Tôn Nhã Tịnh đi tới bên cạnh Sở Kiều Tịnh, kéo tay nàng nói với giọng điệu sùng bái: "Tài đánh bạc của Vương phi cao siêu như thế, khi nào rảnh phải dạy ta đấy"
Sở Kiều Tịnh bèn cho người lấy một cái cốc và mấy viên xí ngầu đến, đưa cho Tôn Nhã Tịnh làm đồ chơi giải sầu.
Tôn Nhã Tịnh rất thích nói, đã chơi cả ngày ở Hồi Hồn phường nhưng trên đường trở về Vương phủ vẫn cầm nó liên tục lắc lư.
Sở Kiều Tịnh tựa vào thành xe dạy Tôn Nhã Tịnh kỹ xảo lắc cốc, trong lòng vẫn đang nghĩ vì sao nàng ta không ăn cơm. Tôn Nhã Tịnh đi chơi đã hơi mệt, Sở Kiều Tịnh bèn bảo phu xe tăng tốc cho nàng ta về phủ nghỉ ngơi.
Sở Kiều Tịnh thấy cảm giác sau lưng có gì đó kỳ lạ, bèn nắm lấy tay Tôn Nhã Tịnh lao tới chỗ cửa xe.
Tôn Nhã Tịnh khó hiểu nhìn Sở Kiều Tịnh dựng thẳng lưng, ngồi ở một góc cất tiếng hỏi: "Vương phi định làm gì thế?"
Sở Kiều Tịnh còn chưa kịp giải thích thì toàn bộ xe ngựa đột nhiên nghiêng sang phải, người bán hàng rong bên cạnh thấy thế cũng ngây người, một cái bánh xe rơi khỏi trục lăn sang một bên tận mấy vòng rồi dừng lại bên chân người bán hàng rong.
Dù Dư Nam phản ứng rất nhanh nhưng hắn ta vẫn luôn ở sau xe, nhìn thấy xe ngựa nghiêng đổ, hắn ta lập tức sử dụng khinh công đi tới một bên, giơ tay định nâng một bên xe ngựa bị mất đi bánh xe.
Nhưng sức nặng vì Tôn Nhã Tịnh ngồi trong góc khiến xe ngựa mất thăng bằng.
Sở Kiều Tịnh vốn đang đứng không vững lập tức ngã về phía sau.
Tiếng xe ngựa bị rơi vỡ thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trên đường, toàn bộ khung xe ngựa bị rơi chia năm xẻ bảy.
Nhưng sau lưng Sở Kiều Tịnh lại không có cảm giác đau đớn như đoán trước, nàng quay đầu nhìn lại, Tôn Nhã Tịnh đang nhăn mặt nằm dưới người nàng, trước ngực nàng còn đang được tay nàng ta ôm lấy.
Là Tôn Nhã Tịnh bảo vệ nàng?
Chuyện xe ngựa rơi xuống đất chỉ diễn ra trong nháy mắt, Mai Anh sợ đến mức choáng váng, nhìn thấy hai người đè lên nhau xuất hiện trước mặt thì vội vàng đi tới đỡ.
Sở Kiều Tịnh lộn mèo rời khỏi người Tôn Nhã Tịnh, vội vàng đỡ Tôn Nhã Tịnh dậy cùng với Mai Anh và Hỉ Thước.
Nhưng dường như Tôn Nhã Tịnh bị thương ở eo, đau đến mức gần như không đứng dậy nổi.
"Dư Nam, mau đi chuẩn bị xe ngựa!"
Sở Kiều Tịnh hô to với Dư Nam bên cạnh, đợi Dư Nam mang một chiếc xe ngựa đến, mọi người cùng nhau đỡ Tôn Nhã Tịnh lên xe ngựa, sau đó Sở Kiều Tịnh bảo Dư Nam ở lại kiểm tra rốt cuộc xe ngựa gặp phải vấn đề gì.
Cũng may Thần Vương phủ không ở quá xa, không bao lâu đã đi tới cửa, Sở Kiều Tịnh vén rèm muốn gọi người thì thấy Dạ Chí Thần cưỡi ngựa đi tới bên cạnh.
"Vương gia, Tôn Nhã Tịnh bị thương, ta phải lập tức kiểm tra
Sở Kiều Tịnh lo lắng nói, trong đôi mắt vẫn luôn bình tĩnh xuất hiện dao động.
Dạ Chí Thần lập tức xuống ngựa, Sở Kiều Tịnh tránh đường cho hắn, Dạ Chí Thần bế Tôn Nhã Tịnh xuống xe ngựa đi thẳng vào Vương phủ, Mai Anh ở bên cạnh xe ngựa đỡ Sở Kiều Tịnh xuống, dù không vui nhưng cũng không nói gì.
Sở Kiều Tịnh vỗ nhẹ tay Mai Anh, biết nàng ấy không vui vì Dạ Chí Thần không quan tâm hỏi han nàng, nhưng tình huống cấp bách, không quan tâm cũng là hiển nhiên. Hai người đi sát theo sau, tiến vào tẩm điện thì thấy Dạ Chí Thần đang cẩn thận đặt Tôn Nhã Tịnh lên giường, Sở Kiều Tịnh nói: "Xin Vương gia đi ra ngoài"
Dạ Chí Thần gật đầu đi ra ngoài, Sở Kiều Tịnh vén váy Tôn Nhã Tịnh đến bên hông, để lộ làn da trắng không tỳ vết, vừa mới chạm nhẹ đã khiến Tôn Nhã Tịnh đau đớn rên rỉ, mồ hôi lạnh tuôn rơi.
Sau khi kiểm tra, may mà không bị thương đến xương, như thế việc chữa trị và hồi phục cũng đơn giản hơn nhiều.
Sở Kiều Tịnh bày châm bạc dài ngắn khác nhau ra, sau khi châm vào huyệt vị, Tôn Nhã Tịnh lập tức có cảm giác một dòng nước ấm xuất hiện từ bên hông rồi chảy lên trên, cảm giác đau đớn khi nãy cũng giảm bớt.
Dạ Chí Thần ngồi thẳng ở chính đường, nghe Mai Anh và Hỉ Thước kể lại chuyện đã xảy ra, trong đôi mắt như nước hộ lộ vẻ hung ác, sau khi kiểm tra xe ngựa, Dư Nam đến báo
cáo.
"Xe ngựa thật sự đã bị giở trò, ổ trục bị vặn lỏng, hơn nữa buồng xe cũng bị tháo dở, cho nên vừa rơi xuống đã chia năm xẻ bảy. Có điều Hồi Hồn phường đông đúc, tra hỏi một
lúc lâu cũng không biết được rốt cuộc là ai gây ra."
Sự tức giận dâng trào trong lòng Dạ Chí Thần, người trong bóng tối kia đúng là nghĩ đủ mọi cách gian trá để ám sát Sở Kiều Tịnh, nhưng đến tận bây giờ vẫn chưa hề lộ diện.
Thời gian một chung trà nhanh chóng trôi qua, Sở Kiều Tịnh rút tất cả ngân châm bên hông Tôn Nhã Tịnh ra, chỉnh trang lại cho nàng ta rồi đi ra chính đường.
"Rất may mắn là không bị thương đến xương cốt, bây giờ đã không sao rồi, đợi sau khi nàng ta hồi phục sức lực là sẽ có thể xuống giường đi lại."
Sở Kiều Tịnh nhận lấy nước trà Mai Anh đưa tới, lúc này mới hoàn toàn thả lỏng.
Dạ Chí Thần đi tới bên cạnh nàng, vẻ hung ác trong mắt bị bao phủ bởi sự lo lắng: "Nàng không sao chứ?"
"Ta không sao, Tôn Nhã Tịnh bảo vệ ta nên chịu hết sức nặng. Nếu lúc đó vị trí ngã xuống đất không tốt thì có lẽ còn nứt cả xương.
Sở Kiều Tịnh cầm lấy bàn tay đang sờ má mình của Dạ Chí Thần, vết chai trong lòng bàn tay hắn ma sát với ngón tay của nàng. Sở Kiều Tịnh ngẫm nghĩ rồi nói: "Có lẽ là không còn vấn đề gì nữa, nhưng tối nay ta vẫn muốn trông nom ở đây, sẽ không trở về phòng ngủ."
"Vậy ta ở với nàng."
Dạ Chí Thần ôm lấy bả vai nàng ngồi xuống một bên, hắn tin tưởng y thuật của Sở Kiều Tịnh, ngay cả tật ở chân Sở Kiều Tịnh nàng còn có thể chữa khỏi cơ mà. Nhưng người xảy ra chuyện là Tôn Nhã Tịnh, nếu Thái hậu biết chuyện chắc chắn sẽ không bỏ qua.
Hỉ Thước vào phòng trông chừng bên cạnh Tôn Nhã Tịnh, dùng nước nóng thấm ướt khăn lụa nhẹ nhàng lau trán cho nàng ta, lén nhìn ta bên ngoài sau đó nhanh chóng không cam lòng quay đầu lại, khẽ nói với Tôn Nhã Tịnh còn đang ngủ say: "Hy vọng cô nương không chịu khổ trong vô ích.
Sở Kiều Tịnh tựa vào vai Dạ Chí Thần, ngước mắt là có thể nhìn thấy chân mày vẫn luôn nhíu chặt của hắn, thầm nghĩ dù thế nào thì tình cảm khi còn bé vẫn sẽ còn đó, hắn lo lắng như thế cũng là chuyện bình thường.
Dạ Chí Thần nhìn bóng đen chiếu rọi trên cửa sổ giấy, hắn biết nếu một ngày không tìm thấy người gây ra chuyện này thì dù hắn bảo vệ Sở Kiều Tịnh chu đáo đến mức nào cũng sẽ như trong điện này, ánh nến dù có sáng đến mấy cũng sẽ còn có rất nhiều bóng đen.
Nửa đêm Sở Kiều Tịnh vào điện kiểm tra tình hình của Tôn Nhã Tịnh, Hỉ Thước ngồi ở mép giường đã ngủ say.
Eo của Tôn Nhã Tịnh đã không còn vấn đề gì nghiêm trọng nữa, nàng lại lấy nước linh tuyền ra rót vào cốc, đút Tôn Nhã Tịnh uống để nàng ta nhuận họng.
Hôm sau Dạ Chí Thần vừa lâm triều xong đã bị người bên cạnh Thái hậu gọi đến An Khánh cung.
"Xin thỉnh an Hoàng tổ mẫu"
Dạ Chí Thần chắp tay hành lễ, được Thái hậu gọi đến trước mặt cầm lấy bàn tay được chăm sóc kỹ lưỡng của bà ta, nở nụ cười thường ngày khó gặp.
"Thần Nhi, Tịnh Nhi nghỉ ngơi ở Vương phủ thế nào rồi?"
Dạ Chí Thần cũng đang do dự xem có cần nói ra Tôn Nhã Tịnh vẫn luôn không khoẻ khiến Thái hậu đau lòng rồi đón nàng ta vào cung không, nhưng nếu nói ra Thái hậu lại bảo tiếp tục cho Tôn Nhã Tịnh nghỉ ngơi ở Vương phủ thì không biết phải nghỉ ngơi đến bao giờ nữa.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất