Ở ngoài điện, Dạ Chí Thần đã nghe Trần công công nói Hoàng thượng đang lo lắng về tình hình chiến sự ở Bắc Cương. Sau khi hắn tiến vào điện, hành lễ với Hoàng thượng và nhận lấy tin tức cấp báo do Hoàng thượng đưa, lúc này xem kỹ một lượt, mới hiểu về hình tình Bắc Cương.
Hóa ra, Tây Quận nhân dịp tết âm, đã khởi binh phát động chiến tranh với Bắc Cương.
Trong thành trì của Bắc Cương giáp với Bất Dạ Quốc và Tây Quận, binh tướng cho rằng mình đã từng tác chiến với Tây Quận và giành được thắng lợi, binh sĩ có kinh nghiệm lại dũng mãnh, bởi vậy không báo cáo cuộc chiến này lên, cũng giấu các thành trì khác của Bắc Cương, một mình chiến đấu với Tây Quận.
Nhưng bọn họ kiêu ngạo tự mãn, thường cho rằng nước mình mạnh mẽ, các nước xung quanh không dám xâm phạm, cho nên lúc huấn luyện thường ngày vừa lười biếng lại tinh thần sa sút, trong lúc chiến đấu đã bị Tây Quận cướp mất thành trì.
Sau khi Tây Quận cướp được thành trì, lập tức xuất phát về phía thành trì gần đó, lại gặp phải Thái Thú của thành trì căn bản không đề phòng, lòng quân phấn chấn đã sắp chiếm lấy thành trì thứ hai.
May mắn là sau đó Sở Kỳ Nguyên dẫn binh ra sức chống trả, lúc này mới tránh cho thành trì thứ hai rơi vào trong tay của Tây Quận.
Chẳng qua Tây Quận tiến quân ồ ạt, hơn nữa còn dày công chuẩn bị, cộng thêm vui mừng hiếm được một thành trì, các tướng sĩ trở nên hung ác, liên tiếp chiến đấu với Dạ gia quân, đánh cho Sở Kỳ Dương khó lòng chống đỡ, cuối cùng rơi vào tình cảnh bị kẻ địch bắt giam trong binh doanh của Tây Quận.
Thành trì thứ hai cũng bị Tây Quận chiếm lấy.
Trong khoảng thời gian này, tin tức cấp báo cuối cùng đã tới Kinh Thành, giao đến trong tay của Hoàng thượng.
Dạ Chí Thần đang thảo luận với Hoàng thượng về tình hình quân địch ở tiền phương thì Bạch Khanh và Dạ Minh Hiên đến. Bầu không khí Ngự Thư phòng rất căng thẳng. Sau khi bọn họ hành lễ với Hoàng thượng, cũng xem tin tức cấp báo một lượt.
Lúc này, Bạch Khanh và Dạ Minh Hiền không kịp bất mãn với Dạ Chí Thần về chuyện hôm trước, lập tức tập trung quanh bản đồ của Bất Dạ Quốc, cùng Hoàng thượng và Dạ Chí Thần thảo luận về kế hoạch tác chiến.
Trời sáng choang, Sở Kiều Tịnh lật người sờ sang bên cạnh thì thấy đã lạnh, đoán Dạ Chí Thần vào triều sớm được một thời gian.
Mai Anh nghe được tiếng động trong phòng, dẫn theo hai nha hoàn đưa nước nóng vào, hầu hạ Sở Kiều Tịnh rời giường.
"Sợ là đêm qua Vương phi quá mệt nhọc, sáng nay dậy thật sự hơi muộn. Xem canh giờ này, chắc vương gia cũng đã hạ triều rồi"
Trong lúc Sở Kiều Tịnh đang rửa mặt, Mai Anh đứng ở bên cạnh, cùng hai nha hoàn đối diện cười, đưa khăn khô trong tay tới.
Sở Kiều Tịnh đang cong lưng, nghiêng đầu trừng mắt về phía Mai Anh, sau đó nhận lấy khăn, vừa lau nước trên mặt vừa trách mắng: "Xem ra ta quá tốt với ngươi, lời nói đùa gì cũng dám nói. Cẩn thận lát nữa ta phạt ngươi đi làm lao dịch đấy"
Mai Anh biết Sở Kiều Tịnh nhất định chỉ nói đùa, nhưng vẫn giả vờ đáng thương nói: "Vương phi tốt, Mai Anh không nói còn không được sao."
Sở Kiều Tịnh ngại gió đông thổi khô da, cho dù không thích bôi son phấn vẫn bôi ít kem dưỡng da.
Nàng vừa bôi xong, đã nghe bên ngoài có tiếng ồn ào, không khỏi bảo Mai Anh qua xem thử.
Mai Anh nghiêm mặt đi ra ngoài, lại quay vào với gương mặt thảm thiết, chạy đến trước mặt Sở Kiều Tịnh nói với giọng điệu cấp bách: "Vương phi, Thừa tướng phủ phái người tới, nói phu nhân bị ngất rồi."
"Cái gì?"
Sở Kiều Tịnh kinh ngạc đến mức đứng phắt dậy, lập tức bảo Mai Anh lấy trang phục qua cho mình. Trong lúc hoang mang, nàng thậm chí suýt nữa không đeo ống tay, thật vất vả mới thu xếp xong, tiện tay cầm trâm ngọc búi tóc và đi về phía Sở phủ.
Triệu Mộng Dao đã chờ sẵn ở cửa, nhìn thấy xe ngựa của Thần Vương phủ thì lập tức bước xuống bậc thang đá đón Sở Kiều Tịnh.
Sở Kiều Tịnh nhảy luôn xuống xe ngựa, đã nhìn thấy Triệu Mộng Dao với khóe mắt rưng rưng. Nàng vừa kéo nàng ấy đi vào trong phủ, vừa hỏi thăm xem rốt cuộc có chuyện gì xảy ra.
"Sáng nay, cha chồng hạ triều trở về phủ, bà mẫu thấy sắc mặt ngài ấy không vui, mới hỏi thăm xem có phải Hoàng thượng trách mắng ngài ấy ở trên triều không. Cha chồng ban đầu không chịu nói nhưng bà mẫu cứ truy hỏi mãi, cha chồng đành phải nói ra. Ngài ấy nói Tây Quận khởi binh, nhị đệ không chống đỡ nổi, bị bắt vào trong quân doanh của quân địch. Bà mẫu nhất thời không chịu nổi đã hôn mê bất tỉnh. Tịnh Nhi nhanh qua xem thử đi."
"Tẩu tẩu đi chậm thôi. Tẩu đang có thai, đừng hoảng hốt lo sợ kẻo bản thân lại xảy ra chuyện mất. Mai Anh, mau dìu tẩu tẩu đi chậm vào trong phòng.
Sở Kiều Tịnh giao Triệu Mộng Dao vào trong tay của Mai Anh, còn mình xách váy chạy về phía nhà chính.
Sở Thừa tướng đang ở bên cạnh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng cũng vô cùng lo lắng.
Sau khi Sở Kiều Tịnh vào phòng, nhìn thấy bóng lưng của Sở Thừa tướng thì cố điều chỉnh hơi thở để mình bình tĩnh lại. Càng vào giây phút quan trọng, nàng càng không thể hoảng loạn.
"Phụ thân, nữ nhi trở về rồi"
Sở Kiều Tịnh có bình tĩnh mấy đi nữa, trong mắt vẫn không giấu được sự lo lắng.
Lúc này, Sở Thừa tướng nhìn thấy Sở Kiều Tịnh giống như nhìn thấy tia sáng lúc bình minh, tất cả hoảng loạn mới lập tức được ép xuống, trả lời: "Con mau qua xem mẫu thân con thế nào."
Sở Kiều Tịnh quỳ gối bên giường chẩn mạch cho Sở phu nhân, lại vén mí mắt của Sở phu nhân lên xem con ngươi, sau đó nói với Sở Thừa tướng: "Phụ thân, mẫu thân quá hoảng sợ, nhất thời tức giận công tâm mới hôn mê bất tỉnh. Nữ nhi châm kim là mẫu thân có thể tỉnh lại"
Sau mấy kim châm xuống, Sở phu nhân chậm rãi mở mắt ra. Bà lập tức nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Sở Kiều Tịnh, không nhịn được mà rơi nước mắt.
"Tịnh Nhi, nhị ca của con...
Sở phu nhân nghẹn ngào đến mức nói không thành lời.
Sở Thừa tướng thấy Sở phu nhân đã tỉnh lại, bên cạnh lại có Sở Kiều Tịnh chiếu cố thì lập tức yên tâm.
Ông vỗ vào vai Sở Kiều Tịnh nói với lời lẽ sâu xa: "Tịnh Nhi, mẫu thân con yếu ớt, đại tẩu lại có thai, nhưng phụ thân còn phải vào cung bàn bạc với Hoàng thượng. Chuyện ở đây đều giao cho con vậy."
Sở Kiều Tịnh ngước mặt kiên định nói: "Phụ thân yên tâm đi. Nhưng người cũng phải chú ý giữ sức khỏe đấy.
"Được rồi."
Sở Thừa tướng khẽ gật đầu, quan bào màu tím trên người lại biến mất sau khe cửa khép lại.
Sở Kiều Tịnh nắm tay Sở phu nhân áp lên mặt mình, nhưng không cảm thấy ấm áp như trước nữa.
Trong lòng nàng nặng nề, nói với Sở phu nhân: "Mẫu thân, nhị ca có võ công cao cường lại có mưu lược, sao có thể dễ dàng bị quân địch bắt làm tù binh được. Bắc Cương xa như vậy, có lẽ tin tức truyền đến bị sai, có lẽ trong quá trình truyền đến đã xảy ra biến cố khác, chúng ta ở kinh thành cũng không thể biết hết được.
"Phụ thân con đã đích thân nghe được Hoàng thượng nói vậy ở trên triều, còn có thể giả được sao?"
Sở phu nhân nói xong, nước mắt trào qua khóe mắt rơi xuống thái dương. Bà nắm thật chặt tay Sở Kiều Tịnh, trong lúc vô cùng lo lắng chỉ mong có thể nhận được sức mạnh chống đỡ qua chuyện này.
Sở Kiều Tịnh cố cười để trấn an Sở phu nhân, trên thực tế nàng cũng đang trấn an mình.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất