Dạ Chí Thần liếc hắn ta: "Không phải đệ nói đệ hiểu rõ ta nhất à?"
"Nhưng Tam tẩu không hiểu rõ huynh như đệ mà, nếu có hiểu lầm gì vẫn nên mau chóng giải quyết, nếu không đệ cũng không giúp được huynh đâu."
"Nghe thấy tiếng đàn sáo vang lên ở Triều Huy đường, biết cung yến đã bắt đầu, Dạ Chí Thần bảo Dạ Tinh Húc gọi Sở Kiều Tịnh đến đây, hắn có lời muốn nói với nàng.
Dạ Tinh Húc nhận lệnh rời đi, vừa vào điện đã thấy Tôn Nhã Tịnh nhẹ nhàng khiêu vũ, váy áo đỏ thắm như hoa mai đỏ nở trong tuyết trắng, thoang thoảng hương thơm.
Hắn ta nghiêng người nhỏ giọng nói với Sở Kiều Tịnh: "Tam tẩu, Tam ca đang đợi tẩu ở phía Bắc cách Triều Huy đường không xa, tẩu mau đến đó đi."
Sở Kiều Tịnh nghi ngờ nhìn Dạ Tinh Húc, dặn dò Mai Anh ở lại đây, nếu có người hỏi thì bảo nàng ra ngoài cho tỉnh rượu.
Tôn Nhã Tịnh tựa như cành dương liễu biểu diễn trong điện, lụa trắng trong tay áo mang theo mấy phần sức nhẹ nhàng quơ múa, lượn vòng trên không trung tựa như hoa mai.
Có điều dù nàng ta có cố gắng che giấu đến mấy thì trong mắt vẫn để lộ chút cô đơn, không cam lòng và tiếc nuối.
Chỗ ngồi của Dạ Chí Thần để trống, từ lúc nàng ta đến Triều Huy đường là đã không thấy bóng dáng của hắn rồi.
Hắn biết rõ nàng ta đã chuẩn bị rất lâu cho tiếc mục này, nhưng hắn lại không thèm quan tâm, cứ thể mặc kệ nàng ta ở lại.
Sau đó Tôn Nhã Tịnh thấy Sở Kiều Tịnh rời đi, trong lòng không khỏi suy đoán có phải nàng muốn đi tìm Dạ Chí Thần không, tiếc là nàng ta không có tư cách, cũng không có thân phận đó.
Vô số ánh mắt yêu thích và khen ngợi nhìn tới, Tôn Nhã Tịnh cũng không hề cảm thấy kiêu ngạo và vui vẻ, nhưng nàng ta chỉ có thể cố gắng hoàn thành điệu múa này, cố giữ nụ cười không phát ra từ nội tâm.
Sở Kiều Tịnh đi về phía Bắc, gió đêm càng lạnh lẽo hơn, ánh sáng mờ nhạt của ánh nến trong cây đèn ven đường cũng không thể xua đi cảm giác lạnh lẽo.
Sở Kiều Tịnh không khỏi thấy hối hận vì đã không khoác áo choàng, gió lạnh theo khe hở của vạt áo len lỏi vào trong như muốn xâm nhập vào xương cốt của nàng mới chịu bỏ
qua.
Dạ Chí Thần đang nhìn bầu trời phía trước, mọi người đang thả đèn cầu phúc, khiến bầu trời tối đen có thêm chút ánh sáng.
Sau khi nghe tiếng bước chân vang lên từ sau lưng, hắn xoay người nhìn lại, thấy bộ váy màu xanh dung hợp vào trong bóng tối mông lung, hắn duỗi tay đợi Sở Kiều Tịnh đến.
Sở Kiều Tịnh giơ tay nắm lấy bàn tay rộng lớn kia, cảm giác dịu dàng từ lòng bàn tay chảy vào trong máu, khiến cảm giác lạnh lẽo giảm đi một nửa.
Dạ Chí Thần cởi áo khoác lông màu đen trên người xuống khoác lên lưng Sở Kiều Tịnh, áo khoác vốn được may theo cỡ người của Dạ Chí Thần, khiến Sở Kiều Tịnh trông có vẻ càng nhỏ nhắn hơn.
"Tiết mục múa của Tôn Nhã Tịnh có thể nói là ngọc trai rực rỡ, ánh sao trong đêm, uyển chuyển xinh đẹp. Vương gia không có hứng thú đi xem à?"
Sở Kiều Tịnh cũng ngẩng đầu nhìn lên, thấy đèn màu bay lên theo gió lung lay, trong mắt nàng cũng chứa đựng chút ánh lửa.
"Ta đang ngắm nhìn ánh trăng sáng đẹp nhất, tiết mục múa đó chẳng là gì với ánh trăng cả."
Dạ Chí Thần hơi nghiêng mặt, vừa khéo có thể thấy rõ khuôn mặt xinh đẹp của Sở Kiều Tịnh.
Sở Kiều Tịnh đang ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, cằm nhọn của nàng tạo thành một góc nghiêng sắc bén.
Ánh trăng tối nay vừa khéo bị mây dày che khuất, cũng không lộ ra được bao nhiêu ánh sáng, ngay cả ngôi sao cũng không có nhiều, ánh trắng đẹp nhất ở đâu ra? "Vương gia ngắm nhìn ánh trăng sáng bằng cách nào vậy?"
Sở Kiều Tịnh nhìn ánh sáng màu vàng chiếu sáng một góc, dường như đã bị lung lay đến mức không còn bao nhiêu ánh sáng.
Dạ Chí Thần vén tóc ra sau tai Sở Kiều Tịnh, dịu dàng nói: "Vì ánh trăng sáng này không phải ánh trăng sáng kia.
Sở Kiều Tịnh quay đầu nhìn vào đôi mắt sáng như sao của Dạ Chí Thần, bàn tay còn chưa rụt về của hắn vừa khéo dán lên má nàng, có thể cảm nhận được nhiệt độ truyền vào từ lòng bàn tay. Dạ Chí Thần cong môi, biết Sở Kiều Tịnh đã đỏ mặt.
"Ta nghe Thất đệ nói nàng cảm thấy ta và Tôn Nhã Tịnh rất xứng đôi?"
Dạ Chí Thần ôm nàng vào lòng, thấy nét mặt buồn rầu của Sở Kiều Tịnh thì cảm thấy rất vui vẻ.
Sở Kiều Tịnh thầm mắng sao Dạ Tinh Húc lại lắm chuyện như thế, mới tâm sự với hắn ta có một lần duy nhất mà hắn ta đã lập tức nói với người trong cuộc rồi.
"Thi thoảng, thi thoảng thôi."
Sở Kiều Tịnh chớp mắt, cố gắng giữ tâm lý bình tĩnh trước sau như một, đã không thể phủ nhận được nữa, dù sao lời đã nói cũng như nước đã hất đi.
Dạ Chí Thần xoay người Sở Kiều Tịnh lại, cúi đầu kề sát vào má nàng như muốn nhìn vào sâu trong đôi mắt như hồ nước của nàng.
Nụ cười khi nãy bị thay thế bởi vẻ nghiêm túc, hắn đưa tay vào áo choàng nắm lấy bàn tay lạnh lẽo kia, giọng nói kiên định tựa như tảng đá không thể dao động trong gió. "Tịnh Nhi, ta từng nói nếu nàng cảm thấy khó chịu ở đâu đều có thể nói hết ra, không cần vẫn luôn giấu trong lòng, cuối cùng khiến mình phải chịu uất ức"
Sở Kiều Tịnh đảo mắt nhìn hoa văn thêu bằng chỉ bạc phức tạp trên áo choàng màu đen của Dạ Chí Thần, có cảm giác như trái tim của mình cũng bị cuốn vào trong.
"Ta không có khó chịu, chỉ là đang nghĩ tính cách của ta không dịu dàng như Tôn Nhã Tịnh, không biết đã đắc tội bao nhiêu người nên mới có người muốn ám sát ta. Nếu thê tử mà ngươi cưới là Tôn Nhã Tịnh, nàng ta không chỉ có thể giúp ngươi thăng quan tiến chức còn sẽ không khiến ngươi ngày ngày lo lắng sợ hãi, cũng bớt đi rất nhiều phiền phức cho người"
"Không có nếu, cũng sẽ không có nếu. Phu nhân của ta chỉ cần làm chuyện nàng thích, chuyện nàng không thích chỉ cần gạt sang một bên. Ta không cần nữ nhân lôi kéo thế lực cho ta, cũng không cần nàng không đi ra ngoài để ta bớt lo lắng, nàng muốn mở sòng bạc thì ta sẽ cho nàng mở, nếu nàng thấy chán rồi không muốn mở nữa thì cứ đóng cửa đi đến chỗ khác chơi.
Ánh nến tạo thành một vòng sáng nho nhỏ chiếu rọi lên người Dạ Chí Thần, lúc này trong con ngươi vốn lạnh lùng cương quyết tràn đầy tình cảm sâu đậm và phóng khoáng.
Trong lòng Sở Kiều Tịnh như có một cọng lông chim nhẹ nhàng phe phẩy, khiến nàng dần thấy mềm lòng.
"Ta không có suy nghĩ gì với Tôn Nhã Tịnh nữa, chỉ là lúc nhỏ mất mẹ nên ta lớn lên bên cạnh Hoàng tổ mẫu, không muốn người đau lòng vì chuyện này nên gần đây mới hay đến trạch viện bên kia thôi. Hơn nữa ta cảm Tôn Nhã Tịnh thật sự sắp từ bỏ rồi, nên ta cũng không lạnh lùng với nàng ta như trước đây nữa, nhưng ta và nàng không hề làm chuyện gì vượt khỏi khuôn phép, Tịnh Nhi cứ yên tâm."
"Ta có gì mà không yên tâm chứ, chuyện của ngươi đương nhiên ngươi phải tự quyết, ta cũng không muốn quan tâm"
Dạ Chí Thần hơi áy náy, hắn biết chính thế của nhà nào cũng sẽ không đồng ý chuyện này, nhưng hắn vẫn phải ép Sở Kiều Tịnh đồng ý.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất