Vừa bước vào, Trần Lam lao thẳng đến khu khám bệnh. 

             "Y tá ơi, tôi tìm Giang Ninh!" 

             Đến quầy hướng dẫn, bà ta bước lại nói với một cô y tá mới. 

             Cô y tá mới vào làm mấy hôm, nên chưa biết tiếng tăm của Giang Ninh. 

             "Thưa chị, hình như bệnh viện chúng tôi không có ai tên Giang Ninh." 

             "Sao có thể?" 

             "Chính con gái tôi nói là cái thằng khốn đó làm việc ở đây!" Trần Lam gào lên. 

             Cô y tá khẽ nhíu mày, thầm nghĩ: Người đâu mà vô văn hóa thế? Vừa đến đã mắng người ta! 

             Đúng lúc ấy, một trưởng y tá nghe ồn ào liền bước tới: "Có chuyện gì vậy?" 

             Cô y tá vội nói: "Trưởng y tá, vị này muốn tìm người tên Giang Ninh!" 

             "Giang Ninh? Ý bà là Giáo sư Giang?" 

             Trưởng y tá nhìn Trần Lam một lượt: "Thì ra bà muốn tìm Giáo sư Giang của chúng tôi để khám bệnh à." 

             Gì cơ? 

             Giáo sư? 

             Càng nghe Trần Lam càng rối. 

             Trong mắt bà ta, Giang Ninh trước giờ chỉ là kẻ mở cái phòng khám tồi tàn! 

             Sao tự dưng thành giáo sư của Bệnh viện Trung tâm? 

             Đùa chắc? 

             "Họ Giang mà cũng là giáo sư à?" 

             "Đúng vậy! 

             Hiện Giáo sư Giang ở khoa Đông y. Nếu bà muốn khám, mời đi lối này, qua quầy đăng ký khám của khoa Đông y." 

             Trưởng y tá chỉ đường. 

             Sắc mặt khó coi, Trần Lam liếc về phía khoa Đông y rồi quay người đi thẳng. 

             Khoa Đông y! 

             Từ ngày Giang Ninh về đây, bệnh nhân kéo tới nườm nượp mỗi ngày. 

             Hành lang dài kín người xếp hàng đến khám, ai nấy đều trật tự. 

             Riêng Trần Lam, thấy đông thế là nổi cáu ngay. 

             "Giang Ninh đâu?" 

             "Tôi tìm Giang Ninh!" 

             Giọng bà ta oang oang, lập tức khiến cả hành lang đổ dồn mắt nhìn. 

             Ai nấy đều thầm nghĩ: Bà này là ai vậy? 

             Một y tá khoa Đông y nghe thấy liền bước nhanh tới. 

             "Chào bà, tôi có thể giúp gì cho bà ạ?" cô lễ phép nói. 

             "Tôi tìm thằng khốn Giang Ninh, hắn ở đâu?" 

             Ơ? 

             Nghe tới tên Giang Ninh, cô y tá sững lại. 

             Chẳng phải đang tìm chính Giáo sư Giang sao? 

             Ngó Trần Lam một lượt, cô nói: "Bà ạ, nếu bà muốn gặp Giáo sư Giang để khám, xin vui lòng xếp hàng theo thứ tự. Giáo sư đang bận trong phòng." 

             "Ơ?" 

             "Cái đồ bỏ đi đó mà cũng khám bệnh hả?" 

             "Gọi hắn ra đây ngay lập tức, bảo bà đây muốn gặp!" 

             Vốn định nói năng lịch sự, nào ngờ Trần Lam cứ luôn miệng chửi là "đồ bỏ đi", cô y tá không nhịn nổi nữa. 

             "Xin bà tôn trọng một chút! 

             Đây là bệnh viện. Muốn khám thì xếp hàng cho nghiêm túc! 

             Nếu chị còn gây ầm ĩ, tôi sẽ gọi bảo vệ." 

             Nghe vậy, Trần Lam nổi khùng. 

             "Này cô y tá, cô là ai mà dám lên mặt với bà?" 

             "Nói cho cô biết, hôm nay nếu không gọi được thằng vô dụng Giang Ninh ra đây, tôi với bệnh viện các người không xong đâu!" 

             Dứt lời, mụ lấy giọng rồi gào ầm lên như chợ búa ngay hành lang khoa Đông y: 

             "Thằng nhãi họ Giang, cút ra đây cho bà!" 

             "Giang Ninh, đồ vô dụng, ra đây mau!" 

             Tiếng gào làm bao người đổ xô lại xem! 

             Không chỉ bệnh nhân ở hành lang khoa Đông y kéo lại, mà nhiều người bên khoa Tây y cũng ùa qua xem. 

             Ai nấy nhìn cảnh ầm ĩ mà cạn lời. 

             "Bà này là ai thế? Sáng sớm đã la lối om sòm trong bệnh viện." 

             "Ừ, vô ý thức thật chứ." 

             "Hình như đang tìm Giáo sư Giang của khoa Đông y!" 

             "Ơ, không lẽ? Con mụ chanh chua này tìm Giáo sư Giang làm gì?" 

             "Ai biết!" 

             Không chỉ bệnh nhân, mà nhiều bác sĩ và y tá bên khoa Tây y cũng chạy đến xem. 

             Đúng lúc Trần Lam đang làm ầm trời, 

             Bên trong, Giang Ninh đang khám cũng nghe thấy động tĩnh. 

             Anh vừa định hỏi ngoài kia sao ồn thế thì một cô y tá chạy vào. 

             "Giáo sư Giang, không hay rồi, ngoài kia có một phụ nữ muốn tìm anh!" 

             "Hơn nữa còn ăn nói hỗn xược…" 

             Nghe xong, anh lập tức nhíu mày. 

             "Ai vậy?" 

             "Không rõ, nhưng chỉ đích danh muốn gặp anh, lại còn đứng giữa hành lang chửi bới ầm ĩ!" 

             Anh thầm rủa: Mẹ nó chứ! 

             Con mụ nào dám tới bệnh viện kiếm chuyện với tôi? 

             "Đi, tôi ra xem." 

             Nói rồi, anh đứng dậy bước ra ngoài. 

             Hành lang chật kín người xem! 

             Giữa lối đi, một bóng dáng chanh chua đang mắng xối xả: 

             "Để xem ai dám đụng vào tôi?" 

             "Nói cho các người biết, con gái tôi là bác sĩ của Bệnh viện Trung tâm đấy!" 

             "Hôm nay mà không lôi thằng nhãi họ Giang ra, tôi không để yên đâu!" 

             Vừa bước ra, anh đã nghe tiếng quen quen. 

             Mẹ kiếp, giọng này sao nghe quen tai thế? 

             Đừng bảo là… bà mẹ người yêu lắm điều kia? 

             Anh còn đang bực thì dáng người quen thuộc của Trần Lam đã lọt vào tầm mắt. 

             Quả nhiên là bà ta!! 

             "Bác sĩ Giang…" 

             "Giáo sư Giang…" 

             Vừa thấy anh đi ra, mọi người vội lên tiếng chào. 

             Cũng lúc đó, Trần Lam nhìn thấy Giang Ninh. 

             Vừa thấy mặt là bà ta sôi máu, như gặp kẻ thù. 

             "Đồ vô dụng họ Giang, rốt cuộc cũng dám ló mặt rồi à!" 

             "Ồ, bây giờ to gan nhỉ? Vào Bệnh viện Trung tâm làm rồi là dám không thèm gặp cả bà đây?" 

             Giang Ninh liếc bà ta, lầm bầm: "Đồ ngốc!" 

             "Bà tìm tôi làm gì?" 

             Nghe vậy, mọi người hiểu ngay - hóa ra anh đúng là quen con mụ này! 

             "Còn hỏi tôi tìm cậu làm gì? Đồ vô dụng mà còn mặt dày!" 

             "Tôi hỏi cậu: rốt cuộc đêm hôm đó cauajj đã làm gì con gái tôi, khiến mấy ngày nay nó không đi làm hả?" Trần Lam gầm lên. 

             Bệnh nhân, y tá, cả bác sĩ xung quanh đều sững sờ nhìn Giang Ninh. 

             Trong bụng đoán già đoán non: Chẳng lẽ anh ngủ với con gái người ta? 

             Hay còn chuyện gì khác? 

             Anh cũng bực mình chứ! 

             Lâm Thanh Trúc không đi làm thì liên quan quái gì tới anh. 

             Vốn dĩ anh cũng thấy khó hiểu, 

             Vậy mà Trần Lam còn chạy tới chất vấn. 

             "Cô ấy có đi làm hay không chẳng liên quan đến tôi! 

             Khuyên bà một câu, mau đi cho, đừng đứng đây cản tôi khám bệnh!" 

eyJpdiI6ImRaK2t3XC9wWmdNSDRHdUhLbjVrQXpRPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImFkY0FJa0VrUnpZVVg4YWVqTzlrVmRmVzVRQ3VhQXh6d0R0cnQzM1NlUkhDWVB6c3o3Qnd4SXVtU2tIU0J1OFlpRExlWENCNzFKc2dEeHBZXC9rRzZsakF2b3ZUakt2S1RmaE1SalVwd29qd3czanFwNURSQm5iOUx2bkpcLzVtclFIYk5HXC9HRjNnVm1ZcUZWZEpvOHlcL3VncFlrZ3UxWXNcL1ZSdWc0Y09lVGRtaXNDcUl4cG5VUTdIZGwzOXRuVmxPXC91cUQweU4wOFoyXC9kMHFcL2FTQ1lXckpUNEFWWWlJeW9qdzU0N0UzNk9pbXJQNkhaZVNiQ2hwNzJFQTFYV3lkVXhUcHhOajJNWmRmSjBzdEdCWUFZM1E9PSIsIm1hYyI6ImZmNjkxMTcyNTEzMDk2ZjcyMTQzNjI5YmNhNTc1NmIyYWI1N2UxYzVhYWJlNDk5MTY4YmNlZWQwNmQxZDhjNmMifQ==
eyJpdiI6ImlVR3lmbEpMZ3ZOWFZxNUZ3M3NHUkE9PSIsInZhbHVlIjoia1pQZmZvT1dNXC9xOU1iN3dyT3VoVkpRaUV1RG1GY2I2UzdVNlcwZmhieHZkNDk0U29JS1BqRU1iS2pxOVVwOWI4QjZtS3hITHZjYnIwN3B0YUc0TFFNQXJtZVwvcll1TW44bkVIQTJNK20rVG13K3J0bkxFRTVwYnhQaUZtUUNZYTRHb1B1Vm9jMDBqYUl1elNFMjg4NTd6MzNWVVh5YmxFMVNJOXdkOVZPT0p1OVZiVzdIcVVyV1dMOWd1U252VHFDK1J5SVwvNlI0T3dLQWNGVGlDS1A1ekJFYTNUd3NxR044eG1RenlkMzhRNnROSEkrQzhsd2dtOFZteHpWMmFuT2NwM2pFUHhESnpxaExzTTk2dGI3bGJcLzFnYXRHeVU1eFA2NFdRU0EwdmZTOUd3Nm5JWVFGRlM1MmZ3Y3JNMmxsIiwibWFjIjoiYWJhNzRjMGM2MjMyNDhmZDIwYjYxNTZkNzI1N2ZlMmY5ZWQ1Yzk1MjZkY2I1ODU4ODMzNDRhNWJiOTE5NTBlZSJ9

             "Đêm đó tôi thấy rõ mắt nó sưng đỏ - rõ ràng là cậu bắt nạt nó - cậu dám chối hả?"

Advertisement
x