Trong lúc Sở Kiều Tịnh tưởng Dạ Chí Thần sẽ nêu ra ví dụ tử nói thế tử có thủ đoạn tàn nhẫn thế nào, Dạ Chí Thần giống như nghĩ tới điều gì, đột nhiên ngậm miệng không nói 

nữa. 

Sở Kiều Tịnh cũng không hỏi tiếp, chỉ nói hai câu rồi đi ra ngoài. 

Dạ Chí Thần và Bạch Khanh bắt đầu nghiêm túc phân tích xem nên áp dụng cách gì để đối phó với Tây Quận thế tử bên phía quân địch. 

Nhưng hai người lấy bản đồ ra bàn bạc hồi lâu, vẫn không nghĩ ra được cách nào hay. Bọn họ liên tục đưa ra một vài sách lược, nhưng lập tức bị đối phương phản bác, cứ như vậy cho tới khi mặt trăng lặng lẽ lên cao. 

Sở Kiều Tịnh đã ăn cơm tối xong, mượn lý do đi dạo cho tiêu cơm để ra khỏi doanh địa, lén lút đến trong một rừng cây. 

Ánh trăng sáng tỏ chiếu xuống giống như phủ một lớp lụa mỏng lên trên mặt đất, kèm theo bóng những cành cây đan xen, in xuống đất. 

Trong bóng tối còn có bóng dáng một nữ tử đang nhanh chóng di chuyển. Nếu không chú ý, sẽ không có cách nào phát hiện ra nữ tử này, bởi vì động tác của nàng thật sự quá nhanh chóng và linh hoạt. 

"Chủ nhân" Trong rừng cây, một nam nhân nhìn người vừa tới và nhanh chóng tiến đến. Trên gương mặt lạnh lùng của hắn ta hiện ra cảm giác ấm áp hiếm thấy. 

"Dư Tây, đã lâu không gặp!" Sở Kiều Tịnh cong môi. 

"Thuộc hạ đã điều động Tinh Vệ gần chúng ta nhất, bọn họ đã sẵn sàng chờ lệnh của chủ nhân. 

Sở Kiều Tịnh khẽ gật đầu, nhưng không lên tiếng, giống như đang trầm ngâm suy nghĩ gì đó. 

Dư Tây dựa vào thân cây lẳng lặng chờ đợi, nhưng ánh mắt vẫn luôn cảnh giác nhìn xung quanh, bảo vệ Sở Kiều Tịnh. 

Thật lâu sau, Sở Kiều Tịnh mới chậm rãi nói: "Thần Vương và Bạch tướng quân hình như đều rất đau đầu vì thế tử kia? Dư Tây, ngươi thấy thế nào?" 

Dư Tây nghe xong câu hỏi của Sở Kiều Tịnh, cũng không nói ra suy nghĩ của mình, trên mặt vẫn lạnh lùng không đổi: "Tây Quận thế tử dường như rất khó đối phó." "Vậy Tây Quận thế tử kia có nhược điểm hoặc sai sót trí mạng nào không?" 

Sở Kiều Tịnh thấy Dư Tây nói vậy thì lập tức cảm thấy hứng thú. 

"Từ trước đến nay, Tây Quận thế tử ở trên chiến trường luôn độc ác thâm hiểm, hơn nữa người này cũng cực kỳ ngạo mạn" 

"Nhưng có lẽ điểm trí mạng của Tây Quận thế tử là ở chỗ hẳn đặc biệt ham mê nữ sắc, lúc không đánh trận sẽ không ngừng tìm hoa hỏi liễu. 

Không chỉ vậy, trong lúc hắn dẫn binh cũng thích để một số nữ nô không biết do thuộc hạ của mình vơ vét ở đâu tới hầu hạ hắn" 

"Hơn nữa, những nữ nô bị đưa vào trên giường của Tây Quận cơ bản đều sẽ không giống nhau. 

Nói đến chuyện phòng the, trên mặt Dư Tây chậm rãi lộ vẻ mất tự nhiên. Nếu là bình thường, Sở Kiều Tịnh nhất định sẽ trêu chọc hắn ta. 

Nhưng lúc này, bởi vì Tây Quận thế tử thần bí có khả năng uy hiếp, Sở Kiều Tịnh không có tâm trạng nào trêu thủ hạ, 

Chờ Dư Tây nói hết những gì hắn ta biết được, nàng lại đuổi hắn ta đi. 

Nhưng nàng không lập tức quay về lều của mình mà ngây người nhìn mặt trăng lúc tỏ lúc mờ trên bầu trời. 

Tuy nàng còn chưa đích thân gặp mặt Tây Quận thế tử, nhưng nhìn sắc mặt của mọi người, nghe những lời Dư Tây nói, thế tử này thật sự là một nhân vật khó đối phó sao? 

Nhưng Sở Kiều Tịnh rất nhanh đã bình tĩnh lại. Nàng không sợ đối phương khó đối phó. Kiếp trước, lúc nàng thi hành nhiệm vụ từng có chuyện còn khó hơn bây giờ. 

Lúc này, nàng ít nhất biết được Tây Quận thế tử kia có nhược điểm, nhược điểm là háo sắc, mê gái. 

Biết người biết ta thì trăm trận trăm thắng. Nàng không tin bên bọn họ không thắng được đối phương? 

Sở Kiều Tịnh nhìn mặt trăng lúc tỏ lúc mờ trên bầu trời, ánh mắt sáng ngời động lòng người lại lộ ra một sự kiên định khiến người ta tán thưởng. 

Ngày hôm sau, khi Sở Kiều Tịnh tỉnh dậy, Bạch Khanh và Dạ Chí Thần đã dậy từ lâu. Hai người đang ăn điểm tâm. Bởi vì bọn họ đang hành quân đánh giặc nên bữa sáng tất nhiên không được tinh tế như trong Vương Gia phủ và Tướng Quân phủ. 

Chỉ có ít bánh bao khô và nước sạch, nhưng dù vậy, hai người vẫn ăn ngon lành. Đặc biệt là Dạ Chí Thần, động tác của hắn tao nhã không giống như đang ăn bánh bao khô, trái lại giống như đang thưởng thức một bữa tiệc lớn. 

Sở Kiều Tịnh đi tới, dùng vòi của ấm nước rót ừng ực vào miệng, sau đó cắn một miếng lớn bánh bao khô trong tay. 

"Cũng không tệ lắm!" 

Dạ Chí Thần và Bạch Khanh: "." 

Tướng ăn phóng khoáng giống như quỷ chết đói đầu thai này thật sự là phong thái của tiểu thư khuê các à? 

Hơn nữa, nàng còn là nữ tử luôn ăn sung mặc sướng, không ngờ vừa rồi còn khen bánh bao khô là làm không tệ? 

Dường như phát hiện ra lời oán thầm của Dạ Chí Thần và Bạch Khanh, Sở Kiều Tịnh bình tĩnh, chậm rãi nói: "Bây giờ có ăn đã không tệ rồi, ta cũng không thể kén cá chọn canh nữa." 

Bạch Khanh nghe Sở Kiều Tịnh nói xong cũng không nói gì. Hắn ta vừa khéo đã ăn xong, cho nên sau đó ra ngoài kiểm tra xem xét binh sĩ huấn luyện. 

Dạ Chí Thần bên cạnh đưa cái bánh bao khô còn chưa ăn trong tay mình cho Sở Kiều Tịnh: "Nàng còn muốn ăn nữa không?" 

Sở Kiều Tịnh nhớ tới khí chất tao nhã của Dạ Chí Thần vừa rồi, lại nghĩ tới dáng vẻ ăn như hổ đói của mình thì lắc đầu. 

Ánh mắt Dạ Chí Thần hình như hơi lo lắng nhưng không nói gì, đặt bánh bao khô lên bàn, giải thích với Sở Kiều Tịnh là mình đi tìm Bạch Khanh, bảo Sở Kiều Tịnh đừng chạy loạn, sau đó cũng ra ngoài. 

Dạ Chí Thần mới ra ngoài chưa được mấy bước, đã nhìn thấy Bạch Khanh. Hắn và hắn ta thương lượng về chuyện luyện binh. 

Bạch Khanh dường như cũng có suy nghĩ giống với Dạ Chí Thần. Hai người thương lượng một lát, lại quyết định buổi chiều sẽ bắt đầu đích thân huấn luyện binh sĩ. 

Còn chưa tới buổi trưa, không biết tin tức này đã bị ai truyền ra ngoài. 

Các binh sĩ đều rất kinh ngạc. Dù sao người bằng lòng đích thân huấn luyện bọn họ là Thần Vương, còn có Bạch tướng quân? 

Tạm thời không nhắc tới Bạch tướng quân, Thần Vương có thân phận cao quý, tuy thoạt nhìn là một vương gia không được sủng ái, nhưng bọn họ làm tướng sĩ đều biết rõ thành tích của Thần Vương ở trên chiến trường năm đó. 

Hắn có danh hiệu chiến thần bất bại. Có một chiến thần như vậy đích thân chỉ đạo bọn họ, tuy không thể nói cuộc chiến đấu của bọn họ sau này chắc chắn sẽ thắng, nhưng có lẽ cơ hội chiến thắng sẽ cao hơn rất nhiều lần. 

Bọn họ hoàn toàn không cần phải chết hoặc bị thương ở chiến trường. Dù sao người nhà đều đang chờ bọn họ lập công tạo dựng sự nghiệp, chiến thắng trở về đấy. 

Cho nên tin tức Thần Vương và Bạch tướng quân sẽ đích thân chỉ đạo bọn họ, cũng đích thân dẫn binh trong lúc đại chiến không khác nào một hòn đá tạo ra nghìn gợn sóng, gây ra từng đợt kích động. 

Các binh sĩ đều hận không thể khiến Thần Vương và Bạch tướng quân sớm tới bên cạnh bọn họ, tất cả bắt đầu kiễng chân mong đợi tới buổi chiều. 

Hơn nữa buổi trưa lúc ăn cơm, các binh sĩ đều thảo luận về các đề tài xoay quanh Dạ Chí Thần. Tuy cũng có người nhớ tới Bạch tướng quân sắp làm chuyện giống như Thần Vương. 

eyJpdiI6InJhcldZcDZ0M3dlaTB5dkVUTkJVM2c9PSIsInZhbHVlIjoiRkdFTjNrVlphdnByMVVxZ3VuellpcTdVblJDc256Z2V6Z1prd0FrZlBQb1ZTZk9QZTFZRUdaZ0NkdE93dVFiUjlSZng3U0ZIdzFraU5qRlVHR1Q4MThcLzBmTmFlbkpkV2d3cVUzVVc2RzZFRDZMVzhGY3VwaGJDVnp1a3pORWNTTTZnWkVObXBkUlI3aFNBWDVIQ3dUbEw2TnhxeE1NYkxNQzhUZVJrWkJqSDlRa09rY20zK2NySFJqcWF5N3g0NGQ5RGFFXC8zSFhZTk9uMnNwdUF2ejNUakgrOTFyYUQ1Zm5hNjM3VzZYMng0Q0NQQ2dhbWw2bWV5TDhHRWpqdU5DSGxkMzFaUnRwZjhEK2E4OFhIU2g0NXNQdjk0cmxCbWNFXC92eXc4VU5VeEZ2bzNcL2NWZ0tmRCtLSUhxaWFSVWJ3IiwibWFjIjoiYjE0ZTkxMTc1Y2UzMGIwOTMwZTRjNGMxYjg1ZGQ3ODAyZDU1ZTFjZDQ2MWU3Y2VmYTY1MjNhOGQzOGRkODYwMyJ9
eyJpdiI6ImpLRTZ4bXdUbkNKWGZBMVlZSlRTTlE9PSIsInZhbHVlIjoiNXJ0XC8xOFhPUk5zTlM0U1I0Vmk1NXAwbkhcL2hGekJZS3RCRE82M241V1lSMTVDNUIwSnRiMFgzVWFrTVlQZ1NWdHpcL2NvWEpJZDdTWlhzcVwvUmpKUUlLR1wvSjhzSGg5SHl1UmJmSWJCOGR6NEViWUk5UHFFZ3lUTDZ4a0RcLytXU1oxQmx4Vk1yZTU2XC9nRk94M2M4XC9nd1A2TFhwS0RhbCsydzhLQVZQeGprcGE0NERvRWZMKzhxUTY1TlBwVTh0U2FIalwvYlRLZmR6bHNuWGh2WGhkYzZxdGVnWEI2d29xZDg0cVh4anVPUGg0V2VZcXJhdzJBa2pyc1prdXlIeGdvZjB2UUg2UVU2WDh5NzdJckN0OW1ham5KWEI3cjlMNUtOUFd0c3VrTjhLVmxnWWdzTUxcL29ETjFSRUJhU3JjTlI0QUgrUmF2dHNHaEZTTGpwZWhsUExOXC9vbWk5OExDc3ZveWxCaW5NMlliV3paajlxTUtJdzZ3T3Z1cUpyU3hDNGllZ2R3aEgxa3NYT3pjUENtMU9yMk9DK2tOSmw4NWs0cFoxVjVIdVRKSnJoUHFBaURoTlJBZXRGTmZlY3ZEM1JqIiwibWFjIjoiZjAwYmY0Mjc3YTI4NTlkYjk4NTNlNTBkNmEwZTdkMjBjNjJhYzY1MmZmYjQ0YWU5OTY1MzZkYjFhOGFlZGZjZSJ9

binh buổi chiều.

Advertisement
x