"Thái hậu có thể yên tâm, bây giờ Trưởng Công chúa đã không có gì đáng ngại nữa. Trưởng Công chúa còn cần một thời gian nữa mới tỉnh lại được. Hơn nữa, sức khỏe của Trưởng Công chúa trước giờ vẫn suy yếu, không khỏe mạnh bằng người bình thường, nên có lẽ còn cần nhiều thời gian hơn. Chúng ta lại chờ thêm đi."
Sở Kiều Tịnh cố chống đỡ cơ thể, thi thoảng thở dốc. Sau khi tập trung tinh thần cao độ, nàng vừa thả lỏng đã cảm thấy cơ thể giống như trải qua muôn vàn thử thách, ngay cả máu cũng lưu thông chậm hơn rất nhiều.
Thái hậu thấy trán Sở Kiều Tịnh lấm tấm mồ hôi thì sắc mặt dịu xuống, không lộ vẻ sắc bén trước đây gặp nàng nữa. Bà ta dịu giọng, nói với Mai Anh vừa tiến tới bên cạnh: "Ngươi chăm sóc Thần Vương phi cẩn thận, để nàng nghỉ ngơi cho tốt, đừng để nàng quá mệt mỏi"
"Vâng" Mai Anh được sủng mà lo, sau khi hành lễ với Thái hậu lại đỡ Sở Kiều Tịnh, định để nàng ngồi xuống.
Sở Kiều Tịnh giữ tay Mai Anh, nói với Thái hậu: "Thái hậu ở đây chờ cũng mệt mỏi rồi, không bằng về An Khánh cung nghỉ tạm, chờ Trưởng Công chúa tỉnh, ta sẽ lập tức phái người qua bẩm báo"
"Đúng vậy, Thái hậu lo lắng cho Trưởng Công chúa, chờ ở đây một ngày rồi. Nhưng ngài đã lớn tuổi, sao có thể chịu được. Ở đây đã có Thần Vương phi, nô tỳ đỡ ngài quay về nghỉ tạm, chờ nghỉ ngơi lấy lại tinh thần, chúng ta sẽ tới nữa." Tu Lương ở bên cạnh khuyên bảo.
Thái hậu gật đầu, liếc nhìn Dạ Linh Nhi trông giống như đang ngủ say, sau đó cùng Tu Lương đi về trước.
Thái hậu vừa đi, Sở Kiều Tịnh lập tức ngồi phịch xuống nhuyễn tháp phía sau, giống như chút sức lực cuối cùng chống đỡ cơ thể mình đã bị rút sạch vậy.
Mai Anh hoảng sợ, vội vàng bước tới hỏi thăm Sở Kiều Tịnh có sao không.
Sở Kiều Tịnh quá mệt nên chẳng thấy đói nữa. Nàng liếm đôi môi khô khốc, bảo Mai Anh bưng chén trà tới cho mình để xoa dịu cổ giọng.
Sau khi thực hiện ca phẫu thuật cho Dạ Linh Nhi xong, Sở Kiều Tịnh nằm nghiêng người trên nhuyễn tháp, chống khuỷu tay chợp mắt. Cho dù đã qua rất lâu, không khí bên
trong điện vẫn còn phảng phất mùi tanh. Sở Kiều Tịnh ngửi thấy, càng cảm giác choáng váng, đầu căng ra. Nàng định bảo Mai Anh đỡ mình ra ngoài đi dạo.
Nàng vừa đứng dậy, đã thấy Mai Anh bước nhanh đến, phúc thân và nói nhỏ với nàng: "Vương phi, Thần Vương và Bạch tướng quân tới.
"Bạch tướng quân? Bạch Khanh?" Sở Kiều Tịnh nghi ngờ liếc nhìn Mai Anh. Bạch Khanh tới đây làm gì?
Nàng quay đầu liếc nhìn Dạ Linh Nhi còn đang ngủ say, sau đó đi ra ngoài cùng Mai Anh.
Ánh nến trong điện chiếu ánh sáng vàng vọt tới trong sân đình, khiến cái bóng của Dạ Chí Thần và Bạch Khanh đổ dài về phía sau.
Sở Kiều Tịnh đứng ở cửa, quay lưng về phía ánh sáng, nhưng Dạ Chí Thần vẫn dễ dàng nhận ra sắc mặt mệt mỏi của nàng. Hắn vội vàng bước tới, ôm nàng vào trong lòng và khẽ hỏi: "Nàng vẫn ổn chứ?"
"Ta không sao, chỉ hơi mệt thôi." Sở Kiều Tịnh trả lời xong, nhìn về phía Bạch Khanh. Nàng thấy hắn ta vẫn đứng yên tại chỗ, nhìn vào trong điện thì nói một câu mang tính thăm dò: "Bạch tướng quân yên tâm, Trưởng Công chúa đã không sao rồi"
Trong mắt Bạch Khanh thoáng hiện ra cảm xúc phức tạp, bước tới nói với Sở Kiều Tịnh: "Ta có thể vào thăm nàng không?"
"Trưởng Công chúa còn chưa tỉnh lại, chỉ sợ.."
"Ta chỉ nhìn qua thôi."
Sở Kiều Tịnh còn chưa nói hết, đã bị Bạch Khanh ngắt lời. Nàng để ý thấy ánh mắt Bạch Khanh từ trước đến nay luôn u ám, lúc này rõ ràng đầy vẻ lo lắng. Nàng quay đầu đối diện với ánh mắt của Dạ Chí Thần, xác định Bạch Khanh thật sự không có ác ý gì, mới gật đầu đồng ý.
Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh đi theo Bạch Khanh vào trong điện. Lan Thúy dâng trà nóng và lùi sang một bên.
Bạch Khanh chỉ đứng nhìn nữ tử đang ngủ say bên trong bức rèm màu xanh lam cách đó không xa, hàng mi nàng ấy khép lại yên tĩnh như vậy, giống như ánh trăng sáng trên bầu trời không cho phép bất cứ người nào khinh thường.
Bình thường, hắn ta chỉ có thể đứng phía xa nhìn gương mặt này, nhưng đã quen thuộc như nhìn thấy cả đời rồi. Bây giờ đứng gần như vậy, trong lòng hắn ta dâng lên một cảm xúc xa lạ.
Đó là một bông hoa ngậm sương đã lặng lẽ nở rộ trong lòng hắn ta.
Sở Kiều Tịnh càng thêm chắc chắn với suy nghĩ trong lòng. Bởi vì nàng nhìn thấy sự dịu dàng trong mắt Bạch Khanh giống hệt như lúc Dạ Chí Thần nhìn về phía mình vậy.
Chẳng trách Bạch Khanh có quân công cao, nhưng vẫn không làm đám hỏi với thế gia tộc lớn, hóa ra trong lòng hắn ta đã có người, chính là Xương Nhạc Trưởng công chúa.
Bạch Khanh chỉ bình tĩnh nhìn Xương Nhạc Trưởng công chúa. Trước điện yên tĩnh, chỉ có ánh nến chẳng hiểu sao lại cứ nhảy nhót.
Trong lúc mọi người đều im lặng, giọng nói của Bạch Khanh đột nhiên vang lên: "Thần Vương phi, Xương Nhạc Trưởng công chúa thật sự không sao nữa chứ?"
Nếu không, sao bây giờ còn chưa tỉnh lại?
"Đúng vậy, chỉ cần sau này không vận động mạnh, sẽ không có chuyện gì nữa"
Sở Kiều Tịnh nói đến đây, chợt nhớ ra mình vẫn không biết tại sao Trưởng Công chúa đột nhiên phát bệnh. Chờ lát nữa, mình gọi Lan Thúy qua hỏi một câu thì tốt hơn.
Bạch Khanh gật đầu, trong lòng thầm cảm ơn Sở Kiều Tịnh. Bởi vì, hắn ta còn chưa có tư cách, không có thân phận để đích thân cảm ơn Sở Kiều Tịnh.
Nhưng may là bây giờ Dạ Linh Nhi còn chưa tỉnh, nếu không hắn ta còn không biết phải lấy lý do gì để tới thăm. Hắn ta không có mấy can đảm khi đối diện với ánh mắt của nàng ấy.
"Nếu vậy, ta cáo lui trước.
Bạch Khanh chắp tay và nói với Dạ Chí Thần, tiếng giày bịch bịch biến mất ở trong bóng đêm tối tăm.
Tuy Dạ Chí Thần lo lắng cho Dạ Linh Nhi, nhưng hắn tin tưởng vào y thuật của Sở Kiều Tịnh. Hơn nữa, nghe Sở Kiều Tịnh trả lời Bạch Khanh về tình hình hiện nay, hắn cũng yên tâm, không mở miệng hỏi nữa.
Mai Anh bưng đĩa điểm tâm đặt ở trước mặt Sở Kiều Tịnh, khẽ nói: "Vương phi, ngài đã không ăn gì suốt một ngày rồi, ngài ăn vài miếng điểm tâm lót dạ đi"
Dạ Chí Thần nghe vậy thì thoáng nhíu mày: "Sao lại không ăn?"
"Mẫu thân của ta biết tình cảnh chiến tranh loạn lạc ở Bắc Cương, nhị ca xảy ra chuyện, nhất thời nóng ruột mới hôn mê bất tỉnh, đúng lúc này bệnh tình của Trưởng Công chúa lại nghiêm trọng, cho nên ta chưa kịp ăn." Sở Kiều Tịnh do dự rồi hỏi: "Nhị ca của ta thật sự.."
Dạ Chí Thần gật đầu. Hắn vốn định giấu Sở Kiều Tịnh chuyện này. Nhưng hắn biết dù sao cũng khó giấu được chuyện này. Hơn nữa, Sở Kiều Tịnh không phải là người yếu đuối, hắn nói: "Nếu không có tin tức chính xác, cấp báo sẽ không nói như vậy.
"Vậy.." Sở Kiều Tịnh muốn hỏi nhưng trong lòng rối bời, không biết nên hỏi gì.
"Tình hình chiến sự ở tiền tuyến bây giờ đúng là rất căng thẳng, hơn nữa Thái thú và Tướng quân ở Vĩnh Việt thành biết chuyện không báo, dẫn đến Vĩnh Việt thành rơi vào trong tay của kẻ địch, chúng ta rơi vào thế yếu. Kinh thành lại cách Bắc Cương quá xa, nước xa không thể nhanh chóng cứu được người sắp chết khát.
Dạ Chí Thần nói xong, thấy vẻ mặt Sở Kiều Tịnh càng thêm nặng nề thì chuyển đề tài nói.
"Nhưng phụ hoàng đã chấp thuận cho Bạch Khanh dẫn hai mươi nghìn tinh binh chạy tới Bắc Cương trợ giúp, sau đó lại tập kết ba mươi nghìn quân, để ta dẫn binh xuất phát vào bảy ngày sau. Tịnh Nhi yên tâm, ta nhất định sẽ dẫn Sở tướng quân bình yên vô sự đến trước mặt nàng."
Sở Kiều Tịnh nắm lấy cổ tay của hắn và lắc đầu nói: "Không cần, ta không đói bụng, cũng không nuốt trôi được. Chờ sau khi trở về phủ, ta lại ăn sau.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất