"Ban đầu khi con quyết tâm gả cho Thần Vương, điều mẹ lo lắng chính là sợ con không ứng phó được. Sau đó thấy Thần Vương đối xử tốt với con, nhờ vậy mới không lo âu như trước nữa. Tịnh Nhi, có đôi khi con cũng phải học cách thể hiện tình cảm của mình, cứ nén trong lòng thì Thần Vương cũng không thể tự hiểu mãi được, dần dần sẽ sinh ra hiềm khích.
"Nhưng mà, mẹ nói thế không phải để con hạ mình nhân nhượng vì toàn cục. Con gái bảo bối của mẹ không phải đến đây để bị ức hiếp. Hai người sống bên nhau phải học nhận và bỏ, không thể chỉ một người yêu thương một người khác, phải có qua lại. Đừng để cuối cùng con trả giá mệt mỏi, người hưởng thụ ăn năn nhưng cũng không trả lại"
Sở phu nhân kiên nhẫn răn dạy, nhìn thấy Sở Kiều Tịnh như suy tư gì, bà ấy hỏi nhỏ: "Vậy Tôn cô nương kia thì sao, con định làm gì?"
"Chỉ cần nàng ta không làm ra chuyện gì khác thường thì cứ kệ đi. Nếu như lần này Thần Vương không khống chế được thì sau này cũng sẽ không khống chế được"
Sở Kiều Tịnh còn nghĩ, đã không còn mấy tháng nữa, kỳ hạn một năm đã đến, nếu như Dạ Chí Thần thật sự có ý thì nàng rời đi cũng dễ dàng.
"Chuyện luôn là chính con trải qua mới có thể hiểu biết và tích lũy kinh nghiệm, mẹ không nói quá nhiều lời, những điều mẹ vừa nói con phải nhớ kỹ, biết không"
Sở Kiều Tịnh gật đầu, nàng nghĩ giây lát rồi hỏi Sở phu nhân điều mình nghi ngờ: "Mẹ, nếu quả thật đã dốc hết lòng nhưng không có được kết quả tốt thì nên làm gì?" "Nếu như con đã làm hết sức, như vậy còn dư lại chính là mục tiêu đã định người. Người đến thế gian bình thản, cũng không cần phải luôn che giấu, nhìn trước nhìn sau. Ba đâu con oanh liệt muốn gả cho Thần Vương, còn nhớ chứ? Sau này, nếu như cuối cùng thật sự không có kết quả tốt, Sở gia vĩnh viễn là đường lui của con"
Sở phu nhân sở hậu viên, nhưng cũng mang sức lực xông thẳng về phía trước, bà ấy nắm tay Sở Kiều Tịnh, nói lời khẩn thiết, khiến lòng Sở Kiều Tịnh sáng rọi hơn.
Có điều, Sở Kiều Tịnh không biết rốt cuộc tình cảm mình dành cho Dạ Chí Thần là gì, là lệ thuộc, là hỗ trợ, hay là thật sự động lòng?
Buổi sáng Dạ Chí Thần luyện binh ở giáo trường, buổi chiều kiểm tra trại lính, bận rộn một ngày trở lại Thần Vương phủ thì nghe được tin Tôn Nhã Tịnh bị bệnh, suy đi nghĩ lại vẫn cảm thấy nên đi thăm mới phải phép.
Hắn đi đến sân, ngăn cản không để người làm truyền lời, nghĩ nếu nàng ta đang bị bệnh, mệt mỏi nằm trên giường nghỉ ngơi, mình đến thế này là quấy rầy nàng ta.
Bàn tay khớp xương rõ ràng đặt lên khung cửa đỏ thắm, còn chưa dừng lực đẩy ra đã nghe thấy tiếng nói yếu ớt của Tôn Nhã Tịnh: "Thần Vương phi đã đối xử hết lòng với ta, ngươi dặn dò kẻ dưới sau này đừng để nàng lo lắng nữa. Vốn dĩ ta đến đây có tâm tư khác, nhưng sau khi sống chung, ý tưởng lớn nhất của ta lại là làm tỷ muội với Thần
Vương phi."
"Nô tỳ cảm thấy chẳng qua chỉ là một uống vào một chén thuốc, cô nương lại cứ thấy đó là quá tốt đẹp, nô tỳ đau lòng thôi. Ngay cả ôn dịch khủng khiếp như Thần Vương phi vẫn muốn gì được nấy, vậy mà cô nương...
"Hỉ Thước! Không được nói những lời này lần thứ hai, biết chưa?"
Tôn Nhã Tịnh nghiêm nghi ngăn lại Hỉ Thước, khiến nàng ta ho khan không ngừng.
Dạ Chí Thần hất cằm với Lương Nhân, Lương Nhân hiểu ý hô lên: "Vương gia đến."
Trong lòng lập tức yên tĩnh lại, Hỉ Thước mở cửa cho Dạ Chí Thần, cúi đầu tránh né tầm mắt của Dạ Chí Thần, nàng ta hàng lễ nói: "Vương gia, cô nương nhà nô tỳ đang ngủ, chờ tỉnh lại nô tỳ sẽ báo cho người."
Ánh mắt Dạ Chí Thần hơi lóe lên, dẫn Hỉ Thước đi đến bàn đá trong sân, hắn vung áo khoác khom người ngồi xuống: "Sao lại bị bệnh?"
"Buổi tối cô nương chẳng may bị lạnh"
Hỉ Thước vừa nghe Dạ Chí Thần hỏi là trả lời ngay, vừa nghe là biết đây là lời giải thích đã được bàn bạc trước đó.
"Thật không?"
Dạ Chí Thần ngước mắt nghiêm túc nhìn nàng ta, người hơi về phía trước, động tác rất nhỏ nhưng lại khiến Hỉ Thước không thở nổi.
Hỉ Thước nhất thời không nói, như là có trăm ngàn lời mắc ở cổ họng, nhưng lại cố nhịn không nói ra.
Dạ Chí Thần gật đầu một cái, đứng dậy rời đi, áo khoác màu đen vẽ một vòng cung trên không, sau đó lại dán sát lên lưng hắn.
Hỉ Thước rốt cuộc không nhịn được, nàng ta nức nở gọi: "Vương gia."
Dạ Chí Thần quay lại nhìn nàng ta, dáng vẻ không nói lời nào mang theo cảm giác cao cao tại thượng.
Hỉ Thước nói: "Có đôi khi cô nương nghĩ gì cũng không chịu nói với nô tỳ, nhưng nô tỳ có thể đoán được"
"Mặc dù hôm đó cô nương nói sau này không quấy rầy Vương gia nữa, nhưng trong lòng không bỏ được, núp trong chỗ không người khóc mấy lần, lần nào cũng đỏ mắt nói với
nô tỳ mình không sao, nô tỳ sợ chọc cô nương đau lòng nên không dám khuyên nhiều. Nhưng đêm hôm qua cô nương lại ngồi trên xích đu trộm khóc, gặp lạnh nên bị bệnh"
Dạ Chí Thần liếc nhìn xích đu một cái, nhớ lại lúc ở cung An Khánh, Thái Hậu đã đồng ý yêu cầu của Tôn Nhã Tịnh, cũng dựng một cái xích đu như vậy, nhưng trong lúc ngồi đu dây, Tôn Nhã Tịnh không cẩn thận té ngã, tay chân bị chảy máu rơi xuống đất.
Thái Hậu vừa tức vừa đau lòng, lập tức sai người phá xích đu, khiến Tôn Nhã Tịnh khóc mấy lần.
"Cố gắng chăm sóc đi" Dạ Chí Thần thoát khỏi hồi ức, không còn lạnh băng như trước nữa, hắn ta không nhiều lời mà rời đi luôn.
Sau khi vào phòng, Hỉ Thước gật đầu với Tôn Nhã Tịnh một cái tỏ vẻ đã làm thỏa đáng.
Tôn Nhã Tịnh nhìn hoa văn thêu trên đỉnh màn, khóe miệng lộ ra nụ cười ấm áp.
Dạ Chí Thần đi đến sân của Sở Kiều Tịnh, thấy nàng đang ngồi trên đất, ống tay áo bị vén đến chỗ cùi chỏ, hắn sải bước đến xem kỹ xem rốt cuộc nàng đang làm gì.
Sở Kiều Tịnh nhìn thấy bóng đen sau lưng, nàng không quay đầu lại mà nói luôn: "Trồng cây con bây giờ không biết nó có thể sống hay không, có lẽ đến mùa hạ là có thể thấy một bụi cây leo xanh biếc"
Vào hạ... Khóe miệng Dạ Chí Thần hơi cong lên, ngũ quan cũng sinh động hơn không ít, hắn cởi áo khoác xuống giao cho Lương Nhân, đang định trồng cùng Sở Kiều Tịnh thì nghe thấy Sở Kiều Tịnh thở phào một cái: "Cuối cùng cũng xong."
Sở Kiều Tịnh dùng tay áo xoa mồ hôi trên trán, nghiêng đầu nhìn dáng vẻ lưỡng lự đứng cũng không phải mà ngồi cũng không phải của Dạ Chí Thần, nàng không kiềm được bật cười ra tiếng.
Nàng vừa cười, khuôn mặt như đóa hoa quỳnh, tươi đẹp vô cùng, cũng nhanh chóng biến mất.
"Ta đi xem Tôn Nhã Tịnh"
Tiếng nói của Dạ Chí Thần nhàn nhạt, theo gió trôi đi rồi dần biến mất trong tại Sở Kiều Tịnh.
"Thế nào?" Sở Kiều Tịnh đứng lên, Mai Anh lập tức bưng một chậu nước tới rửa tay.
"Rõ ràng nàng ta đã tỉnh nhưng lại không chịu gặp ta."
Mặt mày Dạ Chí Thần vẫn là vẻ lãnh đạm vạn năm không đổi, chẳng qua trong mắt có tia sáng tỏ.
Bởi vì Tôn Nhã Tịnh không gặp chàng?
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất