"Không sao, thế thì cứ tiếp tục ở lại đi, gần đây tiếp xúc thấy cũng ổn, nàng ta tính tình dịu dàng còn rất chu đáo, ham học hỏi, ta rất thích nàng ta. Nàng ta ở trong phủ cũng có thể cùng ta giải sầu" 

Những lời Sở Kiều Tịnh nói là thật lòng, lúc trước nàng nghi ngờ Tôn Nhã Tịnh cứu nàng rơi xuống nước là có ý đồ gì đó, nhưng vào khoảnh khắc ngã xuống từ trên xe ngựa, Tôn Nhã Tịnh không quan tâm đến bản thân nằm dưới người nàng đã có thể thấy rõ nàng ta là một nữ tử tốt bụng. 

Chân trời chợt có pháo hoa nở rộ, ánh sáng lan ra khắp xung quanh làm sáng rực bầu trời đen nhánh. 

Ánh sáng rực rỡ chiếu sáng trên non sông rộng lớn, thuỷ triều rút nhanh, rừng rậm hùng vĩ, trên đồng bằng vô tận sáng rực như ánh sao, xua đi cảm xúc phức tạp trong mắt hai người, cùng nhau ngắm nhìn khung cảnh rực rỡ xinh đẹp này. 

Tôn Nhã Tịnh trong Triều Huy đường nhảy múa như Lăng Ba tiên tử, sau khi múa xong lui xuống, người ở trong điện vẫn còn đắm chìm không thể hoàn hồn. 

Hoàng thượng vỗ tay nghiêng người cười nói với Hoàng hậu: "Tài nhảy múa của Nhã Tịnh ngày càng tốt hơn rồi, xem ra có luyện tập chăm chỉ, đã chịu không ít vất vả, đây đều nhờ mẫu hậu giỏi dạy dỗ, bồi dưỡng được một cô nương tốt như thế. 

Thái hậu cười đắc ý, sau đó giễu cợt: "Một cô nương tốt đốt đèn lòng cũng khó tìm như thế vẫn có người không vừa lòng. 

Đương nhiên Hoàng thượng biết Thái hậu đang nói Dạ Chí Thần, nhưng trên mặt ông vẫn nở nụ cười ấm áp, khuyên răn: "Con cháu tự có phúc của con cháu, mẫu hậu đừng can thiệp quá nhiều, cứ để chúng nó tự lựa chọn đi." 

Thái hậu nở nụ cười rất thoả đáng với Hoàng thượng, không hề có vẻ bất mãn, nhưng cảm giác lạnh lẽo vẫn áp sát trái tim Thái hậu. 

"Còn có một tục ngữ là cá không ăn muối cá ươn. Con cháu còn nhỏ tuổi, đối nhân xử thế vẫn còn hơi ngây thơ, đương nhiên người lớn tuổi cũng phải khuyên răn nhiều hơn" 

Hoàng thượng cong môi xoay người, không tiếp tục chủ đề này nữa. 

Bên ngoài chợt vang lên tiếng pháo hoa vang dội, nhưng trong điện đèn đuốc sáng trưng, không thể nhìn thấy được. 

Hoàng thượng thấy hứng thú: "Nghe nói pháo hoa tối nay rất đẹp, trẫm muốn đi xem thử. 

Những người khác thấy Hoàng thượng đứng dậy cũng lần lượt đi ra ngoài điện, đứng trong bóng tối. 

Vừa khéo nhìn thấy hai người Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh trở lại, có nương nương che khăn trêu ghẹo: "Hiếm thấy một người nghiêm túc như Thần Vương lại yêu đương như thế." 

Thái hậu hừ lạnh, tỏ vẻ xem thường. 

Có một thái giám đi tới từ trong bóng đêm, quỳ xuống hành lễ với mọi người, cung kính nói: "Bẩm báo Hoàng thượng và Thái hậu nương nương, Sở Quý phi đang đợi mọi người ở Đồng Hoa đại, mời mọi người rời bước. 

"Đồng Hoa đài để trống đã nhiều năm, Sở Quý phi đi đến đó làm gì?" 

Vì chuyện của Sở Tố Ngọc nên Thái hậu cũng hơi bất mãn với Sở Quý phi, chỉ là thường ngày không hay tiếp xúc, Sở Quý phi thăm hỏi cũng không có sơ sót gì, Thái hậu cũng không thể hiện quá nhiều. 

"Mấy vị chủ tử cứ việc đi là sẽ biết." 

Thái giám vẫn kiên trì không nói, cúi người ra hiệu mời. 

"Nếu thế thì đến đó một chuyến đi, trẫm cũng muốn xem sẽ có tiết mục gì. 

Hoàng thượng tràn đầy hứng thú, Thái hậu cũng không nói gì thêm, mọi người lại kéo nhau đi tới Đồng Hoa đài. 

Đồng Hoa đài vốn được xây dựng từ triều đại trước, vì triều đại trước thích ca múa, thường xuyên ca múa ngày đêm, tiếng đàn sáo còn có thể xuyên qua tường cung cao vút truyền vào tai người dân, từ khi Bất Dạ Quốc thành lập đến nhau, cho rằng Đồng Hoa đài là nơi chơi bời lêu lỏng nên cũng không sử dụng nữa, dần dần bị bỏ hoang, rất ít khi có người đi qua. 

Mọi người đi tới Đồng Hoa đài, thấy dưới đài đã được bày bàn ghế, trên bàn đều có trà trái cây rất khéo léo. 

Trên đài có năm cây cột cao khoảng sáu mét, tạo thành bốn góc và một chóp đỉnh ở giữa, tất cả đều cố định bằng dây thừng. 

Nếu nhìn xuống dưới từ nóc cung điện bên cạnh sẽ thấy dây thừng giống như một mạng nhện khổng lồ bao phủ trên cột gỗ. 

Dù Hoàng thượng thấy nghi ngờ nhưng cũng không hỏi nhiều, chỉ nhếch miệng nói với Thái hậu: "Xem ra Sở Quý phi có ý tưởng mới. Mẫu hậu, mời người ngồi." 

Có thái giám cung nữ đi tới hầu hạ các chủ tử ngồi vào vị trí, tránh mọi người ngồi sai vị trí. 

Một tiểu cung nữ dẫn Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh đến ngồi ở một bên, còn chưa ngồi nóng chỗ đã thấy Lan Thuý bên cạnh Dạ Linh Nhi đi tới nói muốn mời Sở Kiều Tịnh đi nói chuyện. 

Lan Thuý tự mình mời đương nhiên sẽ không phải giả, Sở Kiều Tịnh nhìn Dạ Chí Thần bằng ánh mắt cứ yên tâm, sau khi hành lễ với Hoàng thượng và Thái hậu thì đi cùng Lan Thuý. 

Đồng Hoa đài đột nhiên sáng rực lên, mọi người ngước mắt nhìn, năm bé gái bảy tám tuổi, có vẻ gầy như không hề yếu trong tay cầm trường côn dài bằng nửa người bọn họ nhanh nhẹn leo lên dây thừng. 

Ánh lửa làm nổi bật nụ cười yêu kiều của bọn họ, chân mang giày với đế mỏng ôm trọn lấy bàn chân, nhẹ nhàng di chuyển trên dây thừng nhưng chim yến đang bay, vô cùng vững vàng, không hề run rẩy. 

Cung tần và nữ quyền chưa từng nhìn thấy tiết mục thế này, đa số các lang quân cũng chỉ từng nghe miêu tả về nó trong sách, tâm trạng của mọi người đều lên xuống theo động tác di chuyển của mấy bé gái, thi thoảng còn hít sâu sợ bọn họ rơi xuống. 

Chỉ trong nháy mắt, Đồng Hoa đài có ngọn lửa rực lên, lửa không cháy mạnh, đến mắt cá chân, chỉ có hai bên Đồng Hoa đài mới có ngọn lửa hừng hực xua tan đi bóng tối trong góc khuất. 

Hoàng thượng thấy Thái hậu sợ bèn để Thái hậu di chuyển sang bên cạnh, còn ông thì ngồi cạnh Dạ Chí Thần. 

Trong ánh lửa có một cô gái lộng lẫy tay cầm hai sợi dây thừng hai đầu có bóng gỗ to bằng bàn tay, tao nhã đi về phía mọi người. 

Sở Quý phi mặc áo choàng đơn giản như đồ du mục, vóc người gầy nhỏ, chỉ có chỗ bụng hơi nhô lên, nhưng trông vẫn cực kỳ uyển chuyển, mỗi một động tác đều thể hiện sự oai phong. 

Trên quả cầu nhỏ ở đầu dây thừng bà cầm cũng có ngọn lửa cháy rực, hai tay quơ múa tạo thành hai vòng tròn lửa. 

Bé gái trượt xuống đài từ trên cột, cây gậy gỗ ban đầu cháy lên, thì ra đây là một cây đuốc nhỏ. 

Bọn họ đứng sau lưng Sở Quý phi giơ cao đuốc nhảy múa, mọi người phối hợp với nhau càng tăng thêm sức mạnh, tiếc mục múa lửa này đều được tất cả mọi người khen ngợi. 

Hoàng thượng vỗ tay cười rất vui vẻ: "Quý phi đúng là có lòng, có thể nghĩ ra một tiết mục như thế, ngày thường cũng chưa từng thấy kiểu múa này bao giờ, chắc hẳn nàng đã 

tốn rất nhiều tâm tư cho cung yến lần này." 

Sở Quý phi cười khẽ, nụ cười ấm áp dịu dàng như mang theo nắng ấm. 

Hoàng thượng xem rất say mê, không hề chú ý tới một tia lửa rơi xuống bên cạnh. 

Dạ Chí Thần ngửi thấy mùi kỳ lạ, khi ngọn lửa xung quanh bốc lên, hắn lập tức đẩy Hoàng thượng sang bên cạnh. 

eyJpdiI6Im1DaU9wVnBRd2orNWd5ckZqNFdlamc9PSIsInZhbHVlIjoienZcL0ZxY0NKTDFaVjYzUjhMKzdiZyticElZaGNcL2Vxc3NDTnU3eVlZRE5jenN3aWZkbkNobWczcVhPRDdBaUlGQnM0QkplQTdicU9zTzNTOGpPTXZDOTdhb3orUHZtWEI5dE1aQ2F6cGFWVmVCa284aVRGcVdLZGIxNmJJZEtTdTZnWW9DbGtvUHlQZVVrZTMzaHVIdGZjcDJ4N3pkVWQ4Q2FqaFVrMmNPWUExMDVBdzNOWjB2OGw5NUhaWE40bnV0S24ya3g3bkQ4azdBQUNvR3ZWb1NJK0hZcXdhRTFXWndONjRGT25ZczI4dUtYS3FicFhhRzV2UjcwWVdGWWxUIiwibWFjIjoiZDg5YzBiYTdiNmFmZjk0YWZiOTBmMGY4MzM2YmE2MmUwNTI4NzY5NTg2MDdmYjEyNzk3MzA0MjlmOGZjOTQyZiJ9
eyJpdiI6IlFcL0x4RWVrOVF2dUZrTmpVQUlVb1wvUT09IiwidmFsdWUiOiJka2JKRnlLcmtud29iSWJkVERoNno0SVNjaSszQ0N2YTZ1QWFPMzRTK3IxMjdTTnhxd3F4a0lOdktmZlNsXC9GNndqYnR4eTNFMVBXY3k1QXZxVEg2Q0RwMXA5ZzQ1T2JGd3ltbmdhVFh4ZmlTUVdcL2IyNU9FcUs4SzFLSHJ2OG9SUUFkdkdVVmtzVk02ekxEQ1VGbnlDVGZibFZNeDNaeFJRUEIxdG9vTGJPS28xZWl2S2x2UldLOXhwcHdDSFV3RnROQ2FHb1NPdXpjZktEZFZySytzNjZhelwvamROOFwvaFdhZ1p0Z1ZyMXBNYWNYU05WeldBY1FFVE9PbVpsa2hrTWVYTXdCMVAxSlFzRVoxRThLNXRnM0FqaFduWnNzak9Nc0RkRWt1eDY3NGdQMUk3c1dFbDNqeGdXaEMwQml4bWlBTHZvKzhleGE1aTE4S3dUbUFkbVdnPT0iLCJtYWMiOiJkZDY4ZDZlNGY5Zjg0ZmNjMzhkYmFlNTkyNjJhNzhjNjYyZDZlZmJiZTAyNjQwYWNmNzc0Y2FkMzYzN2VjODVkIn0=

Sở Quý phí trên đài sợ ngây người, dây thừng đang quơ múa trong tay rơi xuống đài, ngọn lửa lập tức dập tắt, hai quả cầu gỗ đen thui lăn sang một bên, nhưng vì có dây thừng nên lại lăn về bên chân Sở Quý phi.

Advertisement
x