Nghe thấy thế, Sở Kiều Tịnh đánh lên vai hắn, thấy hắn tỏ vẻ đau đớn thì liếc một cái.
"Vậy ngươi tự cởi đi, để ta xem thử vết thương"
Sở Kiều Tịnh vốn không cảm thấy có vấn đề gì, nhưng thấy Dạ Chí Thần chậm rãi cởi đồ trước mặt mình, dù hắn trông rất nghiêm chỉnh nhưng vẫn khiến Sở Kiều Tịnh ngại ngùng quay đầu sang hướng khác.
"Xong rồi."
Sở Kiều Tịnh quay đầu lại thấy rõ tấm lưng của Dạ Chí Thần, nhưng lại không còn thấy ngượng ngùng nữa, vì những vết sẹo để lại khi chiến đấu trước đây khiến nàng khiếp sợ đến mức trái tim khẽ run rẩy.
Nàng chậm rãi cởi băng gạc ra, lúc tháo lớp vải thưa cuối cùng, Dạ Chí Thần cố nhịn đau khẽ run rẩy.
Sở Kiều Tịnh lập tức rải thuốc bột cách băng gạc, vừa giảm bớt cảm giác đau đớn cho Dạ Chí Thần còn có thể tháo băng gạc xuống dễ dàng.
Thuốc bột bôi lên làm vết thương sau lưng có cảm giác mát rượi, khiến chân mày đang nhíu chặt của Dạ Chí Thần từ từ giãn ra.
Sở Kiều Tịnh nhìn vết thương kia, bị lửa cháy đến mức không dám nhìn thẳng.
"Nằm sấp xuống giường, ta bôi thuốc cho ngươi."
"Được."
Dạ Chí Thần rất nghe lời, thân thể vốn cao ngất, bây giờ nằm xấp trên giường càng có vẻ thon thả hơn.
Sở Kiều Tịnh lại rải một chai thuốc bột khác lên vết thương, thuốc bột này có tác dụng với phần da bị tổn thương diện tích lớn như bị bỏng thế này.
Hai tay Dạ Chí Thần chắp lại để lót đầu, nhìn về sau thấy chân mày đang nhíu chặt của Sở Kiều Tịnh vẫn chưa giãn ra, hắn chợt cảm thấy cũng không phải bị thương vô ích. "Được rồi, ngươi ngồi dậy đi.
Sở Kiều Tịnh cất chai thuốc đi, lấy băng gạc ra bắt đầu quấn quanh trên thân thể cường tráng của Dạ Chí Thần, lúc đưa tay ra sau lưng gần như sắp kề sát vào ngực hắn, có
thể nghe thấy tiếng tim đập mạnh mẽ của hắn.
Sở Kiều Tịnh thấy Sở Kiều Tịnh không dám nhìn mình mà nghiêng đầu sang một bên thì giơ tay để nàng ngồi thẳng dậy, hôn nhẹ lên trán nàng.
Vào khoảnh khắc nụ hôn dịu dàng đặt xuống, cơ thể Sở Kiều Tịnh trở nên cứng đờ, Dạ Chí Thần cố nhịn cười: "Quấn nhanh đi, băng bó xong chúng ta còn đi ngủ"
Đầu óc Sở Kiều Tịnh trống rỗng, chỉ còn lại một câu, ai... ai muốn ngủ với người...
Vì lưng bị thương nên Hoàng thượng cho Dạ Chí Thần ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, để tránh vết thương trở nên nghiêm trọng.
Hôm sau sau khi hạ triều, Dạ Minh Hiên đang ở trong Ngự Thư phòng báo cáo kết quả điều tra đêm qua, lư hương sư tử ba chân đang có khói lượn lờ, quấn quanh áo choàng của hắn ta ngấm vào những đường chỉ thêu.
"Phụ hoàng, đêm qua đã kiểm tra số người ở Giáo Phường ti, phát hiện đêm qua mất đi một tiểu cung nữ, nhi thần đã phái người tìm kiếm khắp hoàng cung nhưng không thấy bóng dáng. Nhưng sau khi kiểm tra hồ sơ ghi chép từ khi vào cung, cũng đã đi kiểm tra hộ tịch ghi chép lại của cung nữ kia rồi. Các cửa trong cung cũng tăng cường lực lượng kiểm soát người ra vào cung.
Hoàng thượng nhìn quyển sổ trong tay, hoàn toàn giống với những gì Dạ Chí Thần báo cáo, chuyện tiếp theo bèn cho bọn họ tiếp tục giải quyết.
Rời khỏi cửa Ngự Thư phòng, Dạ Minh Hiên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời lạnh lẽo, màu xám xịt bao phủ khắp bầu trời, u ám đến mức như có ý lạnh tản ra, gió lạnh điên cuồng càn quét như một con sư tử giận dữ đang nhào tới, va vào cây cột màu tối trên hành lang.
Người trong Thần Vương phủ thấy bầu trời trở nên tối tăm thì vội vàng dời quần áo vào nhà, không lâu sau đó mưa kết hợp với tuyết đã kéo tới.
Hoa tuyết còn chưa chạm phải mặt đất đã bị gió mạnh thổi bay, hoà tan cùng với nước mưa.
Sở Kiều Tịnh đang ở trong tẩm điện thay thuốc cho Dạ Chí Thần, nghe thấy tiếng lộp độp đánh vào cửa sổ thì vừa rải thuốc vừa nói: "Thời tiết thay đổi rồi.
"Tịnh Nhi, thật ra thì hôm qua ta đã nghĩ đến rồi, nhưng ta không nhắc trước mặt phụ hoàng. Đêm qua phụ hoàng bị thương là vì ngồi ở chỗ của nàng, dưới vị trí của ta và Hoàng tổ mẫu ở gần đó cũng không có thuốc nổ, cho nên rõ ràng là nhằm vào nàng."
Dạ Chí Thần nằm sấp trên giường, nhắm mắt nghe tiếng động ngoài cửa sổ, trong lòng không khỏi hơi bất an.
"Ta cũng nhìn thấy, nhưng sợ ngươi lo lắng nên không nói ra." Sở Kiều Tịnh nhếch môi.
"Lúc trước ta cho rằng là Dạ Thanh Bình hay Tưởng Nhã Linh sắp xếp, nhưng sau khi tra hỏi thì biết người của họ cũng không tiếp xúc với Giáo Phường ti, nhưng Giáo Phường ti lại thiếu một cung nữ, ta điều động tất cả tai mắt trong cung cũng không tìm thấy. Tịnh Nhi, xem ra người này không phải cung nữ bình thường bị người khác sai khiến mà là cố tình đến vì nàng."
Sở Kiều Tịnh quấn băng gạc cho Dạ Chí Thần, trong mắt như bao phủ một tầng mây đen, gật đầu nói: "Cả ngươi cũng không điều tra được, xem ra là đến cho chuẩn bị, ta nghĩ các ngươi cũng đã điều tra hồ sơ, đoán chừng đi điều tra cũng không tìm được manh mối gì. Nếu thật sự do người khác thì cứ đợi đã, thấy lần này ra tay không thành công chắc chắn sẽ có lần tiếp theo."
"Vậy nàng phải cẩn thận đấy, không còn chuyện gì đừng rời khỏi phủ. Mọi chuyện ở Hồi Hồn phường và Ca Vũ phường đều đã có ta xử lý, nàng không cần phải lo lắng.
Dạ Chí Thần lo lắng nhìn Sở Kiều Tịnh, hai tay đặt lên bả vai nàng, cách áo mùa đông thậm chí vẫn có thể sờ phải xương nhô ra.
"Bình thường ăn nhiều như thế mà đi đâu cả rồi, sao không thấy béo lên vậy?"
Giọng nói của Dạ Chí Thần nhẹ nhàng như mưa phùn mùa xuân, hoàn toàn không thể liên tưởng tới dáng vẻ tràn đầy sát khí khi cầm kiếm.
"Ta cũng hết cách."
Sở Kiều Tịnh cong môi, sau khi quấn băng gạc xong thì lấy áo choàng trên giá treo đồ lần lượt mặc vào cho Dạ Chí Thần.
Nàng chợt cảm thấy cuộc sống như thế cũng rất ổn, hoà thuận đơn giản, không có tranh đấu.
Buổi chiều Tôn Nhã Tịnh mời Sở Kiều Tịnh sang, lại hỏi han không ít vấn đề, cũng may Tôn Nhã Tịnh cẩn thận thông minh, cũng không khiến Sở Kiều Tịnh quá lo lắng.
Nhưng ngay cả Sở Kiều Tịnh cũng không thể không thừa nhận Tôn Nhã Tịnh thật sự rất hiếu học, trả lời câu hỏi cả buổi chiều, ngồi đến mức eo đau lưng mỏi, vừa trở lại trạch viện của mình nàng lập tức ngồi phịch trên nhuyễn tháp không chịu đứng lên.
Từ ban ngày trời đã rất u ám nên đến chạng vạng cũng nhanh chóng tối đi.
Trong bầu không khí mùa xuân náo nhiệt Bất Dạ Thành vẫn múa hát tưng bừng, ăn uống linh đình, nhưng trong bóng tối vô biên vô tận có tiếng bước chân đạp trong đất bùn nhanh chóng di chuyển, có vẻ rất đáng sợ ở trong rừng cây không người đi qua.
Đó là một cô gái khoác áo choàng đang nhanh chóng di chuyển ngược gió lạnh, bên trong là quần áo cung nữ màu tím, sắc mặt nặng nề chạy về phía trước.
Cuối cùng cũng dừng lại trước một bóng đen, nàng ta cúi đầu nói với bóng đen kia: "Chủ tử"
Bóng đen mặc áo choàng màu xanh dương, nhưng lại như hoà thành một màu với bóng đêm, mũ trùm đầu lớn che kín dung mạo.
Người nọ đã luyện kỹ xảo đặc biệt, âm thanh thốt ra không thể phân biệt được nam nữ.
"Sao rồi, có thành công không?"
Cô gái kia có thể cảm nhận được sự tức giận tản ra quanh người người nọ, tựa như một con rắn thè lưỡi trong bụi cỏ, uốn éo người đến gần nàng ta.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất