Lúc nàng rời khỏi hoàng cung thì mặt trời đã xuống núi, bầu trời u ám không có mấy ánh sáng.
Sau khi Dạ Chí Thần bàn bạc với Hoàng thượng ở Ngự Thư phòng xong, hắn đến Xương Linh cung đón Sở Kiều Tịnh. Hai người cùng đi tới Thừa tướng phủ.
Sở phu nhân đeo băng trán, dựa vào trên gối mềm, chiếc khăn tay được nắm chặt trong lòng bàn tay đã chậm rãi ướt mồ hôi.
Triệu Mộng Dao ngồi bên cạnh cầm một bát canh gà đen, đang khuyên Sở phu nhân dù sao cũng phải uống vài hớp.
Sở Kiều Tịnh đi vào trong phòng thì thấy được cảnh tượng này. Nàng không khỏi nói với Sở phu nhân: "Mẫu thân, dù thế nào đi nữa, mẫu thân cũng phải ăn một chút chứ."
“Tịnh Nhi, con về rồi à?"
Sở phu nhân nhìn thấy bóng dáng Sở Kiều Tịnh thì không nhịn được nữa, từng giọt nước mắt không ngừng rơi xuống vạt áo, nhanh chóng thấm ướt một mảnh.
Sở Kiều Tịnh nhận lấy bát canh gà trong tay Triệu Mộng Dao, nói với Triệu Mộng Dao: "Đại tẩu, bây giờ tẩu không thể chịu được mệt mỏi, ở đây có ta rồi, nếu tẩu mệt thì quay về nghỉ ngơi đi.
"Ta bình thường. Chỉ là mẫu thân.." Triệu Mộng Dao nhìn về phía Sở phu nhân, đau lòng thở dài.
"Mẫu thân, càng là lúc này lại càng không thể hoảng loạn. Triều đình đã phái binh tới trợ giúp, nhị ca sẽ mau chóng trở lại thôi. Nếu hắn bình yên trở về mà ngài lại ngã bệnh, vậy không phải càng khiến đám con cái chúng ta sốt ruột hơn sao?"
Sở Kiều Tịnh múc một muỗng canh gà đưa đến bên miệng của Sở phu nhân, khuyên mãi Sở phu nhân cuối cùng cũng uống được nửa bát. Sở Kiều Tịnh nhìn hai mắt Sở phu nhân thâm quầng là biết bà ngủ không được ngon giấc. Nàng sai người nấu thuốc an thần, khuyên Sở phu nhân uống xong, nhìn bà khó khăn lắm mới chìm vào giấc ngủ.
Lúc này, nàng mới bảo Triệu Mộng Dao trở về cố gắng nghỉ ngơi.
Bầu trời u ám đầy mây, trên mặt đất rộng lớn, đàn ngựa hí vang, cờ bay phấp phới, tiếng trống vang lên.
Dạ Chí Thần liếc nhìn Bạch Khanh, người kia không đợi hắn nói gì, siết chặt dây cương nói: "Đi thôi!"
Dạ Chí Thần không nói một lời lại gật đầu, kéo dây cương trong tay mình và đang định thúc ngựa lao về phía trước, một bóng đỏ đột nhiên xuất hiện ở trước mặt bọn họ. Nữ tử
trên ngựa chính là Sở Kiều Tịnh với gương mặt xinh đẹp nhưng đầy mệt mỏi.
"Tịnh Nhi?"
Hàng chân mày dễ nhìn của Dạ Chí Thần nhíu lại, không biết vì sao nàng đột nhiên tới đây?
Trông nàng có vẻ như đã chạy suốt cả chặng đường, mái tóc ướt đẫm mồ hôi dính lên trán nàng, gương mặt ửng hồng nhưng nhìn hắn với ánh mắt kiên định. Hơn nữa, trong tay nàng còn cầm cuốn trục màu vàng, nhìn qua giống như... thánh chỉ?
Dường như để chứng minh suy đoán của Dạ Chí Thần, Sở Kiều Tịnh rút ra cuốn trục màu vàng nhạt, cao giọng nói: "Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Thần Vương phi Sở Kiều Tịnh lâm chiến không loạn, anh dũng không sợ, diệu thủ hồi xuân, y thuật tuyệt vời. Lập tức sắc phong làm tổng quân y đi theo, khâm thử.
Sở Kiều Tịnh nói xong, nhìn hai người trước mặt với vẻ kiên quyết: "Thánh chỉ vừa ra, các ngươi không thể kháng chỉ"
Dạ Chí Thần nhìn bóng đỏ trước mắt, kiên quyết từ chối: "Hồ đồ!"
Bạch Khanh nhìn thấy rõ thánh chỉ trên tay Sở Kiều Tịnh, cũng lạnh lùng nói với Sở Kiều Tịnh: "Chiến trường không phải là trò đùa, đao kiếm không có mắt, vẫn Vương phi quay về đi."
mong Thần
Tuy hai người đều tỏ thái độ nhưng Sở Kiều Tịnh vẫn không hề dao động, thản nhiên mở ra thánh chỉ ở trước mặt bọn họ: "Sao vậy? Lẽ nào các ngươi muốn cố ý kháng chỉ à?"
Ánh mắt Bạch Khanh lóe sáng, nhìn chằm chằm vào Sở Kiều Tịnh: "Chúng ta làm sao biết được thánh chỉ này là thật hay giả?"
Tuy Bạch Khanh vừa phân biệt qua, thánh chỉ là thật. Nhưng nhỡ đâu Sở Kiều Tịnh làm giả để đi theo bọn họ thì sao? Đây không phải là chuyện không thể xảy ra.
Sở Kiều Tịnh nghe vậy thì nhíu mày nhìn hắn ta: "Giả truyền thánh chỉ là tội chết! Bạch tướng quân đúng là biết nghĩ đấy!"
Hồ đồ...
Dạ Chí Thần quan sát thánh chỉ nhưng không tỏ thái độ. Hắn tin Sở Kiều Tịnh sẽ không nói dối. Từ trước đến nay, nàng thẳng thắn, không cần nói dối mượn cớ để che giấu điều gì.
Chẳng qua trong lòng Sở Kiều Tịnh cũng rất phiền muộn. Sao phụ hoàng luôn lý trí lại không biết phân biệt nặng nhẹ giống như Sở Kiều Tịnh vậy?
Bạch Khanh dường như nghĩ tới điều gì, chỉ đứng bên cạnh quan sát quyển trục thánh chỉ màu vàng nhạt kia mà không nói gì nữa.
"Nơi đó là chiến trường, còn nguy hiểm hơn nàng tưởng nhiều. Nàng ở nhà chờ ta trở về, không được sao?"
Thật lâu sau, Dạ Chí Thần mới nói, nhưng giọng điệu rất mềm mỏng, cẩn thận lắng nghe thậm chí còn có vẻ cưng chiều.
"Ta biết!" Sở Kiều Tịnh cười giễu cợt: "Cho nên ta càng phải đi!"
Sở Kiều Tịnh nói xong lại nhìn Dạ Chí Thần vẫn nghiêm mặt, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc hơn: "Dạ Chí Thần, ta không phải nữ tử khuê phòng nũng nịu yếu ớt. Ta biết y thuật, ta có thể giúp đỡ, cũng sẽ bảo vệ tốt bản thân.
"Nhưng...
"Không nhưng gì hết, ta phải lên chiến trường!"
Dạ Chí Thần nhìn ánh mắt kiên định của Sở Kiều Tịnh, trong lòng không khỏi dao động.
Sở Kiều Tịnh thấy vậy, nói tiếp: "Chàng hãy tin tưởng ta, ta sẽ không để cho mình rơi vào tình cảnh nguy hiểm."
"Được... Nhưng nàng phải hứa với ta, nếu ta không ở bên cạnh, nàng phải chiếu cố tốt cho mình"
Hai người cuối cùng thỏa hiệp, cưỡi ngựa sóng vai đi về phía trước. Nhưng hai người nhanh chóng phát hiện ra đội quân đi theo bọn họ thật sự quá chậm.
Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh liếc nhìn nhau, đều biết ý của đối phương. Vì vậy Sở Kiều Tịnh gọi Dư Nam, Dạ Chí Thần cũng phái người đi gọi Lương Nhân tới.
Sau khi căn dặn Dư Nam và Lương Nhân, bảo hai người dẫn đội, Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh không hẹn mà cùng ra roi thúc ngựa, lao về phía trước.
Chỉ để lại cho đội quân hai bóng lưng lao nhanh rời đi. Nhưng bất kể nhìn thế nào, Thần Vương phi trong trang phục màu đỏ và Thần Vương trong trang phục màu đen đều rất xứng đôi.
Sau khi trải qua một thời gian bôn ba vất vả, đội quân của đám người Dạ Chí Thần và Bạch Khanh cuối cùng đã đến doanh địa. Dạ Chí Thần và Bạch Khanh căn bản không để ý tới nghỉ ngơi. Tuy bọn họ chạy suốt mấy ngày rất mệt mỏi, nhưng vẫn phái binh sĩ thủ hạ đi tìm hiểu tin tức của quân địch.
Chẳng bao lâu, các binh sĩ đã truyền tới tin tức bọn họ thăm dò được.
"Ngươi nói chủ soái là Tây Quận thế tử à?"
Bạch Khanh rõ ràng giật mình, nhưng vẻ chấn động chỉ thoáng hiện ra trên mặt hắn ta rồi biến mất.
Ở bên cạnh, chân mày của Dạ Chí Thần khẽ nhíu mày rồi giãn ra.
Không ngờ quân địch phái thế tử tới.
Xem ra, quân địch rất coi trọng cuộc chiến tranh này...
"Tây Quận thế tử là ai?"
Sở Kiều Tịnh nhìn Bạch Khanh và Dạ Chí Thần, không khỏi cảm thấy tò mò về chủ soái của quân địch.
Dù sao trên thế gian thật sự hiếm có người nào có thể khiến cho cả Bạch Khanh và Dạ Chí Thần đều phải thận trọng.
Bạch Khanh phớt lờ câu hỏi của Sở Kiều Tịnh, hình như căn bản xem thường nói chuyện với nữ tử không biết dẫn binh đánh giặc.
Dạ Chí Thần lấy lại tinh thần, ôn hòa giải thích với Sở Kiều Tịnh: "Với người như Tây Quận thế tử này, cẩn thận sẽ không bao giờ sai"
Dạ Chí Thần liếc nhìn Sở Kiều Tịnh với ánh mắt phức tạp, tiếp tục giải thích với nàng: "Tây Quận thế tử không tính là lợi hại, nhưng là một nhân vật rất khó đối phó. Hắn có cách thức riêng của mình trên phương diện hành quân đánh giặc, chủ yếu nhất là thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn... "
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất