Thị nữ bên cạnh đưa khăn tay lên, Dạ Chí Thần nhận lấy muốn lau tay cho Sở Kiều Tịnh nhưng bị nàng cướp lấy rồi đi mất, nàng đưa khăn lại cho thị nữ sau đó đi thẳng về tẩm điện, không nói câu nào với hắn nữa.
Lương Nhân nhi ngờ hỏi Mai Anh: "Vương phi sao vậy?"
"Nô tỳ không biết"
Mai Anh cũng không cảm thấy tức giận, nàng ta hành lễ với Dạ Chí Thần sau đó dẫn những người còn lại đi xuống.
Để Dạ Chí Thần ở lại nhìn mấy cây con Sở Kiều Tịnh vừa mới trồng, chẳng lẽ vì trồng cây con không tốt à, nhưng nhìn rất tốt mà.
Lương Nhân đi đến gần Dạ Chí Thần, nhắc nhở: "Vương gia, hình như Vương phi đang rất không vui.
Dạ Chí Thần liếc nhìn hắn ta một cái, chỉ ngươi nhìn ra à? Còn cần ngươi nói.
Buổi tối khi ăn cơm, Dạ Chí Thần đang định hỏi vì sao Sở Kiều Tịnh lại không vui thì Sở Kiều Tịnh nói trước: "Hai ngày sau Diêm phủ tổ chức lễ cưới, nếu chàng bận rộn quân vụ thì không cần đi cùng ta, ta cũng đã chuẩn bị quà lễ xong rồi."
"Không dùng cơm ở đó được nhưng ta có thể đưa nàng đi, thời gian đi đường vẫn phải có. Gần đây trại lính nhiều chuyện, bắt đầu chuẩn bị chiêu nạp lính mới, thật sự không đi được."
Sở Kiều Tịnh múc muỗng canh đưa vào miệng lên miệng, mặc dù Sở phu nhân dạy dỗ có chuyện nhất định phải nói ra, nhưng nếu mình nói vì một câu của chàng ấy mà mình không vui thì đúng là mất mặt.
"Thật sự không có à, nếu là người ngoài ta cũng không đi, nhưng Tri Hinh trước giờ đều rất dễ xấu hổ, cố ý nói muốn ta ở bên cạnh, cho nên ta mới đi"
Sở Kiều Tịnh thấy canh trong bắt không đủ bèn lấy muỗng lớn múc thêm một ít trong bát canh.
"Vậy trước đây nàng có giống Diêm công nương không, xấu hổ không dám gặp người khác?"
Dạ Chí Thần nhớ tới lúc mình vàng nàng thành thân, khi ấy hắn không nhìn kỹ nàng, bây giờ trong lòng không khỏi hối hận.
"Đang nói Tri Hinh mà, nói ta làm gì?"
Sở Kiều Tịnh bất ngờ bị kéo vào, khiến nàng không nhịn được nghĩ đến cảnh mình không muốn gả cho hắn, ban đầu hắn còn muốn ném nàng vào chuồng ngựa, đúng là càng nghĩ càng giận, mặt mày càng lạnh hơn, nàng ăn đại hai miếng liền nói đã ăn no.
Dạ Chí Thần nhìn bóng lưng Sở Kiều Tịnh rời đi, thật là mờ mịt không biết làm sao.
Buổi tối, Dạ Chí Thần nằm bên cạnh Sở Kiều Tịnh như ngày thường, nghi ngờ hỏi: "Gần đây tính khí của Tịnh Nhi kỳ lạ quá?"
"Ta lúc nào cũng vậy" Sở Kiều Tịnh trở mình đưa lưng về phía hắn.
Dạ Chí Thần nhích lại gần Sở Kiều Tịnh rồi ôm nàng vào lòng, tự vào lưng nàng, hắn nói: "Nếu nàng có gì không vừa ý thì cứ nói ra, nếu nha hoàn bà tử trong phủ gây rắc rồi thì cứ bán đi, nếu xem sổ sách của thôn trang mà thấy mệt thì ném sang bên đi nghỉ ngơi cho tốt."
Nếu là chàng gây rắc rối, có phải ta cũng bán đi được không!
Sở Kiều Tịnh nhắm mắt không nói, gần đây nàng suy nghĩ hỗn loạn, dưới gối của nàng có hai túi thơm an thần, không bao lâu đã đi vào giấc ngủ, không nghe được Dạ Chí Thần ở sau lưng nói gì.
Ngày Diêm Tri Hinh thành thân, người trong phủ vì cầu hôm nay bình an thuận lợi nên sai người phát tiền cho ăn mày trong thành, mỗi người một đồng tiền, lại đặt thêm giỏ trúc đựng kẹo mừng, để người đi ngang qua cũng có thể lấy mấy cái dính không khí vui vẻ, cũng khiến rất nhiều trẻ con nô đùa chạy quanh của Diêm phủ.
Trong phủ giăng đèn kết hoa ở khắp nơi, bên hông gã sai vặt và thị nữ cũng đeo hoa đỏ yêu kiều, người đến người đi cười không ngừng.
Sở Kiều Tịnh ở trong khuê phòng của Diêm Tri Hinh, giúp Bảo Châu và Bảo Oánh trang điểm, thay đồ cho Diêm Tri Hinh, Diêm phu nhân hộp đồ trang sức đến, hiền hòa nói với Sở Kiều Tịnh: "Làm phiền Thần Vương phi giúp đỡ Hinh Nhị, đợi hết bận nhất định phải mời người và Thần Vương đến để cảm ơn"
"Diêm phu nhân nói quá lời, gần đây Thần Vương bận rộn trong quân, vốn không thể có thời gian đến đây uống rượu nhưng vẫn muốn đến chúc mừng một tiếng, cũng coi như tâm ý của chàng, nhưng lúc ra cửa có người đến báo trại lính xảy ra chuyện, chàng không thể không đi, nên đã nhờ ta nói lời xin lỗi với Diêm đại nhân và Diêm phu nhân"
Sở Kiều Tịnh lấy bông tai vàng trong hộp đồ trang sức ra, nàng áy náy giải thích với Diêm phu nhân.
"Thần Vương phi chịu đến đã là vinh hạnh của Diêm phủ."
Diêm phu nhân cười đặt hộp đồ trang sức xuống giường, nhìn thấy một cái hộp gỗ tinh xảo đặt ở đầu giường, thấy hoa văn điêu khắc không giống đồ bà ta chuẩn bị, bèn cầm lên mở ra xem, là một đôi chén trà.
"Mẹ, đó là quà tặng của Vương phi.
Diêm Tri Hinh nhìn thấy hành động của Diệm phu nhân trong gương, bèn nghiêng đầu giải thích.
"Đó là chén trà đàn hương đỏ sừng tê giác, hy vọng Tri Hinh và phu quân của nàng có thể nương tựa lẫn nhau, thần giao cách cảm"
Sở Kiều Tịnh nói, đây là món quà nàng suy nghĩ mấy ngày mới quyết định.
Nghe thấy là sừng tê giác, Diêm phu nhân được yêu mến mà lo sợ nhìn về phía Sở Kiều Tịnh: "Món đồ quý trọng thế này thật sự không dám nhận, chúng ta biết tâm ý của Thần Vương phi là được, vẫn mời Thần Vương phi lấy chén trà này về đi."
"Quà tặng nào có đạo lý lấy về, hôm nay là ngày thành thân của Tri Hinh, bất cứ thứ gì cũng kém ngày này. Diêm phu nhẫn cũng không cần chối nửa, mai nhận đi." "Vậy, làm Thần Vương phi tốn kém rồi, lão thân cảm ơn Vương phi.
Sở Kiều Tịnh đeo bông tai trong tay lên tại Diêm Tri Hinh, nàng nhìn vào gương giây lát rồi hài lòng khen: "Hôm nay Tri Hinh là cô nương đẹp nhất kinh thành."
Diêm Tri Hinh xấu hổ giả vờ đánh nàng.
Đợi mặc đồ, trang điểm xong xuôi, Diêm Tri Hinh ngồi ở trước bàn trang điểm, Bảo Châu đưa lược cho Diêm phu nhân rồi lui sang một bên.
Sở Kiều Tịnh nhìn nước mắt trên đôi mắt cong cong của Diêm phu nhân, trong lòng cũng có chút cảm khái.
Diêm phu nhân chải mái tóc đen mượt như thác của Diêm Tri Hinh: "Một chải chải đến cuối, hai chải chải đến tóc trắng tề mi, ba chải chải đến con cháu đầy đường, có đầu có đuôi, vĩnh kết đồng tâm, đời này cùng giàu sang.
Vừa nói Diêm phu nhân vừa rơi nước mắt, bà ta cố nén rồi đeo phượng quan lên.
Diêm Tri Hinh rốt cuộc không nhịn được, ôm Diêm phu nhân khóc.
Sở Kiều Tịnh bèn vội vàng tiến lên khuyên nhủ: "Mời vừa trang điểm xong, đừng khóc kẻo bị nhòe, ba ngày sau là về nhà được rồi, đến lúc đó có thể gặp lại nhau."
Lúc này Diêm Tri Hinh mới ngừng khóc, Diêm phu nhân nói ngoài phòng khách có việc, để Sở Kiều Tịnh ở lại nói chuyện với Diêm Tri Hinh còn mình thì rời đi.
Trong Thần Vương phủ, Tôn Nhã Tịnh ngồi trên xích đu nhìn bầu trời xanh ở xa, ánh mắt đượm buồn.
Hỉ Thước bưng thuốc đến, nhìn bóng lưng yếu ớt cô đơn của Tôn Nhã Tịnh, trong lòng nàng ta rất khó chịu.
Bởi vì Diêm phủ nhiều người huyên náo, Sở Kiều Tịnh lại phải chăm sóc Diêm Tri Hinh, không rảnh chăm sóc Tôn Nhã Tịnh, cho nên mới để nàng ta ở lại Thần Vương phủ, không cho nàng ta đi cùng.
"Cô nương, người uống thuốc đi, tóm lại là bản thân mình, khó chịu cũng chỉ có mình biết."
Tôn Nhã Tịnh nhận bát thuốc, mùi thuốc đắng gay mũi còn không làm nàng ta phát điên bằng nỗi khổ trong lòng.
"Hỉ Thước, ngươi nghe tiếng cười vui sướng bên ngoài, đến bao giờ mới xảy ra với ta."
"Dạ, tính cách cô gia ôn hòa, đúng là có thể bị cản ở ngoài không vào được" Bảo Châu cười rời đi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất