"Ngươi đang nghĩ gì vậy?" 

Sở Kiều Tịnh ngẩng đầu đón ánh trăng sáng nhạt rơi trên mặt, đôi mắt mơ hồ không rõ. 

"Ta đang nghĩ đề nghị của Sở Quý phi đúng là không tồi." 

Dạ Chí Thần cười dịu dàng như đang nói một chuyện vụn vặt bình thường. Ánh trăng sáng tỏ, mái tóc đen dùng trâm ngọc cố định như được phủ một lớp sườn trắng. "Ngươi nghe lén ta và cô cô nói chuyện?" 

"Trùng hợp nghe được mà thôi" Dạ Chí Thần nắm tay Sở Kiều Tịnh đi về phía trước: "Biết nàng thật lòng quan tâm ta, nếu không cũng đã không màng tất cả rồi xông vào sân 

bắn. 

"Đã nói rồi, là vì ta sợ mình trở thành quả phụ thôi." 

"Lúc ấy mắt nàng đỏ hoe." 

"Bị gió thổi đó." 

Dạ Chí Thần không nói gì nữa, ý cười trong mắt đã rất rõ ràng. 

Đêm khuya vắng người, Mai Anh và Lương Nhân trông coi người cửa. 

Trong điện chỉ có mấy cây nến ở xa thỉnh thoảng phát ra tiếng nổ lách tách. 

Sở Kiều Tịnh cảm nhận ấm áp ôm ấp lưng mình, nàng cảm thấy trong lòng rất yên bình. 

Hôm sau, Sở Kiều Tịnh đang ngồi trước bàn nhìn sổ sách mà Trang Tử gửi đến, không thể không nói Vương Ngự thật biết cách viết sổ sách, nàng tính nửa ngày cũng không tính ra có chỗ nào không đúng, đang suy nghĩ mình trộm lười một chút chắc cũng không có gì thì thấy Mai Anh mặt đầy vui mừng đi tới. 

"Là Diêm phủ phái người đưa tới" Mai Anh đưa giấy phụng đỏ trong tay đến trước mặt Sở Kiều Tịnh. 

Sở Kiều Tịnh mở ra nhìn, khóe mắt chân mày cũng treo ý cười: "Là thiệp cưới Diêm phủ gửi tới. 

"Vậy là bọn họ định ngày nào ạ?" Mai Anh nghe được cũng rất vui vẻ. 

"Tổ chức vào ngày 2 tháng 8, là ngày tốt." 

"Mới có hai ngày, chúng ta cũng phải lựa thời gian chuẩn bị quà. 

Sở Kiều Tịnh gấp thiệp mời lại, sau đó đi đến nhà kho cùng Mai Anh để tìm xem có thứ gì thích hợp làm quà tặng hay không. 

Đang đi trong sân thì thấy có người vác khúc gỗ đi đến sân của Tôn Nhã Tịnh, Sở Kiều Tịnh không rõ, bèn nói Mai Anh đi qua hỏi thăm. Lúc này mới biết thì ra là Tôn Nhã Tịnh muốn dựng một bàn đu dây ở trong sân, nói là ở trong nhà mãi cũng rất bức bối, muốn hít thở không khí mới mẻ. 

"Để nàng ta đi đi." 

Đây cũng không phải chuyện quan trọng gì, Sở Kiều Tịnh cũng không để ý. 

Nhưng ai biết hai ngày sau, Tôn Nhã Tịnh lại bị sốt cao, người nằm bẹp trên giường, không có chút khí lực nào cả. 

Lúc Sở Kiều Tịnh đi qua thăm, nghe thấy Tôn Nhã Tịnh dặn dò Hỉ Thước rằng nàng ta bị sốt cũng không sao cả, đừng kinh động Thần Vương và Thần Vương phi. 

"Dù gì cũng là chính bản thân mình, sao bị bệnh mà không nói trước cho ta, biết đâu nó vốn là bệnh nhẹ nhưng chậm chạp không chữa lại thành bệnh nặng. Để ta xem nào, có 

nóng lắm không?" 

Sở Kiều Tịnh đi vào điện, chăn mày hơi nhíu lại thể hiện sự lo âu. 

"Có chuyện gì xảy ra à, vốn muốn để ngươi đến đây nghỉ dưỡng, kết quả ngươi lại ngã bệnh, mãi không thấy khỏe lên" 

Sở Kiều Tịnh áy náy giơ tay ra xem mạch cho Tôn Nhã Tịnh, tuy nóng lên nhưng trong lòng nàng ta suy nghĩ, áp lực rất nhiều. 

"Chính vì vậy nên luôn cảm thấy mình gây rất nhiều phiền toái cho Vương phi, đã dặn dò đầy tớ đừng nói ra, cũng không biết là kẻ nào lắm miệng đi tìm Vương phi, thật khiến lòng ta bất an. 

Sở Kiều Tịnh vốn định hỏi mỗi ngày trong đầu Tôn Nhã Tịnh suy nghĩ cái gì, nhưng lời đến bên miệng lại nuốt vào, nàng ta ưu tư phí công như vậy, chẳng lẽ mình còn không biết sao? 

"Đừng suy nghĩ bậy bạ, nếu không tối ngủ không ngon, ban ngày đầu óc không yên chỉ làm tổn thương tâm thần, khiến nghỉ ngơi luôn không tốt." 

Sở Kiều Tịnh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn bệnh trạng của Tôn Nhã Tịnh, nàng chân thành dặn dò, tránh cho Dạ Chí Thần nhắc đến. 

"Cảm ơn Vương phi, luôn khiến Vương phi quan tâm, thật sự áy náy" 

Vừa nói, Tôn Nhã Tịnh vừa rùng mình một cái, Sở Kiều Tịnh kéo chăn cho nàng ta, đồng thời lấy lấy một viên thuốc trong tay áo ra, viên thuốc này chuyên trị bệnh nhẹ thường ngày. 

Nàng chia làm hai phần đút cho Tôn Nhã Tịnh, thấy nàng ta nhíu mày vì đắng, nàng liền nói Mai Anh bưng một ly trà tới cho nàng ta súc miệng. 

Thân nhiệt của Tôn Nhã Tịnh dần hạ xuống, Sở Kiệu Tịnh vẫn luôn ở trong nhà trông nom, đợi nàng ta ngủ say mới nói nhỏ với Hỉ Thước: "Đợi cô nương nhà ngươi tỉnh, ngươi sai người đến báo cho ta một tiếng." 

"Vâng ạ." 

Có người truyền lời nói Sở phu nhân đã đến, Sở Kiều Tịnh quay đầu nhìn Tôn Nhã Tịnh đã ngủ say, thấy nàng ta không có gì khác thường mới rời đi. 

"Mẹ" Sở Kiều Tịnh gần như chạy chậm vào phòng ngủ. 

Sở phu nhân vừa mới đứng lên đã bị Sở Kiều Tịnh ôm vào lòng, suýt chút nữa là đứng không vững: "Người lớn rồi mà cứ như đứa trẻ, không chững chạc gì cả" 

Tuy Sở phu nhân nói vậy nhưng cũng ôm Sở Kiều Tịnh không buông tay, một tay sờ đầu nàng, ánh mắt từ ái nhìn nàng. 

"Chững chạc là biểu hiện trước mặt người khác, ở trước mặt mẹ, con đương nhiên vẫn là đứa trẻ. Mẹ, sao hôm nay người lại đến đây?" 

Sở Kiều Tịnh mè nheo trong lòng Sở phu nhân một hồi mới kéo bà ấy ngồi xuống. 

Sau khi Mai Anh dâng trà lên, Sở phu nhân liền để tất cả mọi người lùi xuống. 

"Con đã quyết định sẽ tặng quà gì cho đám cưới Diệp phủ chưa?" 

Mặc dù Sở phu nhân là Thừa tướng phu nhân, nhưng vì Sở Thừa tướng yêu dân như con, trong sạch liêm khiết, cho nên Sở phu nhân cũng không sống xa hoa, không hề chăm chút vẻ ngoài như những người khác, cho nên vết chân chim ở khóe mắt đã sâu hơn rất nhiều. 

"Con vẫn đang chọn ạ, nhưng đại khái trong lòng đã chọn được rồi. Người đến đây không chỉ vì chuyện này chứ?" 

Sở phu nhân thương yêu nhìn Sở Kiều Tịnh, nhéo gò má nàng một cái, nỗi chua xót dâng lên trong lòng. 

Nghe nói nàng suýt bỏ mạng khi đi săn, bà ấy sợ hãi suýt là bất tỉnh tại chỗ, mấy ngày mấy đêm không ngủ ngon giấc, lúc này mới vội vàng đến thăm. 

"Ta nghe nói hai ngày trước đi săn... May mắn con không sao, nếu không chẳng khác nào lấy mạng của mẹ cả." 

Sở phu nhân nói, khóe mắt ngân ngấn nước, lại vội vàng dùng khăn lay đi, bà ấy cười vui vẻ với Sở Kiều Tịnh. 

"Đều là người bên ngoài thêm mắm thêm muối thôi, tình huống không hung hiểm như vậy, huống chi Thần Vương chạy đến kịp thời, con căn bản không bị thương gì cả" Sở Kiều Tịnh cố gắng nói giảm đi, vỗ lưng Sở phu nhân khuyên nhủ. 

"Không nói cái này. Gần đây Thần Vương đối xử tốt với con chứ? Tôn cô nương vẫn ở đây à?" 

Sở phu nhân lau nước mắt, bình ổn nỗi lòng hỏi Sở Kiều Tịnh. 

"Chàng ấy đối xử với con tất tốt, mẹ yên tâm đi, chẳng qua chỉ sợ Tôn Nhã Tịnh còn phải ở lại trong phủ một thời gian ngắn nữa. 

Vốn dĩ Sở Kiều Tịnh không cảm thấy có gì, ban đầu cũng là nàng đồng ý hết yêu cầu của Tôn Nhã Tịnh, nhưng bây giờ trong lòng như sinh ra một mầm cây nhỏ, khẽ động một cái là khiến nàng khó chịu. 

"Tịnh Nhi, rất nhiều chuyện không sợ nhất thời, chỉ sợ nước chảy đá mòn. Mẹ là người từng trải, hiểu biết nhiều hơn con. Ta có thể nhìn ra Thần Vương thật sự thích con, nhưng con có nghĩ tới ngày sau hắn ta cưới thiếp thất, con có thể chịu đựng được không?" 

