Sau đó là phụ mẫu phát biểu, Sở Kiều Tịnh đỡ lấy Diêm Tri Hinh vào chính đường, vừa nhìn thấy cô gia mới.
Chợt thấy tướng mạo có chút quen thuộc, giống như trước kia gặp qua rồi vậy.
Sở Kiều Tịnh không tiện dừng lại, bước vào chính đường, đi giữa hành lang, Mai Anh thở hồng hộc chạy tới, kéo Sở Kiều Tịnh qua một bên, một mặt thần bí nói :"Vương phi, người biết cô gia nhà họ Diêm này là ai không?"
"Ta cũng không có hỏi"Sở Kiều Tịnh nhìn Mai Anh chạy chóp mũi đều toát ra mồ hôi: "Chạy vội vã như vậy làm cái gì, đổ mồ hôi trúng gió lại phong hàn"
Mai Anh không để ý chuyện này, kinh ngạc nói :"Là con trai của Triệu Thành Tài của Hồi Xuân Đường"
"Là hắn?"Sở Kiều Tịnh cũng hơi kinh ngạc, không nghĩ tới tân khoa Trạng Nguyên là con trai của người quen.
Nhưng tân khoa Trạng Nguyên là lúc trước Hồi Xuân Đường tìm con trai của ông chủ, tin tức của Triệu Thành Tài, Sở Kiều Tịnh trong miệng chỉ dừng lại một lát, cũng không đề cập tới nữa.
Tả hữu bây giờ cũng không thấy đói, Sở Kiều Tịnh cũng không muốn làm ầm lên với những quan viên trong bữa tiệc, vì vậy cô và Mai Anh tìm một hòn đá trên hòn non bộ ở vườn sau, và để ánh nắng yếu ớt chiếu xuống, họ ngẩng mặt lên.
"Ai có thể nghĩ tới, dáng vẻ lúc trước Diêm Tri Hinh sợ hãi rụt rè, thậm chí đầu cũng không giám ngẩng lên, bây giờ lắc mình biến hoá, dung mạo thanh tú không nói, còn là vị hôn phu của tân khoa Trạng Nguyên, thật sự là tốt số."
Tại một hòn non bộ khác truyền đến tiếng của một vị lão phụ, nghenghe tiếng day day thái dương, không phải người hầu bình thường.
"Tốt số gì chứ, mắt thấy Thần Vương phi được Thần Vương gia sủng ái, địa vị của Thần Vương trong triều đình lên như diều gặp gió, đây là cô nương nhà họ Diêm có mắt nhìn, đã sớm bợ đỡ được, nếu không sao có thể được một kết cục như vậy?"Một giọng nữ chanh chua khác lên tiếng.
"Nói cũng đúng, Thần Vương phi này cũng đủ năng lực, khuôn mặt đó xấu gấp trăm lần so với Diêm Tri Hinh, bây giờ thoát thai hoán cốt ngược lại thành người trong lòng Thần Vương, cô nương đáng thương được Thái hậu cẩn thận nuôi lớn, có tri thức hiểu lễ nghĩa khéo hiểu lòng người, Thần Vương bị mê hoặc quả thực là liên tục từ chối.
"Cũng không biết nàng ta là vận may gì"
Ngữ khí không cam lòng ghen ghét bay vào tai Sở Kiều Tịnh cùng Mai Anh, Mai Anh tức đến nỗi muốn ra tranh luận với họ, nhưng bị Sở Kiều Tịnh níu ống tay áo, chỉ có thể nghi hoặc mà nhìn Sở Kiều Tịnh.
Mắt thấy hai vị phu nhân kia đã đi ra khỏi giả sơn, Mai Anh đều đã nhìn thấy bóng lưng của họ, tức giận nói: "Vương phi, liền mặc cho bọn họ tùy tiện sỉ nhục người và Diêm tiểu thư sao?
Sở Kiều Tịnh mắt sắc không thay đổi, nhặt một cục đá, ngón tay trắng ngần như ngọc hất lên, liền nghe hai tiếng kêu thảm.
Mai Anh nghiêng đầu nhìn lại, một vị phụ nhân ngã sấp trên mặt đất, một người khác không biết làm sao đứng ở một bên.
Tay ngọc lại vung một cái, người còn lại đầu gối đau nhức, trực tiếp quỳ ở trên đường đá cuội, kêu đau oai oái.
Chóp mũi Sở Kiều Tịnh hừ nhẹ một tiếng: "Ngày đại hỉ của Tri Hinh, không làm ầm lên, xem như cho bọn họ một sự trừng trị nho nhỏ đi"
Nàng ở trong Diêm phủ đợi Diêm Tri Hinh ngồi vào kiệu hoa tới Triệu gia, pháo lại lốp bốp vang lên.
Sở Kiều Tịnh chờ giây lát, thì cáo từ Diêm phu nhân trong đại sảnh, Diêm phu nhân nghe xong giải thích của nàng, biết là tính cách của nàng chứ không phải hầu hạ không chu toàn, liền dặn Phương ma ma, tìm mấy cái gã sai vặt, hộ tống Sở Kiều Tịnh hồi phủ.
"Không cần đâu, ta còn có việc phải làm, nơi này khách đông, là lúc cần người, đa tạ ý tốt của Diêm phu nhân."
Dứt lời Sở Kiều Tịnh cùng Mai Anh bước lên giấy pháo đỏ trên mặt đất ngoài cửa, vạt váy tung bay trong gió, bà Diêm lễ phép chào rồi cùng Phương ma ma đi vào buổi tiệc. "Vương phi, còn cách Thần vương phủ một đoạn, hay là Mai Anh thuê một chiếc xe ngựa" Sau khi đi ra khỏi Diêm phủ, đoàn xe đón dâu đã biến mất từ lâu, đường phố bên
ngoài có vẻ yên tĩnh vài phần.
Mai Anh nhìn những quán nhỏ bên đường bắt đầu thu dọn, nghĩ đến không nên để Thần Vương phi đói bụng mới phải.
"Không trở về Vương phủ, ta dẫn ngươi tới Túy Nguyệt Lâu"Sở Kiều Tịnh cười với Mai Anh một tiếng, kéo nàng ta tới Túy Nguyệt Lâu.
Sở Kiều Tịnh cùng Mai Anh tìm nơi vắng vẻ, một tiểu ca vai để chiếc khăn đi tới, cười nở hoa mà hỏi: "Hai vị muốn ăn gì? Gần đây chúng tôi có mời đến một vị sư phụ, làm bánh phù dung xốp giòn, nương tử muốn nếm thử hay không?"
"Được."Sở Kiều Tịnh khẽ gật đầu, lại để cho tiểu ca gói thêm hai phần.
Sau khi cơm nước no nê, Mai Anh mang theo bánh phù dung xốp giòn, ở Túy Nguyệt Lâu mướn một chiếc xe ngựa cùng Sở Kiều Tịnh trở về Thần Vương phủ.
Tôn Nhã Tịnh đang nằm trên giường êm, đang xem bản sách thuốc, những điểm không hiểu cũng được đánh dấu, và những điểm giống nhau giữa các sách y học khác nhau cũng được ghi lại từng cái một, rất chi tiết. Nghe thấy tiếng của Hỉ Thước ngoài cửa, vội vàng kêu lên.
Tôn Nhã Tịnh còn chưa kịp hành lễ, Sở Kiều Tịnh lên tiếng ngăn cản, kéo Tôn Nhã Tịnh ngồi ở một bên, nửa cười nói: "Ngươi nếm thử, bánh ngọt có hợp khẩu vị ngươi hay không?"
Tôn Nhã Tịnh cao hứng cầm lấy một miếng, nếm thử, tinh tế nhấm nháp nói: "Quả thật là ngon, đa tạ Vương phi nghĩ tới Nhã Tịnh như vậy"Nói nàng buông xuống, rút khăn tay lau miệng, ngẩng đầu nghi ngờ nói: "Vương phi sao lại về sớm như thế?"
"Nhìn Tri Hinh lên kiệu hoa, còn lại cũng chỉ là dùng yến tiệc, ta cảm thấy không thú vị, nên về. Ngươi hôm nay cảm thấy thế nào, còn chỗ nào không thoải mái không?"
"Theo đơn thuốc của Vương phi, đã đã khá nhiều"
Sở Kiều Tịnh xem mạch tượng, lông mày nhỏ nhíu một cái, mặc dù đúng là không có gì đáng ngại, nhưng cơ thể vẫn suy yếu, lại dặn dò vài câu.
Tôn Nhã Tịnh đem những chỗ không hiểu trong sách hỏi rõ ràng, Sở Kiều Tịnh thấy nàng dụng tâm học tập, cũng trả lời cẩn thận.
Nửa ngày sau trôi đi giữa bút, mực, giấy và nghiên mực theo từng nét vẽ, tất cả những vấn đề đều trả lời xong, Sở Kiều Tịnh cùng Mai Anh rời đi.
Đi qua vườn hoa, thấy ma ma mua đồ ăn sau bếp, nhưng những ma ma đó cũng không thấy Sở Kiều Tịnh.
Sở Kiều Tịnh đang muốn để Mai Anh gọi họ lại, căn dặn đồ ăn của Tôn Nhã Tịnh nhất định dựa theo món nàng ta thích ăn, thấy nàng ta càng ngày càng gầy, sắc mặt cũng không quá tốt. Chưa gọi liền loáng thoáng nghe được bọn họ nói vài câu.
"Tôn cô nương này đúng là tâm lương thiện, sợ chúng ta mệt nhọc quá độ, cũng không chịu xa hoa, mỗi lần chỉ cần hai món ăn là được, nói bên ngoài có rất nhiều nghèo khó bách tính đến cơm cũng không kịp ăn, cũng không nên quá mức lãng phí.
"Ta sợ truyền ra ngoài, người bên ngoài còn tưởng rằng Vương phủ chúng ta bạc đãi nàng đó.
"Nhưng sao tôi nghe nha đầu nhà ta nói, có một lần nàng đưa xong đồ ăn xong, còn chưa kịp rời đi, chỉ nghe thấy trong phòng Tôn cô nương nói để nha hoàn của nàng ta ăn
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất