"Đứa con hoang đó đúng là may mắn, chẳng khác gì người kia."
Người nó cắn răng nói ra từng chữ, lúc nói đến nửa câu sau thì không phải tức giận nữa, mà là tràn đầy oán hận.
"Nếu không vì Thần Vương và Hiền Vương lục soát khắp hoàng cung, thuộc hạ cũng sẽ không rời khỏi hoàng cung gọi chủ tử đến sớm như thế. Thuộc hạ đang nghĩ nếu không thể hãm hại thì không bằng ngang nhiên ra tay. Chủ tử, có cần thuộc hạ đợi cơ hội hành động, thẳng tay.."
Cô gái ngẩng đầu nhìn bóng lưng người kia, nói bằng giọng điệu dò xét.
Người nọ nghiến răng ken két, máu huyết như chảy ngược trong cơn tức giận, lời nói thốt ra như ngọn lửa vô cùng vô tận thiêu đốt cả rừng cây.
"Ta bị trúng Phệ Tâm cổ, hoàn toàn không thể có suy nghĩ giết chết đồ con hoang kia, nếu không nó cũng không thể sống đến tận bây giờ."
Trong giọng nói của người nọ chứa đựng sự bất đắc dĩ, nhưng sự bất đắc dĩ này có vẻ rất nhỏ bé so với sự căm hận kia.
"Vậy chúng ta phải làm sao đây?"
"Tính sau đi
"Vâng"
Hai bóng người nhanh chóng biến mất, tựa như cuộc trò chuyện khi nãy chưa từng tồn tại, chỉ có quạ đen kêu mấy tiếng thê lương trên ngọn cây, toàn bộ cánh rừng yên tĩnh trở lại.
Trong Thần Vương phủ đèn đuốc sáng rực, vì năm mới nên không ít người hầu đã xin nghỉ về nhà.
Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh đều không thích náo nhiệt, cho nên cũng không giăng đèn kết hoa, chỉ đốt thêm mấy ngọn nến trong phủ, trong sân cũng có ánh đèn mờ mờ.
Tôn Nhã Tịnh cũng đi tới tẩm điện của Sở Kiều Tịnh, hai người đang chơi trò ném đá, tiếng cười tràn ngập trong điện, ngoài ra còn có tiếng đá rơi xuống thảm tạo thành một âm thanh trầm đục.
Dạ Chí Thần ngồi cách đó không xa thấy hai người chơi vui vẻ như thế, trong ánh mắt lạnh lùng cũng có thêm mấy phần dịu dàng.
Sở Kiều Tịnh ngước mắt nhìn hắn, giơ kẹo hạt thông hoa quế thắng được trong tay về phía hắn.
Tôn Nhã Tịnh thấy nàng vui vẻ đắc ý như thế thì ra vẻ tức giận ném đá sang một bên, nghiêng đầu nói với Dạ Chí Thần: "Vương gia, cô gái này lợi hại như thế, ta làm cách nào cũng không thắng được nàng ấy."
Dứt lời, Tôn Nhã Tịnh thừa dịp Sở Kiều Tịnh không chủ ý cướp kẹo trong tay nàng, hai người lăn trên thảm cù lét đối phương, giọng nói xen lẫn tiếng cười của Sở Kiều Tịnh vang
lên.
"Sao ngươi lại chơi xấu thế.
Mùng hai năm mới, Dạ Chí Thần cùng Sở Kiều Tịnh đi tới Tướng phủ, bảo Mai Anh và Lương Nhân nhìn người hầu đưa rương qua chuẩn bị trên xe ngựa vào cửa.
Sở phu nhân đã phái người đợi ở cửa từ sớm, nghe thấy tiếng bẩm báo lập tức cùng Sở Thừa tướng ra ngoài nghênh đón, Sở Kỳ Dương và Triệu Mộng Dao hơi béo lên. "Cha mẹ năm mới vui vẻ, ca ca tẩu tẩu cũng năm mới vui vẻ nhé.
Sở Kiều Tịnh gạt tay Dạ Chí Thần đang nắm tay mình ra, chạy nhanh tới bên cạnh Sở phu nhân và Sở Thừa tướng, mỗi tay ôm một người cười vui vẻ.
"Nhạc phụ nhạc mẫu năm mới vui vẻ"
"Được được, cùng nhau sống tốt"
Sở Thừa tướng vội vàng tiến lên đỡ cánh tay Dạ Chí Thần đang định hành lễ, cũng vui vẻ nói.
Triệu Mộng Dao hành lễ với Dạ Chí Thần rồi cùng Sở Kiều Tịnh đi phía trước nói chuyện, Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh hành lễ với nhau rồi đi theo sau.
"Tẩu tử, thật sự thấy tẩu có da có thịt hơn rồi này, dù mang thai là một chuyện rất vất vả nhưng vẫn phải kiêng cử một chút, nếu không sau này mình sẽ là người khó chịu, đứa bé quá lớn sẽ khó sinh."