eyJpdiI6IkpZb0R2MndscFNPdTFmTlIxV3YreXc9PSIsInZhbHVlIjoiUnA4MytTd2R4Wk9GS2RNR3ZVQlpmYVFFWjE1VDMzeEpBemZReHdHNjN3WXB4RXVYZXo0KzJMZzBWOEhOUzFyVHJvSzU2UDlWaHpjXC9CSmw0d1Roc0VreWpqUU5kZCtUZkw4clpHeFROTVhzT3JnZXk4YWp6dHpQMDVoS3plZW5GTFBRRWEyb25cLzloXC83TW9Ib29SWnQ2bVkwQWorQXdrblNudTJVd0dLTHdyV1hRS0NrOFNFWks5ditMUWtzS3NINmtcL2txaERaMzRmVmRoY1RaODVJTFNZQU5CY2l5bWQ0U212a1pTXC92bTlWRURMSFBVZXlkWmNnb0pqY3dRbTRyVW40QW9URk0yakhaV01OYzFiZ3Jrdm1RY1p1QmlsYXFNaG1NeW16YlBnUnVWNktZNmlRS1gzZ3JjU1ExMUdcL3hZS3N0RWtnTlpNMU1oXC9Zd3VLVFNZbU90S0lFMEk1MThxSFFWZkZXXC9PWUFVMTkyZnkzc09qaWdHejYzR0xYWVlZUGd4dGlOMVlvQTk5R1FzK0NMSldGdHFGZVV4bVF5SWZTdUlXaTdpdFwvZXhwaG5SbFFJUTNFRlVHWVFldTdcL1g3Q1hhYUEyQ0kwMkNNSE5tSXZoaVhCRVwvQkJ5XC9qZlwvZDVTcmVwd09PaHRsNFJxTkk0MnJhbG8zRmRmcDJmamFqc1B5d0xKSUYzdFhGeFFiTThTazlzcXdtUE9HMFZyUmxSXC9BQThkbG10Y284SEcwWmllelVKOWY0dWlqM1RYM1daUWlRSWloK2Z2Zlk1ZHdqaXh3eUU1bWl0Z2RERStibDRMMUxDOFh3d3M5N1lmQkJDWk9Pa2Q0UFFlbmJsNUJ1dWdIb2w5R3ZCUk1jS2tJT3k1cUlKMVFWdjNadHJtOXlzeFwvQkE3bW1hZGVrZmtMK3RPMnZMVk5kWXZBYjVYRk9td1dFNkpBVzNGdm5VeXIyTG5ONU5qc3Arc0pKMG5MNUNsK1pLa25NWldVcnh2UzNmRm9jaURTeXpPTkhsMVVITFRRRlwvRW5XOWpQUmhQdWdDQkpaMk5BWGVyWHNBQlNrMlJKNjR2SjdObFFKMmtJeTRBOWhQWkkzWW1YWlVtMWdZbm94Rk8wQnYxMEJQN1FTOEF5d1RwZmVGN1J0S1VJTDVYK3pHOVJybWZRSzRsT3g1OVlVYk9mMW1SMVVGU2I4OTF1NmNac1creFByVXB2aEZ3cW1QSndvOVZpYUpGQTZDZk1Mell1aG5Yam5SaGlOWGR2aDZDQk9TejVMNU9oVnQxWVdEc21XV1JHSTRXczcySkU4TzMyOURYcGxDMElrUkZBamxtUmJYVnhLdFhOR3Z2c2lJREJyNDRjdVJ3UG5TYzVjdCtGWVFDbFlwUFVpZDJWb0dBPT0iLCJtYWMiOiJhY2JjMGRlYjNjYzI3ZDc1ODEyNTU3ZWRjOGQ1MGUyYWNhYTljZjhiM2IwNDA4MWIxNDljZWMzMjdlMzBmMmU4In0=
eyJpdiI6InhYS2dleFllYUtcL2xNdU9KWlZxK3VBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjZBcVBpV2VpR1d4M0RWcnZcL05CRytyZWkzYStCQUpVZzFXbHJoQlpGTmJRcGFzN2FueXFWMXlhSkNYaENOTzFOSEJwSG9rdHdXY0Y2ZEgrVVZTc0V4Wmh5VXBXQUw2cCthN2ZJdGR6NDY4WnM3WGdzd3ZPVVhGVnE5UnYrSHB0Y3ZqTkloNEFGbm42UVlYNXVHVDBFcXV1Q3JwZWFoXC9KZkdQVFZ5RTBMV2Z2RVwvbFNaajcrYmdESzFUa1wvcGhoSVh0WUNIeGdCcHdZTUtuY2V2a0ZDV0ZtekpPWTBxMk4xd3A3T3RKUkU3WWpGTTFqMVBIVXZQK09vK2NUVklkN1wvdSIsIm1hYyI6IjQ2ODc2ZjY1NTgyMWFiNzRiMTliZTJkMWI5Mjg1MTI2ZjM4Zjg0NjY3ODNiZWMzNjZmODFmZWZjZWVhNmI1NzYifQ==

Sở Kiều Tịnh nói, trong lòng bị quậy đến mức khó chịu, nàng cúi đầu che dấu nét bị quan trên khuôn mặt.

Advertisement
x