"Nhưng Tịnh Nhi, dạo này mẫu thân cứ nằm mơ thấy những chuyện không tốt. Nhị ca con gửi thư về đã là chuyện tháng trước. Đường xá xa xôi chắc chắn cũng tốn không ít thời gian, như vậy tính toán ra, lúc nhị ca con viết thư đã là chuyện năm trước. Con bảo mẫu thân làm sao có thể không lo lắng được?"
Sở Kiều Tịnh vén mấy sợi tóc rũ xuống trên trán Sở phu nhân qua một bên, nhẹ nhàng vuốt ve trán bà và nói: "Mẫu thân nhất định phải bình tĩnh. Không phải phụ thân qua bàn bạc với Hoàng thượng sao? Chúng ta phải chờ xem tin tức tiếp theo thế nào đã."
"Tịnh Nhi, con đừng đi, con ở lại đây với mẫu thân đi. Còn cả tẩu tẩu con nữa, cũng gọi nàng ấy qua đây. Lúc này, chỉ khi mẫu thân nhìn thấy các con mới có thể yên lòng được"
Sở phu nhân vẫn nắm táy Sở Kiều Tịnh, lòng bàn tay đã đổ mồ hôi nhưng bà vẫn không chịu thả ra.
"Vâng, con không đi, con ở lại trong này với mẫu thân. Nhưng tẩu tẩu đang mang thai, tẩu tẩu ở đây cũng không thể nghỉ ngơi tốt được, cứ để tẩu tẩu ở lại trong viện của mình
đi."
Sở phu nhân nghe Sở Kiều Tịnh nói vậy, chân mày vẫn nhíu chặt mới giãn ra phần nào.
Sở Kiều Tịnh kê một phương thuốc an thần. Sau khi nàng đỡ Sở phu nhân uống xong, nghe hơi thở của bà dần dần ổn định, biết bà đã ngủ say.
Sở Kiều Tịnh lại dặn dò Triệu Mộng Dao bất kể nghe được tin tức gì, cũng không được nói cho Sở phu nhân biết, đồng thời căn dặn Triệu Mộng Dao không cần quá lo lắng buồn phiền.
Những năm gần đây, triều đình vẫn bồi dưỡng binh lực, Tây Quận sẽ không dễ gì đánh thông con đường tới Kinh Thành được.
Dạo này, tính tình của Triệu Mộng Dao được rèn luyện không ít, sau khi trở thành mẫu thân cũng càng có nghị lực hơn. Nàng ấy bình tĩnh gật đầu. Nếu nàng ấy không giúp gì được cho chiến trường ở tiền phương, vậy nàng ấy sẽ xử lý tốt Sở phủ, tránh cho Sở Kỳ Nguyên phải lo lắng về gia đình.
Nào ngờ Sở Kiều Tịnh vừa trấn an được trên dưới Sở phủ, trong cung lại phái người đến đây, nói bệnh tim của Dạ Linh Nhi tái phát, muốn mời nàng nhanh chóng vào cung.
Triệu Mộng Dao kéo tay Sở Kiều Tịnh, nhìn nàng kiên định gật đầu.
"Muội đi đi, mọi chuyện trong phủ đã có ta rồi."
"Mẫu thân vừa uống thuốc an thần sẽ ngủ thêm một lát. Tẩu tẩu cũng đừng để bản thân quá mệt mỏi, còn phải nhớ uống thuốc dưỡng thai."
Sau khi Sở Kiều Tịnh căn dặn xong, lúc này mới cùng Mai Anh vội vàng đi tới hoàng cung.
Trên xe ngựa, Mai Anh thấy Sở Kiều Tịnh xoa thái dương, mới xích tới gần và dịu dàng nói: "Vương phi mệt mỏi thì dựa vào Mai Anh nghỉ một lát đi."
Đôi mắt thâm thuý của Sở Kiều Tịnh mở ra, lắc đầu nói: "Ta không mệt, chỉ cảm thấy họa vô đơn chí. Tuy sức khỏe của Xương Nhạc Trưởng Công chúa yếu, nhưng lần trước ta đã ổn định bệnh tình của nàng ấy, sao bây giờ lại đột nhiên tái phát chứ?"
Mai Anh vén góc màn che nhìn ra ngoài. Hôm nay trời không có nắng, khắp mặt đất đều tối tăm mờ mịt.
Nàng ấy đoán bây giờ đã là buổi trưa.
Nàng ấy ngồi thẳng người, bóng tối trong xe ngựa làm gương mặt của Sở Kiều Tịnh mơ hồ, trong lòng dường như cũng có mây đen che phủ. Chẳng qua nàng ấy nhìn thấy Sở Kiều Tịnh cố bình tĩnh, bản thân cũng không tiện lộ ra sự khủng hoảng.
Mai Anh nói: "Xương Nhạc Trưởng Công chúa vốn đã yếu, mùa đông lại dễ mắc bệnh, ai có thể nói chắc được."
"Lúc đó, ta đã châm cứu để ổn định bệnh tình cho nàng ấy. Nếu nàng ấy không quá xúc động, căn bệnh chắc chắn sẽ không tái phát. Chẳng lẽ trong cung xảy ra chuyện gì động trời, lúc này mới làm kinh động tới Trưởng Công chúa?"
Trong lúc Sở Kiều Tịnh đang nghi ngờ thì bọn họ đến hoàng cung. Thái hậu đã đánh tiếng với thị vệ ở cửa cung trước, bọn họ nhìn thấy xe ngựa của Thần Vương phủ thì không cần ngăn cản, cũng không cần hỏi thăm, cho xe ngựa tiến thẳng vào trong cung là được rồi.
