"Ta ở đây chờ Trưởng Công chúa tỉnh lại. Chàng là ngoại nam, ở đây không tiện lắm, chàng về trước đi. Trưởng Công chúa tỉnh lại, ta còn phải kiểm tra, có lẽ tối nay sẽ không
về."
Sở Kiều Tịnh thấy Dạ Chí Thần ở đây cũng không giúp được gì, lại định bảo hắn về.
"Vậy ta chờ ở bên ngoài điện." Dạ Chí Thần nói.
"Chàng ở đây cũng chẳng thể nghỉ ngơi được đàng hoàng. Hơn nữa, ngày mai chàng còn có rất nhiều chuyện quan trọng phải làm. Ta ở đây canh giữ một đêm, ngày mai còn có thể quay về Vương phủ ngủ bù."
Sở Kiều Tịnh đẩy cánh tay của Dạ Chí Thần một cái, dùng ánh mắt ra hiệu cho hắn không cần phải lo lắng cho mình.
"Vậy được rồi, nàng nhớ cố gắng ăn cơm đấy" Dạ Chí Thần xoa đầu Sở Kiều Tịnh, lưu luyến nói.
"Ta sẽ không bạc đãi mình. Sau khi chàng trở về, nhớ bôi thuốc lên lưng" Sở Kiều Tịnh nhẹ nhàng xoa phía sau lưng Dạ Chí Thần: "Lát nữa, chàng về thì phái người qua Thừa tướng phủ xem thử, hỏi thăm xem mẫu thân của ta thế nào, sau đó phái người tới báo cho ta biết một tiếng"
"Được rồi. Tới lúc này rồi, nàng không cần quá lo lắng. Chỉ khi nàng chăm sóc bản thân khỏe mạnh mới có thể chăm sóc được người khác.
Dạ Chí Thần nói với Sở Kiều Tịnh thêm vài câu mới rời đi.
Sau khi Dạ Chí Thần rời đi, Sở Kiều Tịnh tùy tiện ăn vài miếng điểm tâm thì chẳng muốn ăn nữa, bảo Mai Anh bê xuống.
Chẳng bao lâu, người của Dạ Chí Thần đã truyền tin tới, nói Sở phu nhân đã tỉnh lại, sau khi biết Sở Kiều Tịnh ở trong cung thì bảo Sở Kiều Tịnh cố gắng chữa bệnh cho Trưởng Công chúa, không cần phải lo lắng bà.
Sở Kiều Tịnh bảo Lan Thúy tìm một bộ chăn đệm, nói tối nay mình sẽ ngủ trên tháp này, chờ Trưởng Công chúa tỉnh dậy còn kịp thời kiểm tra.
"Không bằng Vương phi qua noãn các bên cạnh, ở đây đã có nô tỳ canh gác rồi. Nếu Trưởng Công chúa tỉnh lại, nô tỳ sẽ qua báo cho Vương phi"
Lan Thủy liếc nhìn nhuyễn tháp. Tuy đệm của nó rất mềm nhưng ngủ trên đó vẫn sẽ khó chịu.
"Không cần, ngươi cứ đi tìm đi." Sở Kiều Tịnh khoát tay nói.
Lan Thúy thấy Sở Kiều Tịnh đã quyết thì không nói gì nữa. Nàng ta tới chỗ ngăn tủ lấy ra một cái chăn bông, cẩn thận trải lên giường nhỏ.
Sở Kiều Tịnh nhớ tới điều gì, nhìn về phía Lan Thúy hỏi: "Ta đã khống chế tốt bệnh tình, tại sao Trưởng Công chúa lại đột nhiên phát bệnh được? Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì
à?"
"Nói thật, nô tỳ cũng không rõ lắm. Lúc đó, công chúa phát bệnh mà không hề có dấu hiệu báo trước. Hình như công chúa nghe được mấy cung nữ nói gì đó." Lan Thúy bẩm báo đúng sự thật.
"Ngươi cố gắng nhớ lại xem bọn họ rốt cuộc đã nói gì?" Sở Kiều Tịnh nghi ngờ hỏi.
"Mấy cung nữ kia đi ra ngoài Xương Linh cung một chuyến, chắc nghe được nơi khác nói tới chiến sự ở tiền tuyến đang cấp bách, Sở tướng quân bị bắt vào doanh trại của kẻ địch, đến nay vẫn chưa rõ sống chết thế nào. Chính vì việc này, sau khi Trưởng Công chúa nghe xong vốn định tới Ngự Thư phòng tìm Hoàng thượng hỏi cho rõ. Nhưng ai ngờ Trưởng Công chúa còn chưa ra khỏi cửa này, đã ôm ngực hôn mê bất tỉnh"
Nghe Lan Thúy nói xong, Sở Kiều Tịnh rủ mí mắt suy nghĩ một lát, hàng lông mi thật dài chắn ánh nến, tạo thành một bóng mờ trên lên gương mặt.
Sở Kiều Tịnh gật đầu xem như hiểu rõ, lại viết một toa thuốc, bảo Mai Anh và Lan Thúy cùng đi tới Thái Y Viện bốc thuốc theo trên đó.
Nàng ngồi trên giường một lát, đang suy nghĩ về những lời Lan Thúy nói thì nghe được phía khác vọng tới giọng nói rất khẽ, gần như không thể nghe thấy được.
"Lan Thúy.
Sở Kiều Tịnh lập tức đi tới bên giường. Dạ Linh Nhi quả nhiên đã mở mắt ra, chỉ là cơ thể suy yếu, cho nên giọng nói rất nhỏ.
