"Con nỡ để ta đón con bé vào cung sao?" 

Thái hậu nói với Dạ Chí Thần như đang trêu ghẹo, tỏ vẻ như bà ta biết rõ mọi chuyện. 

"Vì sao tôn nhi lại không nổ?" 

Thái hậu vỗ vai Dạ Chí Thần: "Đối mặt với Hoàng tổ mẫu không có gì không thể nói cả, nếu đã có tình cảm thì nên nhanh chóng cưới về, còn có gì phải băn khoăn chứ? Ai gia 

đã biết chuyện con bế Tịnh Nhi về viện của con bé rồi, chuyện đã đến nước này con còn định giấu giếm Hoàng tổ mẫu sao?" 

Dạ Chí Thần không ngờ Thái hậu lại hiểu lầm như thế, ánh mắt vẫn luôn bình tĩnh chợt trở nên hơi rối loạn. 

"Hoàng tổ mẫu nghe thấy lời đồn nhảm ở đâu vậy, tuy chuyện này là thật, nhưng hoàn toàn không như những gì Hoàng tổ mẫu nghĩ" 

Thái hậu nhìn Dạ Chí Thần với vẻ khó hiểu, nghi ngờ nhíu mày: "Vậy là thế nào?" 

Dạ Chí Thần kể lại mọi chuyện cho Thái hậu, cuối cùng nhấn mạnh Sở Kiều Tịnh đã ở bên cạnh trông nom cả đêm, bảo đảm Tôn Nhã Tịnh sẽ không để lại bệnh tật gì. 

"Đương nhiên nàng ấy phải ở bên cạnh trông nom rồi, chẳng lẽ Tịnh Nhi của ai gia chịu đau thấy nàng ấy, nàng ấy còn có thể ngủ ngon cả đêm à? Con về nói với Sở Kiều Tịnh, nếu Tịnh Nhi của ai gia có bất cứ vấn đề gì thì cả đời này nàng ấy đều phải chữa trị cho Tịnh Nhi" 

Thái hậu vừa lo lắng vừa tức giận, nhịp thở cũng trở nên không ổn định. 

"Hoàng tổ mẫu có thiên vị quá không, chuyện này rõ ràng là có người hãm hại. Việc Tôn Nhã Tịnh bị thương là thật, nhưng Tịnh Nhi cũng là vô tội. Hoàng tổ mẫu muốn tức giận thì phải giận người lén lút giở trò chứ không phải Sở Kiều Tịnh. Huống hồ nàng ấy cũng đã cố hết sức chữa trị, với y thuật của nàng ấy chắc chắn sẽ không có vấn đề gì cả" 

Dạ Chí Thần cố gắng kìm nén lửa giận trong lòng, giọng điệu vừa lạnh lùng vừa cứng rắn, còn chứa đựng sự tức giận khiến Thái hậu càng thấy không vui. 

Thái hậu trợn mắt đập giường hô to với Dạ Chí Thần: "Ý con là ai gia còn phải cảm ơn Sở Kiều Tịnh ư?" 

"Vậy chẳng lẽ Hoàng tổ mẫu muốn trách tội nàng ấy?", nét mặt Dạ Chí Thần không chút cảm xúc, hắn đứng dậy hành lễ với Thái hậu: "Nếu Hoàng tổ mẫu cảm thấy Tôn Nhã Tịnh ở Thần Vương phủ phải chịu uất ức thì xin người hạ chỉ đón nàng ta về cung, tránh để Hoàng tổ mẫu tức giận thì không đáng đâu." 

Tu Lương ma ma thấy Dạ Chí Thần đã nói đến nước này, biết nói thêm gì nữa e rằng sẽ ảnh hưởng đến tình cảm giữa hai người, bèn vội tiến lên vuốt lưng Thái hậu, dịu dàng khuyên nhủ: "Thái hậu đau lòng quá nên mới thế, sáng nay Nhã Tịnh cô nương cô nương còn phải người đến dặn dò nô tỳ nói không được nói chuyện nàng ấy bị thương cho Thái hậu biết, cũng không biết là kẻ mách lẻo nào nói lời không rõ ràng khiến Thái hậu hiểu lầm" 

"Chuyện này thật sự không thể trách Vương phi được, dù sao đâu ai ngờ sẽ xảy ra chuyện như thế, Thái hậu nên vui vẻ mới đúng, Nhã Tịnh cô nương được dạy dỗ rất tốt, biết giúp đỡ người khác." 

Thái hậu được Tu Lương ma ma khuyên nhủ cũng khôi phục lý trí, thở hổn hển nói: "Đây là lỗi của ai gia, để cho Tịnh Nhi tiếp tục dưỡng bệnh ở Thần Vương phủ đi, dù sao cũng vì Sở Kiều Tịnh nên con bé mới bị thương lần nữa mà." 

"Vâng." 

Dạ Chí Thần rời khỏi An Khánh cung, trên đường trở về phủ thầm nghĩ lời nói truyền vào tai Thái hậu đúng là quá có tính toán, khiến Thái hậu lập tức lầm tưởng hắn và Tôn Nhã Tịnh đã có tình cảm với nhau. 

Hắn lệnh cho Lương Nhân điều tra rốt cuộc có ai ở Thần Vương phủ đi vào cung. Chuyện này đúng là rất dễ điều tra, là một tiểu cung nữ Tôn Nhã Tịnh dẫn theo từ trong cung đêm qua đã đi vào cung cùng với Hỉ Thước vào cung sáng nay. 

Sở Kiều Tịnh thấy Tôn Nhã Tịnh đã có thể xuống giường đi lại, hơn nữa liên tục xác nhận không có cảm giác đau đớn thì mới về lại trạch viện của mình ngủ bù. 

Dạ Chí Thần vừa trở về từ hoàng cung đã đi thẳng đến trạch viện của Tôn Nhã Tịnh, hỏi tại sao nàng ta lại phái người đi trước, tại sao phái người đi rồi còn phải thêm một người nữa nói không được báo cho Thái hậu biết tin mình bị thương. 

Tôn Nhã Tịnh được Hỉ Thước đỡ từ từ ngồi xuống, thấy Dạ Chí Thần lạnh lùng như thế thì nói với vẻ uất ức: "Vương gia đang nghi ngờ ta cố ý lừa gạt cố tổ mẫu để ép Vương gia cưới ta à?" 

"Hỉ Thước, dẫn người vào đây" 

Hỉ Thước dẫn tiểu nha hoàn kia vào, cung nữ kia lập tức quỳ xuống đất sợ hãi nói: "Là Thái hậu nương nương, Thái hậu nương nương căn dặn nô tỳ phải bẩm báo tất cả mọi chuyện. Đêm qua nô tỳ thấy Thần Vương... nghĩ rằng nếu kịp thời bẩm báo sẽ được thưởng nên mới vội vã đi ngay, cũng không biết là cô nương bị thương" 

"Vương gia đã rõ chưa?" 

Giọng nói của Tôn Nhã Tịnh hơi lạnh lùng, nàng ta nhìn thảm thêu hoa dưới đất, lòng bàn tay hơi đổ mồ hôi. 

Trong mắt Dạ Chí Thần có ánh sáng lóe lên, hắn nói với Tôn Nhã Tịnh: "Ta chỉ là nghi ngờ mà thôi, nếu đã thế thì ta xin lỗi ngươi, cũng mong ngươi đừng giận ta. 

Dù Sở Kiều Tịnh nằm trên giường nhưng mãi không thấy buồn ngủ, nghe Mai Anh bẩm báo Dạ Chí Thần vừa trở về đã đi thăm Tôn Nhã Tịnh, mặt nước hồ vốn đã không yên tĩnh trong lòng lập tức xuất hiện những cơn gió nhẹ, khiến gợn sóng càng lớn hơn. 

Còn chưa đến một ngày nữa sẽ tới giao thừa, các gian hàng rong trên đường đã dọn dẹp về nhà từ lâu, quán trà, tửu quán đèn đuốc sáng ngời, ngợp trong vàng son. 

Eo của Tôn Nhã Tịnh đã hoàn toàn khỏi hẳn, mới sáng sớm nàng ta đã vào cung chuẩn bị buổi tối sẽ biểu diễn một bài múa trong cung yến. 

Trời sắp tối, Sở Kiều Tịnh được Mai Anh búi tóc lên, nàng nhìn cây trâm ngọc chậm rãi cắm vào tóc, ngồi trước gương không nói một lời. 

Mai Anh khuyên hôm nay là ngày tốt, nàng nên ăn mặc cho có không khí vui mừng một chút mới đúng, nhưng Sở Kiều Tịnh không muốn quá phô trương, chỉ bảo Mai Anh lấy một cái áo choàng đỏ thắm. 

Cung yến được tổ chức ở Triều Huy đường, lúc Sở Kiều Tịnh đến thì thấy Dạ Tinh Húc đang ngồi ở một bên có vẻ vô cùng nhàm chán. 

"Ngươi đến sớm thật đấy" 

Sở Kiều Tịnh trêu ghẹo Dạ Tinh Húc, cầm lấy một cái bánh ngọt cắn một ngụm. 

"Ta còn tưởng sẽ có thể nhìn thấy vũ cơ ăn mặc lộng lẫy biểu diễn từ sớm, không ngờ là chẳng có gì cả" 

Dạ Tinh Húc lắc đầu tỏ vẻ bất đắc dĩ, nhưng bây giờ Sở Kiều Tịnh đến cũng không xem là không thấy gì cả. 

Dạ Chí Thần vừa vào cung đã bị Hoàng thượng gọi đi, nên Dạ Tinh Húc tự giác thực hiện trách nhiệm trông nom Sở Kiều Tịnh. 

Hắn ta đẩy bánh ngọt đến trước mặt nàng, nhỏ giọng nói: "Tam tẩu, tẩu định cho Tôn Nhã Tịnh ở lại Vương phủ mãi thế à? Cũng nên tìm một thời điểm cho nàng ta về đi chứ" "Cái này ngươi nên nói với Thần Vương" 

"Tôn Nhã Tịnh ở lại Vương phủ, Tam tẩu không có cảm giác gì cả à?" 

Sở Kiều Tịnh hiếm khi lộ vẻ mặt nặng nề với Dạ Tinh Húc, ngay cả bánh ngọt cũng không muốn ăn nữa. 

"Thi thoảng, nhìn Thần Vương và Tôn Nhã Tịnh, ta sẽ có một suy nghĩ nếu như hai người họ ở bên nhau sẽ xứng đôi hơn là ta." 

"Tam tẩu, tẩu không thể nghĩ như vậy được, ta là người hiểu Tam ca nhất, một khi huynh ấy đã xác định người nào thì chắc chắn sẽ không thay đổi, huống hồ đến tận bây giờ 

eyJpdiI6IklncEN4Rnh4Z2tjY2JsUEZtSVwvXC9SQT09IiwidmFsdWUiOiJJeUNhdHhRQlwvYkhwc0xaSDE0NElUbXo2SjRobEd4ZUlPNW5KN2hXclwvcXlIaWx0VUd4NWdSRjlnSmxISG40cGJYXC94TThFUTlPdVZFaDB4OWdBcXl1UGJkV0RMOFwvQmwxclpMeDd1WURDYmFpcDBFUkorNjg2R2hybG45OXk0R1cyeDRPMW1CR1V1cGhEOExaSWV0d0NuK1pJSlIxMXVuMStNNHpkRjd6ZU9teit1blZ3THg3bXVod0JFTjA5VEZlSjBzXC9FeEhDRUpMMUw3clN4bDJ2OTVqWXF0R3oxNGlLbXRuYUlTOVdWdnpDWmlub0xWMGlOY3JwM3p1bmwyNkNsbGR2V2wzaGtRU1wvVnozOG1BQTRoNkRKeFdINlZSaHF2K1l0TTlcL1RLTnV1a0FldVpNdFwvTURJeFBzQlF5UVpSeDVycWROTDc2a3hlV2NMcWc4b2ZNOEdOS0VtVmJudHFRTzMyOHNIcE1kTVRCbWp1WXlHb1wvS3BmTm9jN1p2SHRndHNYTzFhUDVCRkZBNDRma2hGTHNWcDlScjNMOWhmTkQ2aWRVSXJ5RGRNPSIsIm1hYyI6IjgwZGE0MjQxMDczZjJkMWFhMzkyZGJlYWE3Yjc4OGY1OTFiNTM5YTIxZmE4YjdjMWY3ZWViNWE0YjhmMzRjOWMifQ==
eyJpdiI6InJubTRTOEdMQlNBNVwvUUY1U2FpNUdRPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImljbFpmYlA0cjV3M3FnanlpSkM0VGdTVHRaNlRyOXBjZTBzcisxZ2R5V1dXSmtLK3ZQZFlCTkQwckFUVnpKVVJLUTgrT0dZalgxXC9KYlE3UTFYWXU2QnZqZFVlR1JwWFM1ZWI1VmNcL016aDhaR1wvTFg0WlorbWdXRXN3Z0F5M0RReTE5dWV2WVNrZnVEK2RsRDZGV0p4dFhLYTZQNEZmWEpSZ3UyRkhxQTJWZEdLRWcyYmIwUGpuYnBWQWdsdXdGR2dNNzNMT0Z1bGhNK3Z5SzBORURMaFpIRnhFazJNVEI2cHhiYlwvYVBGUWhOQ2xkOFR3UEI2OXFXdE12Z1hNcjlcL2tleDF2ajc2N2dmZ096R3JqM3RiWFYwQlpUYUdJUU1yeG92UVdVUG82SkVoNnVvVFFIR09xQWZNUnhhb0R1NWtrYTBpRWRzZXhuT0ZVYWhiOFBSbWtYUXNUYjREWExLWmwrNjVQOUttK2ZSbXA4UktGVm9lTUl0bHVcL0lEN3RLQ0cyQ2dzVjhSRUp3d3pGdkJDcEJOOVE9PSIsIm1hYyI6IjE1ZjFmZTVkNGZjM2FmZjA0YjU4NTc1NjY3MjRhNDA3OTMwZDE4NTY0MmYxNzQ0Yzk0YTFkMDg4NmY1ODkxMjQifQ==

"Tam ca, có phải huynh thật sự làm chuyện có lỗi với Tam tẩu không, nếu không sao Tam tẩu lại có suy nghĩ như thế được?"

Advertisement
x