Khi đến cửa Xương Linh cung, Sở Kiều Tịnh xuống xe ngựa, chạy thẳng về phía phòng ngủ. Trong điện, Thái hậu đang lo lắng nhìn Dạ Linh Nhi nằm hôn mê bất tỉnh ở trên giường, lại không ngừng thở dài.
"Tham kiến Thái hậu. Sở Kiều Tịnh nhìn thấy Thái hậu vẫn hành lễ.
Tu Lương ma ma bên cạnh Thái hậu được Thái hậu ra hiệu, vội vàng tiến lên đỡ Sở Kiều Tịnh dậy, lo lắng nói: "Chuyện xảy ra khẩn cấp nên phải mời Vương phi tới, vẫn mong Vương phi mau tới khám cho Trưởng Công chúa.
Sở Kiều Tịnh đi tới trước màn. Dưới màn giường màu xanh lam, sắc mặt Dạ Linh Nhi tái nhợt, sắc hồng trên đôi môi giảm đi, khô khốc mím chặt.
Trên vạt áo trước của Dạ Linh Nhi vẫn còn vài giọt máu do nàng ấy nôn ra trước đó, ở trên mặc trang phục màu xanh trông có vẻ đặc biệt chói mắt.
"Hồi bẩm Thái hậu, ở đây nhiều người không khí không được lưu thông, bất lợi cho Trưởng Công chúa dưỡng bệnh. Vẫn mong Thái hậu dời bước ra ngoài điện."
Sở Kiều Tịnh nhìn Dạ Linh Nhi, thấy nàng ấy yếu ớt giống như một ô giấy ố vàng, trong lòng giống như có tảng đá đè nặng lên.
Thái hậu vẫn không yên tâm, may có Tu Lương ma ma khuyên nhiều người sẽ ảnh hưởng tới tâm thần của Thần Vương phi, không bằng ra bên ngoài điện ngồi một lát, cũng tiện cho Thần Vương phi cẩn thận kiểm tra.
Sở Kiều Tịnh không kịp hỏi xem rốt cuộc vì sao Dạ Linh Nhi lại phát bệnh, nhưng xem tình hình trước mắt có thể thấy sức khỏe của Dạ Linh Nhi không tốt lắm.
Nếu lúc này Dạ Linh Nhi không phải ở Bất Dạ Quốc mà trong phòng nghiên cứu của mình, căn bản sẽ không phải chịu sự suy yếu hành hạ lâu như vậy.
Sở Kiều Tịnh lập tức mở ra không gian, kiểm tra cơ thể của Dạ Linh Nhi. Sở Kiều Tịnh càng kiểm tra càng nhíu mày.
Bây giờ bệnh tình của Dạ Linh Nhi đã có chuyển biến xấu, bệnh tim mạch đã có dấu hiệu lan rộng, không thể không làm thủ thuật đặt stent cho tim.
Nàng không khỏi nghĩ, cho dù bây giờ không có phòng nghiên cứu ở đây, lùi thêm một bước, nếu mình có các loại linh dược nghiên cứu được ở kiếp trước, tình hình bây giờ sẽ đỡ hơn rất nhiều.
Nhưng lúc này không có gì, nàng chỉ có thể không do dự tận dụng thời gian làm thủ thuật cho Dạ Linh Nhi.
Nàng căn dặn không cho bất kỳ ai tiến vào phòng ngủ.
Thái hậu còn hơi nghi ngờ. Chữa trị thì chữa trị, vì sao còn không cho phép có người ở bên cạnh. Nhưng vì Dạ Linh Nhi, tất cả đều không nhắc tới, chỉ lặng lẽ chờ đợi kết quả cuối cùng,
Lúc Sở Kiều Tịnh bắt đầu giải phẫu đã là giữa trưa. Từ buổi sáng nghe nói Sở phu nhân ngất đi đến bây giờ, nàng chưa kịp uống một hớp nước hay ăn một miếng gì, lúc nghe nói Sở Kỳ Nguyên bị bắt, tinh thần còn căng thẳng cao độ, bây giờ cơ thể đương nhiên có phần mệt mỏi.
Nàng nhắm mắt lại và hít sâu một hơi, cảm thấy mình còn chịu đựng được, mới bình tĩnh lại và cẩn thận tiến hành giải phẫu.
Ngoài cửa sổ, trời tối dần. Thái hậu ngồi ở bên ngoài điện đến mức đau cả lưng, vẫn không thấy trong điện truyền ra tin tức gì.
Bà ta không yên tâm, hỏi thăm Tu Lương xem đã qua bao lâu. Khi biết được đã quá hai canh giờ và ba khắc, bà ta cuối cùng không thể ngồi yên được nữa, muốn phái người
qua hỏi thăm.
"Thái hậu chờ thêm một lát đi. Thần Vương phi có bản lĩnh, nàng không chỉ có thể dễ dàng chữa trị được cho chân cho đích trưởng tử của Sở gia, thậm chí còn chữa được cả căn bệnh ôn dịch mà thái y trong cung cũng phải bó tay. Nếu chúng ta mạo muội quấy rầy Thần Vương phi, làm nàng không có cách nào tập trung tinh thần, chẳng phải sẽ hại Trưởng Công chúa sao?"
Thái hậu lập tức đứng dậy, được Tu Lương ma ma đỡ tiến vào trong điện. Khi thấy Dạ Linh Nhi vẫn hôn mê bất tỉnh, sắc mặt cũng chẳng hồng hào hơn là mấy, bà ta nhíu mày hỏi: "Sao Linh Nhi còn chưa tỉnh lại?"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất