Thái giám cung nữ bưng chậu nước lạnh chạy tới hất vào ngọn lửa trên người Hoàng thượng và Dạ Chí Thần, tiếng ào ào vang lên. 

Dạ Chí Thần không cảm nhận được sự nóng rát truyền đến từ sau lưng nữa mới đỡ Hoàng thượng đứng dậy. 

Thái hậu được Tu Lương ma ma đỡ dậy vẫn chưa hoàn hồn, Hoàng thượng thấy Dạ Chí Thần đau đến mức nhíu mày thì xoay người hắn lại, thấy áo đen trên người hắn đã bị cháy một lỗ thủng to, thân thể cường tráng cũng bị ngọn lửa hun đỏ rực, máu tươi chảy qua vết thương còn làm tăng thêm cảm giác đau đớn. 

"Hoàng thượng." Sở Quý phi ngập ngừng nói, sau đó lập tức quỳ xuống hành lễ, vô cùng hoảng hốt. 

Dạ Minh Hiên lập tức hô to: "Sở Quý phi, người đang định hành thích vua à? Cố tình dẫn mọi người đến nơi này để làm chuyện đại nghịch bất đạo với phụ hoàng, người đâu, bắt Sở Quý phi lại!" 

"Hoàng thượng, thần thiếp không có! Thần thiếp không thể làm chuyện như thế được! Xin Hoàng thượng minh giám!" 

Thấy thị vệ mặc áo giáp đi tới bên cạnh, Sở Quý phi vừa sợ hãi vừa bất bình hô to với Hoàng thượng. 

"To gan, Sở Quý phi, không ngờ ngươi lại có ý đồ tạo phản! Nếu không nhờ Thần Nhi kịp thời bảo vệ e rằng Hoàng thượng đã chết trong lửa rồi! Ngươi còn có gì muốn nói không! Người đâu, bắt nàng ta vào đại lao cho ta, chờ ngày xử lý!" 

Thái hậu thở hổn hển chỉ vào Sở Quý phi, sợ đến mức sắc mặt tái nhợt. 

"Sở Quý phi, nàng còn gì muốn nói không?" Hoàng thượng lạnh lùng nhìn Sở Quý phi. 

Ông không cảm thấy chuyện này là Sở Quý phi cố tình gây ra, nhưng khi nãy quá nguy hiểm, không thể không tra hỏi. 

"Hoàng thượng, thần thiếp đã âm thầm luyện tập tiết mục múa lửa này mấy chục lần, mấy đứa bé này đều có thể làm chứng cho thần thiếp. Thần thiếp đã rất thuần thục rồi, tuyệt đối không thể có sơ suất gì được!" 

Dù Sở Quý phi đang sợ nhưng rõ ràng không phải sợ vì bị bắt quả tang, Dạ Chí Thần cảm thấy có gì đó kỳ lạ, bèn chắp tay nói với Hoàng thượng: "Phụ hoàng, nhi thần cảm thấy có lẽ chuyện này không phải do Sở nương nương gây ra. Thứ nhất Sở nương nương không có lý do gì để hãm hại người, sau khi quản lý lục cung, bà ấy vẫn luôn xem phụ hoàng như phu quân, còn sắp sinh con, chính là lúc được sủng ái nhất." 

"Thứ hai, Sở Thừa tướng thanh liêm chính trực, chắc chắn không có ý định tạo phản, không thể gây ra chuyện đại nghịch bất đạo hãm hại người được." 

"Chuyện này có uẩn khúc, xin phụ hoàng trở về Triều Huy đường trước, đợi nhi thần điều tra rõ ràng sẽ lập tức bẩm báo với phụ hoàng" 

Dạ Chí Thần chắp tay hành lễ, động đến vết thương sau lưng, cảm giác đau đớn kéo tới. 

"Tam đệ đang bị thương, chuyện này cứ để nhi thần điều tra. 

Dạ Minh Hiền thấy thế lập tức tiến lên, thầm nghĩ nếu không thể thừa nước đục thả câu đổ tội cho Sở Quý phi thì ít nhất hắn ta còn có thể thể hiện thực lực trước mặt Hoàng thượng, lấy lại sự sủng ái của Hoàng thượng một lần nữa. 

"Cũng chỉ là bị thương nhẹ, không có gì đáng ngại. Nhị ca vẫn nên ở bên cạnh phụ hoàng, để tránh gặp kẻ gian còn có thể bảo vệ kịp thời." 

Dạ Chí Thần không thèm nhìn về phía Dạ Minh Hiền lấy một cái, hắn biết nếu Sở Quý phi rơi vào tay Dạ Minh Hiên, chắc chắn hắn ta sẽ trút giận cho Hoàng hậu, như thế đừng nói là đứa bé trong bụng, dù là mạng của Sở Quý phi cũng chưa chắc có thể giữ được. 

"Cung tiễn phụ hoàng" 

Dạ Chí Thần thẳng thừng chắp tay nói, Hoàng thượng cũng không nói gì thêm, chỉ dặn dò Dạ Chí Thần nhất định phải nhớ bôi thuốc. 

Hoàng thượng vừa về đến Triều Huy đường, Sở Kiều Tịnh ở Xương Linh cung nghe thấy tin tức lập tức chạy về. 

Lúc này Dạ Chí Thần đã thay trường bào màu xanh lam đứng trong đám thị vệ chỉ huy có trật tự, trong lòng nàng không biết rốt cuộc là yên tâm hay căng thẳng hơn. 

"Vết thương của ngươi sao rồi?" 

Sở Kiều Tịnh đi tới bên cạnh Dạ Chí Thần, ngón tay như ngọc muốn sờ lên sống lưng của hắn, nhưng lại khựng lại trong không trung. 

Dạ Chí Thần thuận thế nắm tay nàng, làm dịu đi sự sắc bén trong mắt khi đang điều tra, dịu dàng nói: "Ta không sao, chỉ bị thương nhẹ thôi, thái y đã bôi thuốc cho ta rồi." "Nàng nhìn xem đây là cái gì?" 

Dạ Chí Thần kéo Sở Kiều Tịnh đi tới chỗ vừa bốc cháy, mặt đất bị đốt cháy loang lổ vết đen, chân ghế bị mất một mảnh ngả nghiêng bên cạnh. 

Sở Kiều Tịnh ngồi xổm xuống, ngón trỏ chạm vào mặt đất, sau đó đặt trước chóp mũi ngửi thử, ngạc nhiên nói: "Là thuốc nổ, nhưng không tinh khiết, không thể phát nổ, nhưng có thể cháy rất nhanh. 

"Đúng, nơi này đã có người rải thuốc nổ từ trước, nhưng vì trời tối nên không thể nhìn rõ dưới chân, người ta sẽ chỉ cho rằng đó là cát sỏi bụi đấy" 

Dạ Chí Thần giơ tay để Sở Kiều Tịnh mượn lực của hắn đứng dậy. 

Sở Kiều Tịnh lại bước lên Đồng Hoa đài, kiểm tra công cụ dùng để dẫn lửa của Sở Quý phi, chỉ là một ít bột tạo lửa, dù vẫn có thể bốc cháy nhưng thời gian duy trì không lâu, ngọn lửa cháy lên cũng không lớn, sẽ không giống với thuốc nổ. 

Nàng đứng trên đài nhìn xuống Dạ Chí Thần, trong mắt lộ vẻ hung ác, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng theo gió lạnh. 

"Có điều tra được trước khi biểu diễn có những ai đã đến đây không?" 

"Tối hôm nay rất hỗn loạn, có quá nhiều người đến người đi, hoàn toàn không thể điều tra rõ được" 

Sở Kiều Tịnh gật đầu, vạt áo bị gió thổi liên tục tung bay. 

"Chúng ta đi gặp Hoàng thượng trước đã, chứng cứ này đã đủ để bảo vệ cô cô rồi." 

Sở Kiều Tịnh nhảy xuống Đồng Hoa đài, cùng Dạ Chí Thần đi tới Triều Huy đường. 

"Bẩm báo phụ hoàng, nhi thần đã điều tra rõ, Đồng Hoa đài thật sự đã bị ai đó giở trò, có người rải thuốc nổ không tinh khiết ở nơi đó, đợi đến khi Sở Quý phi bắt đầu múa, tia lửa yếu ớt bắn vào thuốc nổ sẽ dẫn lửa. Nhi thần cũng đã điều tra vật dẫn lửa Sở Quý phi sử dụng không giống thuốc nổ dưới bàn ghế, tất cả cung nữ thái giám phục vụ ở đó cũng nói chưa từng thấy trong cung của Sở Quý phi có thuốc nổ này" 

Dạ Chí Thần chắp tay giải thích, giọng nói hùng hồn vang dội trong điện. 

"Vậy là có người âm thầm làm loạn rồi, Quý phi, nàng có sợ không." 

Hoàng thượng vẫy tay với Sở Quý phi bên ngoài điện, ý bảo bà ấy có thể quay lại ngồi xuống. 

"Thần thiếp không sao, nhưng lại khiến Hoàng thượng và mẫu hậu sợ hãi, còn suýt khiến Hoàng thượng bị thương, đây là lỗi của thần thiếp. Đáng lẽ thần thiếp nên suy nghĩ đến hậu quả, kiểm tra mọi thứ để xác định không có sơ xuất. Sau này thần thiếp hứa sẽ không lỗ mãng như thế nữa" Sở Quý phi quỳ xuống đất hành lễ, nói với vẻ mặt vô cùng sợ hãi. 

"Nàng cũng chỉ là có ý tốt, dù sao nàng cũng không thể đoán trước đưa chuyện này, không cần phải quá áy náy. 

Có Hoàng thượng an ủi, Sở Quý phi mới quay về chỗ của mình, hai tay che bụng che giấu sự khó chịu. 

Thái hậu nhạy bén nhận ra sự khác thường của Sở Quý phi, không khỏi cất lời: "Nếu đã to bụng, mang long thai thì càng không nên làm ra chuyện nguy hiểm như thế, một khi xảy ra chút sơ suất nào, ngươi có gánh được hậu quả không?" 

Sau đó bà ta lại xua tay, thở dài: "Thôi, ngươi cũng bị dọa sợ rồi, nếu thấy khó chịu thì đừng cố ở đây chịu đựng nữa, về nghỉ ngơi đi." 

"Mẫu hậu nói đúng, là thần thiếp lơ đãng quá, cảm ơn mẫu hậu đã quan tâm, nhưng thần thiết không sao." 

eyJpdiI6InpLMjJTKzhRWk9NNmlqTGYxazZrN2c9PSIsInZhbHVlIjoiMHJMaTJNejJBWVFoV1lralwvTnp1YXFjT1pINUxlK0ZmR1BCaERUV1phcUJ3SUEremYrUDBGWFcwWWpWSnc4VVhZWWZqSUhVVWIrOHpHUTE5TldhbXlcL2xoUGs5YzlWZDBnK2h1Q1ZDM0hDR1wvanNESEFDTVBNbDJtT2s2aGl5NXRCMlJzblR3YmdYN1FTVmNEalpEVlhDczFiaU9vR3pPQmpJdlc4WnBCS3lySFwvWkM5Q0VHUHZScktuWEhMYTh0QiIsIm1hYyI6IjllN2ZkNmMxYzFjZGNhNzM2ZDk2NjMwNTFjZTc0OWU2YTZhYTQ0MzgzYzMwZmM4MjQ4YzVhY2Y1NGRhNzE0NTIifQ==
eyJpdiI6IkI5TTRIQXl5cmRnRDlsN2JnT2VYVlE9PSIsInZhbHVlIjoiZ0RHMGxIdWluOEZQSVdRbmU2YlRrUWphTmVqcXR0Z1JmTWI2ZHBSYzBGT20wZzJOS1RoRU5QaW1mNWJqS1JBXC9yQkd3NmFuM0o4bXpzU3ZxWXdXdUlBczBGK0ZTSVc4Um5JeHltRUh0SGh3Y2FVUDZYOEZ5ZHo0VEZHQjBpbFMrIiwibWFjIjoiZjhlNWJhYmQxZmYzNmRkN2JkZDI1MTE5MmQxYzcwN2U5ZjA3ZDFlNDdiNTZhZTBlOWQ2M2MxNDNmYmFjMTZhOSJ9

Thái hậu gật đầu với Sở Quý phi, trong lòng cũng có chút không đành lòng và thương xót.

Advertisement
x