Sở Kiều Tịnh nắm lấy tay Triệu Mộng Dao, nàng ấy vốn có vóc người mảnh khảnh, bây giờ có thể cảm giác rõ ràng đã béo hơn một vòng.
"Đại tẩu của con có thuốc an thai do con kê đơn, không bị nghén hay khó chịu gì, chỉ hay cảm thấy đói thôi. Mẹ cũng không thể bạc đãi Đại tẩu của con và đứa bé trong bụng được. Con bé muốn ăn cái gì mẹ đều phái người nhanh chóng chuẩn bị."
Sở phu nhân ở bên cạnh nghe thấy Sở Kiều Tịnh nói thế cũng cảm thấy mình hơi vui quá, không nên để Triệu Mộng Dao ăn nhiều như thế, trong lòng cũng thấy hơi hối hận.
"Mẹ cũng là có lòng tốt, chỉ do con tham ăn thôi." Triệu Mộng Dao biện bạch giúp Sở phu nhân.
"Hai người đều chú ý một chút đi."
Sở Kiều Tịnh cau mày nói với Sở phu nhân và Triệu Mộng Dao.
Đi vào trong nhà, Sở phu nhân và Sở thừa tướng ngồi ở vị trí đầu, Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần đứng sóng vai, đồng loạt hành lễ với hai người.
"Chúc cha mẹ may mắn như ý, vui vẻ khỏe mạnh.
"Được, con ngoan, mau ngồi xuống đi." Sở phu nhân vui vẻ đến mức cười như hoa nở, phất tay cho hai người nhanh chóng ngồi xuống.
Sở Kiều Tịnh nhìn xung quanh, thấy chỉ có Sở Kỳ Dương và Triệu Mộng Dao chứ không có Sở Kỳ Nguyên thì không nhịn được hỏi: "Nhị ca đúng là chỉ vương vấn biên cương, Tết cũng không về thăm hỏi, không biết có nhớ muội muội là con không nữa."
Nhắc đến Sở Kỳ Nguyên, trong nét mặt nghiêm túc của Sở Thừa tướng lại lộ chút kiêu ngạo.
"Nhị ca của con thật sự không có thời gian rảnh, hai ngày trước còn gửi thư tới nói nhớ ta và mẹ con, bảo chúng ta giữ gìn sức khoẻ, trong thư còn nói dường như Tây Quận hơi không yên ổn, nhưng cũng không truyền ra bất cứ tin tức gì, thằng bé cũng muốn về nhưng lại không yên tâm với quân sư biên giới phía Bắc, chỉ đành ở lại đó."
"Thằng nhóc này cũng không biết mẹ nhớ nhung nó, bây giờ thiên hạ thái bình, trở về một chuyến thì sao chứ, từ lần trước thằng bé về đến bây giờ đã không biết bao nhiêu lâu rồi"
Nhắc đến nhi tử cách xa nghìn dặm, Sở phu nhân không khỏi rưng rưng nước mắt, nhưng lại cảm thấy ngày vui thế này không nên khóc, chỉ có thể lén dùng tay áo lau đi.
Sở Kiều Tịnh tiến lên dịu dàng vỗ lưng Sở phu nhân khuyên nhủ: "Mẹ, nam nhi chí ở bốn phương là chuyện tốt. Chí hướng của huynh ấy và phụ thân không giống nhau, không muốn làm một quan văn, nếu huynh ấy có thể ở lại biên cương thì người cứ yên tâm để huynh ấy làm. Cũng không thể bảo một Đại tướng quân như thế ở trong phủ nghiên cứu phấn son với người được đúng không?"
"Hơn nữa một người hiểu nghĩa lớn như mẫu thân chắc chắn sẽ ủng hộ Nhị ca.
Sở Kiều Tịnh cúi đầu nhìn Sở phu nhân nín khóc mỉm cười thì vội nói với vẻ ngạc nhiên: "Ôi chao, phu nhân này xinh đẹp như thế con còn cho rằng là ai, thì ra là mẹ của con"
Sở phu nhân vờ muốn đánh nàng, Sở Kiều Tịnh lập tức chạy đến ngồi xuống cạnh Dạ Chí Thần, cười tươi với Sở phu nhân, khiến Sở phu nhân thật sự không biết nói gì với nàng.
Sau khi dùng bữa trưa ở Tướng phủ, Dạ Chí Thần thấy Sở Kiều Tịnh buồn ngủ thì cũng không ở lại nữa, cho người dắt xe ngựa trở về Thần Vương phủ.
Sở Kiều Tịnh lại vui vẻ trôi qua mấy ngày như mùng hai, chẳng mấy chốc đã đến cuối tháng hai, nhưng trời vẫn còn rất lạnh.
Nhận được ý chỉ vào cung của Trần công công, Dạ Chí Thần vội cho người chuẩn bị ngựa, còn dặn dòn nếu Sở Kiều Tịnh dậy thì bảo với nàng là hắn vào cung. Hoàng thượng đang nôn nóng đi tới đi lui trong Ngự Thư phòng, nghe thấy bên ngoài bẩm báo "Thần Vương đến" thì lập tức hô to: "Mau truyền!"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất