ. 

             Đúng vậy! 

             Ly hôn ư? 

             Trước kia, Lâm Thanh Trúc chỉ mong chờ đến ngày ly hôn! 

             Thế nhưng, dạo gần đây tiếp xúc với Giang Ninh, cô chợt nhận ra anh không hề đáng ghét đến thế, ngược lại còn khiến lòng cô thoáng rung động! 

             Nhất là hôm đó anh bảo vệ cô, rồi còn đưa cô về. 

             Nghĩ đến Giang Ninh bây giờ thay đổi như thế, lòng cô rối như tơ vò, mâu thuẫn biết bao! 

             Cũng vì vậy mà dạo này cô không tới bệnh viện làm việc. 

             Vì cô sợ gặp Giang Ninh. 

             Bởi chỉ cần nhìn thấy anh, cảm giác thầm mến trong lòng lại dâng lên ngày một mạnh hơn! 

             Cô sợ! 

             Sợ một ngày nào đó lỡ buông lòng, yêu anh mất thì biết làm sao? 

             "Chị, thật ra anh rể bây giờ tốt lắm!" 

             "Anh ấy hoàn toàn khác trước rồi, không chỉ đẹp trai, phòng khám làm ăn còn phát đạt, đánh đấm cũng ghê gớm lắm!" 

             Lâm Hân Hân tiếp tục khen. 

             Lâm Thanh Trúc ngẩng đầu nhìn em gái: "Hân Hân, dạo này em có hay gặp anh ấy không?" 

             "Ừ ừ!" 

             "Gần đây em với anh rể hay đi chung lắm!" 

             Nghe vậy, Lâm Thanh Trúc khẽ nhíu mày. 

             "Hay đi chung?" 

             "Đúng vậy!" 

             "Vừa nãy cũng là anh rể đưa em về đó!" 

             Thế là Lâm Hân Hân kể lại từ đầu đến cuối chuyện hôm nay nhờ Giang Ninh đóng giả vệ sĩ cho mình. 

             Cũng kể luôn chuyện anh hạ gục vệ sĩ của Triệu Tư Ngữ cùng mấy tên lưu manh khác! 

             "Anh rể bây giờ mạnh kinh khủng luôn!" 

             "Ngay cả ở trường học của bọn em, nhiều nữ sinh mê anh ấy như điếu đổ!" 

             "Chị, chị nhất định đừng ly hôn với anh rể nha!" 

             "Chị mà ly hôn, chắc chắn sẽ hối hận!" 

             Lâm Hân Hân nói tiếp. 

             Lâm Thanh Trúc cười khổ: "Được rồi, chị biết rồi. Em xuống đi, chị muốn chợp mắt một chút." 

             "Ừ ừ!" 

             Nhìn em gái ngây thơ đi xuống lầu, Lâm Thanh Trúc lặng người. 

             Cô đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này chẳng ai biết cô đang nghĩ gì. 

             Cuộc sống đối với Giang Ninh bây giờ đúng là sướng như tiên! 

             Bán thuốc, kiếm tiền, đi làm! 

             Lúc rảnh lại tiện tay dạy dỗ mấy thằng lưu manh! 

             Anh sống ung dung chẳng khác nào vua chúa! 

             Hôm nay lại đến giờ đi làm ở Bệnh viện Trung tâm. 

             Ăn qua loa bữa sáng xong, anh đi làm. 

             Bệnh viện Trung tâm! 

             Vừa đến, khá nhiều cô y tá đã vội vã chạy tới chào anh. 

             "Chào Giáo sư Giang." 

             "Giáo sư Giang, hôm nay anh lại đẹp trai hơn rồi!" 

             "Giáo sư Giang, em nhắn anh mấy hôm nay rồi, khi nào anh rảnh đi xem phim với em nhé?" 

             Mỗi lần như vậy, anh chỉ cười ngại ngùng, giả vờ ngây thơ: "Để hôm khác, để hôm khác…" 

             Nghe xong, các cô y tá đều thất vọng tràn trề. 

             Nhìn bóng lưng anh đi về phía khoa Đông y, mấy y tá không kìm được rì rầm bàn tán. 

             "Mấy cậu nói xem, Giáo sư Giang có phải đã kết hôn rồi? Hoặc có bạn gái rồi?" 

             Một nữ y tá mở lời. 

             "Không thể đâu, chưa bao giờ thấy ảnh đi cùng cô nào cả." 

             "Nhưng bọn mình cũng đâu có xấu, sao anh ấy không bao giờ chịu hẹn hò với tụi mình vậy?" 

             "Cậu không hiểu rồi. Cậu quên là Bệnh viện Trung tâm có đại mỹ nhân Lâm Thanh Trúc à?" 

             "Bác sĩ Lâm?" 

             "Đúng thế!" 

             "Mấy cậu nghĩ xem, Giáo sư Giang có mỹ nhân như bác sĩ Lâm bên cạnh, liệu còn liếc nhìn tụi mình làm gì?" một cô y tá tóc ngắn nói. 

             Lời vừa dứt, mấy cô y tá quanh đó đồng loạt im lặng. 

             Đúng vậy! 

             Lâm Thanh Trúc là đại mỹ nhân có tiếng của Bệnh viện Trung tâm! 

             Có cô ấy ở đó, dù các y tá có xinh đến mấy cũng chỉ làm nền thôi! 

             Biết làm sao được, cô ấy quá chói sáng. 

             Dáng vóc, nhan sắc, khí chất-Lâm Thanh Trúc đúng là một đại mỹ nhân hiếm có! 

             "Nhưng bác sĩ Lâm chẳng phải đã kết hôn rồi sao? Nghe nói còn rước một thằng ở rể phế vật nữa?" 

             "Đúng đúng, tôi cũng nghe vậy!" 

             "Bác sĩ Lâm đúng là đã kết hôn, mà lại lấy đúng một gã ở rể vô dụng!" 

             "Trời ơi, chẳng lẽ bác sĩ Lâm định ngoại tình?" 

             "Tôi đoán có thể lắm! Dù gì Giáo sư Giang vừa đẹp trai vừa tài giỏi!" 

             "Chuẩn luôn!" 

             "Hừ, đừng tưởng bác sĩ Lâm bấy lâu nay tỏ ra thanh cao, lạnh như băng, biết đâu đã sớm ngoại tình rồi." 

             "Ôi, nói vậy thì tụi mình coi như hết cửa rồi!" 

             Trong lúc mấy y tá tám chuyện ngoài hành lang, Giang Ninh đã vào văn phòng khoa Đông y. 

             Bên trong, Phùng Luân đã tới từ sớm. 

             Chào ông Phùng Luân một tiếng, anh vội liếc sang chỗ ngồi của Lâm Thanh Trúc. 

             Tiếc là chỗ ngồi ấy vẫn trống không… khiến anh hơi thất vọng. 

             "Cô ấy dạo này rốt cuộc có chuyện gì?" 

             "Sao mãi không chịu đi làm vậy?" 

             Anh thầm nghĩ. 

             Không có Lâm Thanh Trúc, anh không thể hấp thu linh khí trên người cô! 

             Không có linh khí, anh không thể vận dụng mấy chiêu "bật hack" của mình… 

             Thời gian trôi từng phút từng giây! 

             Anh tiếp tục khám cho các bệnh nhân trong khoa, còn Phùng Luân làm trợ lý, đứng bên phụ giúp. 

             Lúc này trên đường phố, một chiếc taxi đang chạy về phía Bệnh viện Trung tâm. 

             Nhìn kỹ, người ngồi ghế sau chính là bà mẹ vợ lắm điều của Giang Ninh: Trần Lam! 

             Từ khi biết Giang Ninh cũng làm ở Bệnh viện Trung tâm, đêm qua Trần Lam tức đến mất ngủ! 

             Theo lời bà, một thằng ở rể phế vật mà cũng chui được vào một bệnh viện lớn như Bệnh viện Trung tâm sao? 

             Rõ ràng là Lâm Thanh Trúc "đi cửa sau", nhờ vả quan hệ! 

             Lúc này, mặt mày Trần Lam sầm lại, u ám như trời sắp mưa. 

             "Đồ phế vật thối tha!" 

             "Dám mò vào Bệnh viện Trung tâm quấy rối con gái bà hả? Xem lần này bà làm nhục mày ra sao, rồi tống cổ mày ra khỏi bệnh viện!" 

             Vừa nghĩ những điều độc địa, bà vừa giục tài xế chạy nhanh tới Bệnh viện Trung tâm. 

             Chẳng bao lâu, taxi dừng trước bệnh viện. 

eyJpdiI6IjRUdWxNSTNcL25QWmx0QUxZNmx2aFpRPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ik9SMElVb1lWYXk2bnZNRFVOSFlsb28xMCt2ZExwUTdjUlBXV25MNWJMN2VyN1dYN3VCZGhhczhRc2l2XC8rQjF3UFNXVlorZ3VaYWFtc2JPazVCeUtndm9pclhwNDI2WXc0dWloRE1nNDJMWm9XSGFPUThieE9lQ3VISTBKRE9aODFRVVQ5d3l2WG13cGdUNFRyT3V2U0tSVmU1XC9QdXBIalFjUjRMd21iNVYrQUNHXC9zVDl5eWs0dFRaaXM1TlBoTiIsIm1hYyI6ImE5MDM3MGI2NTUyZDE2MmJkOWIyY2JhNTFiYTYzNGRkOTBlOTljN2IxZmY1NGE2MWJiYzkzZDRkZmExMzE3MDEifQ==
eyJpdiI6Ik1ESkpqSmlFeHVjUkxIZkdVOXl5K0E9PSIsInZhbHVlIjoiN3c5dlcrSUJjYk9CXC9nQ2toODZDY1VmK0RVd0EyRU9CdmIyZlBZTXJEU1YxdFFDdVwvZ3RqYlFQWnE3Y3k4VWtTYUJxb21BOUVjNXhcL1p4cWIrdjRZeERuQXNGNlMrTW1waXNhQ3ZkdXMwZEVkd25UQlpyN0pERUNhdWc0OU1SWGRcLzdsZjZFTk5nR1E0M1B1WHV5SVZPYlFkOHlyMW5MYitLV1l6ZlcyQmtHSmV5Z1VjM0hUZFJZMWs1Z2xNcXZpRE1ybW4yNGlVVkQ0UGxwQldsa3Ird1BlNTJqWjVXN0RxQnpUK3haXC9wczE5U3RrYXNBK1VUM3JvZndQXC9ISWRNQUpvd2M4b0tcL0FZaGpTSGxwUHpsTGxoNldVZm1laVI4WUxpNmJuTWF0NUVEKytNM2xPNTZ0YVN2T0VXbCs0RTNad3lCWVNZazRKR2dVNXJITk1IUzlKUDVpTDZMazFEYlB3TStIOXVZa0pQUT0iLCJtYWMiOiIzZWQwZGM4Mzg1NTM1ZThiZWZiZjYwYjQwYTZjYzFiY2E5NzMxNjk2ZTM0MDU1OTNiMDBlYTZlMjAxMTY3MzA1In0=

             Dù mới sáng, nhưng khu khám ngoại trú đã đông nghịt bệnh nhân.

Advertisement
x