"Trưởng Công chúa tỉnh rồi. Lan Thúy vừa đi lấy thuốc, lát nữa sẽ trở về"
Sở Kiều Tịnh gạt những lọn tóc mái ướt mồ hôi trên trán Dạ Linh Nhi sang một bên, cong mắt mỉm cười với nàng ấy.
"Tiểu Tịnh Nhi, sao muội ở đây?"
Dạ Linh Nhi cảm giác cơn đau từ ngực truyền tới, không khỏi nhíu mày.
"Trưởng Công chúa đừng động loạn. Ngài quên mình đã bị ngất à? Ta mới chữa trị cho công chúa, bây giờ vết thương còn chưa lành, chờ dưỡng thương một thời gian sẽ không
sao đâu. Công chúa ngủ đã lâu, ta đút cho công chúa uống nước nhé.
Sở Kiều Tịnh xoay người đi đến trước bàn, lấy nước linh tuyền thả vào trong chén, khẽ nâng đầu Trưởng Công chúa lên cho uống.
"Ta nhớ ra rồi. Sau khi Dạ Linh Nhi uống nước xong, cảm thấy cơ thể thoải mái hơn rất nhiều, lại hỏi: "Bây giờ là giờ nào rồi?"
"Bây giờ đã là giờ Hợi rồi."
Trưởng Công chúa lại lo lắng sốt ruột nói: "Vậy bên Bắc Cương có truyền đến tin tức gì không? Sở tướng quân hắn...
"Còn chưa có tin tức gì truyền đến. Tuy nhiên phụ hoàng đã hạ chỉ, lệnh cho Bạch tướng quân tới chiến trường trước. Mấy ngày nữa, Thần Vương cũng sẽ xuất phát. Nhị ca của ta chắc chắn sẽ không sao đâu."
Sở Kiều Tịnh đột nhiên hiểu rõ tại sao Bạch Khanh đi tới đây. Hắn ta không chỉ lo lắng cho Dạ Linh Nhi, còn vì hắn ta sắp lên chiến trường, đao quang kiếm ảnh vô cùng nguy hiểm. Trong lòng hắn ta chắc hẳn cũng phần nào lo lắng, sợ sẽ không còn được gặp lại Dạ Linh Nhi.
"Tiểu Tịnh Nhi, nếu lại có tin tức gì, bất kể là xấu hay tốt, muội đều phải lập tức tới nói cho ta biết đấy"
Dạ Linh Nhi cầm tay Sở Kiều Tịnh, trong ánh mắt đầy vẻ khẩn cầu.
"Công chúa, ngài là công chúa đương triều, quan tâm tới chiến sĩ ngoài tiền tuyến là chuyện nên làm. Nhưng bệnh tim của ngài đột ngột tái phát, có phải là tại nghe được nhị ca của ta bị bắt không?" Sở Kiều Tịnh ghé sát lại gần, hỏi nhỏ.
Ở trước mặt Sở Kiều Tịnh, Dạ Linh Nhi cũng không che giấu nữa, khẽ gật đầu và càng nắm chặt lấy tay của Sở Kiều Tịnh.
"Chưa có ai khác biết chuyện này, nhưng Lan Thúy thông minh, có lẽ có thể đoán được đại khái. Chờ nàng ta trở lại, ta căn dặn thêm là được rồi"
Sở Kiều Tịnh nói tiếp, trong mắt lóe lên sự kiên định: "Công chúa tạm thời đừng sốt ruột. Nhị ca của ta chắc chắn sẽ không sao đâu. Ta đã hạ quyết tâm rồi, lần này ta nhất định phải đi cùng Thần Vương, bất kể chàng có đồng ý hay không. Tuy nhiên, ta đoán chàng chắc chắn sẽ không đồng ý, cho nên ta chưa nói cho chàng biết, công chúa cũng đừng nói trước"
"Nếu ta giống như muội, ta chắc chắn cũng sẽ đi. Chỉ là sức khỏe của ta thật sự không tốt, đi cũng chỉ có thể tăng thêm phiền phức. Chiến trường thật sự nguy hiểm, ta biết muội là một người nói sao làm vậy, cho nên ta cũng không định khuyên muội. Có điều, muội nhất định phải bảo trọng, bình yên trở về"
Dạ Linh Nhi cố nói thêm vài câu lại thở dốc, ngực phập phồng lên xuống.
"Trưởng Công chúa yên tâm, chúng ta đều sẽ bình yên trở về" Sở Kiều Tịnh vỗ lên mu bàn tay của Dạ Linh Nhi. Khi nghe được Lan Thúy và Mai Anh đều trở về, nàng nói: "Đám người Lan Thúy về rồi, để ta đi đun thuốc cho công chúa."
Sở Kiều Tịnh nhét tay của Dạ Linh Nhi vào trong chăn, tém lại góc chăn rồi ra khỏi phòng ngủ. Nàng nhận lấy gói thuốc trong tay Lan Thúy, kiểm tra thấy đúng dược liệu mình kê, mới đi theo Lan Thúy và Mai Anh qua nấu thuốc.
Sở Kiều Tịnh chờ ở trong Xương Linh cung một ngày, thấy Xương Nhạc Trưởng công chúa đã không có gì đáng ngại, chỉ tạm thời còn chưa thể xuống giường hoạt động. Nàng lại đề xuất với Trưởng Công chúa cho mình về Thừa tướng phủ xem tình hình thế nào. Dù sao Sở gia cũng đang lo về tình hình cuộc chiến ở Bắc Cương.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất