Sở Kiều Tịnh theo Ương Hoà đi tới cạnh Sở Quý phi, sau khi bắt mạch đảm bảo không có việc gì bèn cho người lấy một cái đệm mềm bằng lông ngỗng đến lót sau lưng Sở Quý phi.
Dường như Ương Hòa có lời muốn nói, nhưng lại không dám đường đột lên tiếng, thấy Sở Quý phi đã ngồi tựa vào lưng ghế, nàng ấy lấy can đảm bước ra.
Tất cả mọi người đều chú ý về phía nàng ấy, Ương Hoà thở dài một hơi, nhìn về hướng Hoàng thượng.
"Xin thứ cho nô tỳ to gan, nhưng nô tỳ không thể nhìn Quý phi bị người khác vu oan như thế được, dù mạo hiểm nô tỳ cũng phải nói.
"Có chuyện gì?"
Hoàng thượng hơi duỗi người về phía trước, mắt híp lại nhìn Ương Hoà đang quỳ dưới đất bằng nét mặt chính nghĩa.
"Bạch Quý nhân Hoàng thượng vừa nạp gần đây không hề kính trọng Quý phi nương nương một chút nào, lần nào gặp cũng sẽ châm chọc, không phải ám chỉ nguyền rủa Quý phi không giữ được long thai còn sẽ châm chọc Quý phi chức vị cao nhưng phẩm chất không xứng. Quý phi không muốn so đo với Bạch Quý nhân, lần nào cũng cho qua." "Chẳng lẽ tiện tỳ nhà ngươi đang vu oan bổn cung thầm lên kế hoạch tất cả chuyện này? Ương Hoà, nói gì cũng phải có chứng cứ, bổn cung không dễ để ngươi vu oan đâu!" Bạch Quý nhân ngồi ở một bên đứng phắt dậy, tức giận nói với Ương Hoà.
"Thật sự có chuyện này sao?"
Hoàng thượng nhìn về phía Bạch Quý nhân, trên mặt đã thấp thoáng sự giận dữ.
Bạch Quý nhân thấy thế thì lập tức tiến lên hành lễ, ánh mắt vô cùng kiên định.
"Thần thiếp vừa vào cung không biết quy tắc, có lẽ có chỗ mạo phạm Sở Quý phi, nhưng thần thiếp tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện như thế!"
"Chỉ là mạo phạm ư? Bạch Quý nhân quên nhanh thật đấy, mấy ngày trước Quý phi hơi không thoải mái nên đi ra ngoài tản bộ, con mèo Bạch Quý nhân vẫn luôn nuôi mọi khi đều rất ngoan ngoãn, nhưng hôm đó gặp Sở Quý phi lại như nổi điên nhào vào bụng người, suýt thì hại Quý phi sinh non"
"Quý phi không so đo, cũng chỉ xử tử con mèo kia, nhưng Bạch Quý nhân lại vì thế mà oán hận Quý phi, còn nói con mèo kia oan hồn không tiêu tan, âm khí nặng nề, chắc chắn
sẽ đi tìm Quý phi trả thù."
Ương Hoà nói đến chỗ đau, nhìn Sở Quý phi bằng ánh mắt vô cùng đau lòng.
Lời nói của Bạch Quý nhân càng gay gắt hơn, ánh mắt nhìn về phía Ương Hoà cũng thêm chút dữ tợn: "Con mèo kia được bổn cung nuôi lớn từ nhỏ, đưa vào cung để đỡ nhớ nhung. Nhưng Quý phi nương nương không phân biệt phải trái trắng đen, thẳng thừng ra lệnh xử tử, còn không cho bổn cung giải thích câu nào? Hơn nữa dù đó là con mèo bổn cung yêu thương, nhưng bổn cung sao có thể vì chuyện như thế mà mặc kệ sự nguy hiểm của Hoàng thượng được?"
Bạch Quý nhân lại tiến lên mấy bước, giơ tay lên trời thề thốt: "Hoàng thượng, nếu ngài trừng phạt thần thiếp xúc phạm Sở Quý phi, thần thiếp sẽ không oán trách câu nào, nhưng chuyện này không phải thần thiếp gây ra! Thần thiếp dám lấy vinh dự của toàn bộ Bạch Thị ra thề, nếu thần thiếp làm vậy, Bạch Thị sẽ đổ xuống như núi băng, cả đời không phất lên được!"
Sở Kiều Tịnh thấy nét mặt kiên định và giọng nói hùng hồn của Bạch Quý nhân thì không nhịn được thầm nghĩ, Bạch Quý nhân này vốn là vinh dự của Bạch Thị, nên mới vào cung phục vụ Hoàng thượng. Nàng ta đã dám lấy nhà mẹ đẻ ra thề mà không sợ hãi chút nào như thế, có lẽ chuyện này thật sự không phải nàng ta gây ra.
"Phụ hoàng, phải là người hiểu rõ tiết mục múa của cô cô mới có thể lên kế hoạch cho chuyện này, nhưng cô cô vì bất ngờ nên cũng không nói cho quá nhiều người, chỉ có cung nữ và cô cô trong Giáo Phường ti mới biết. Về cung nữ vẫn luôn ở bên cạnh hầu hạ cô cô, Tịnh Nhi chắc chắn họ sẽ không làm ra chuyện đại nghịch bất đạo thế nào, không bằng phụ hoàng điều tra từ Giáo Phường ti trước đi."
Sở Kiều Tịnh ở bên cạnh cúi người, giọng điệu bình tĩnh như lại mang theo sức mạnh khiến người ta tin tưởng một cách khó hiểu, con ngươi trong suốt lướt qua Hoàng thượng nhìn về phía Bạch Quý nhân bên dưới, cẩn thận đánh giá nét mặt của Bạch Quý nhân. Bạch Quý nhân chỉ giận dữ chứ không hề sợ hãi.
Tôn Nhã Tịnh ở bên cạnh Thái hậu ngẫm nghĩ rồi dịu dàng nói: "Cô tổ mẫu, Nhã Tịnh đã tiếp xúc với Thần Vương phi một khoảng thời gian, biết nếu Sở phủ không có gia giáo chắc chắn sẽ không dạy dỗ được một nữ nhi tốt như thế, chắc chắn là Sở Quý phi bị vu oan, người đừng để người trong sạch bị xử phạt vô cớ"
Hoàng thượng ngẫm nghĩ, cũng không thể vì suy đoán của Ương Hoà mà định tội Bạch Quý nhân được, nhưng Bạch Quý nhân nhiều lần làm khó dễ với Sở Quý phi là sự thật, bèn hạ chỉ phạt bổng lộc nửa năm của Bạch Quý nhân nửa năm, giam lỏng trong cung một tháng, không được truyền lệnh thì không thể đi ra ngoài.
Chuyện này Hoàng thượng bèn để Dạ Minh Hiền và Dạ Chí Thần cùng đi điều tra, sau sóng gió này, cung yến cũng không còn bầu không khí vui vẻ nữa, Hoàng thượng lo lắng Thái hậu sợ hãi, bèn đỡ Thái hậu về An Khánh cung nghỉ ngơi trước.
Mọi người cũng thấy cụt hứng nên không ở lại nữa, đồng loạt rời đi về phủ của mình.
Cửa sổ đỏ chạm trổ hoa văn long đẳng tứ hải lặng lẽ khép lại một khe hở nhỏ không ai chú ý, bóng đêm đen như mực ở bên ngoài cũng bị che khuất.
Một cô gái mặc đồ trong cung màu tím nhẹ nhàng nhanh nhẹn như thỏ hơi không vui mím môi, sau đó biến mất trong bóng đêm.
Sở Kiều Tịnh và Tôn Nhã Tịnh ngồi xe ngựa trở về Thần Vương phủ, vì phải điều tra Giáo Phường ti nên Dạ Chí Thần và Dạ Minh Hiền dẫn người đến đó, cũng không trở về cùng bọn họ.
Sở Kiều Tịnh đưa Tôn Nhã Tịnh về trách viện, cảm ơn nàng ta vì đã nói giúp Sở Quý phi.
Tôn Nhã Tịnh nắm lấy tay Sở Kiều Tịnh nói thẳng mình cũng không giúp được gì, chỉ có thể làm những chuyện không đáng kể này thôi.
Sở Kiều Tịnh trở về trạch viện của mình, Mai Anh vốn định phục vụ nàng đi ngủ, nhưng nàng lại xua tay ngồi trên nhuyễn tháp chồng cắm nhìn cái giường trống của Dạ Chí Thần.
Đã lâu rồi hắn không ngủ ở đó.
Mai Anh biết Sở Kiều Tịnh muốn đợi Dạ Chí Thần về, bèn dâng một chung trà nóng lên để Sở Kiều Tịnh nâng cao tinh thần, sau đó lùi ra cửa chờ đợi.
Không biết đã bao lâu trôi qua, Sở Kiều Tịnh mơ hồ cảm thấy mình bị kéo vào một lồng ngực hơi lạnh lẽo, nàng mơ màng mở mắt ra, thì ra trong vô thức đã chống cằm trên bàn ngủ thiếp đi từ bao giờ.
Nhìn đôi mắt đen nhánh kia, Sở Kiều Tịnh cất lời, giọng nói có hơi khàn: "Ngươi về khi nào đấy?"
"Vừa về, thấy nàng ngủ ở đây sợ nàng bị lạnh, định bế nàng về giường"
Sở Kiều Tịnh cũng lấy lại tinh thần, lồng ngực của hắn còn mang theo cảm giác lạnh lùng của gió đông, chắc chắn là vừa vào phòng không bao lâu.
Nàng đẩy tay Dạ Chí Thần ra, hằng giọng nói: "Ngươi còn đang bị thương đấy, đừng làm ảnh hưởng đến vết thương. Khi nãy ở trong cung ta còn chưa xem, cũng không biết rốt cuộc vết thương có nặng hay không?"
Dạ Chí Thần nhìn bàn tay trắng ngần như ngọc di chuyển trước ngực, hắn nở một nụ cười ranh mãnh: "Ta vẫn còn đang bị thương, Tịnh Nhi có cần gấp gáp như thế không?"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất