Tôn Nhã Tịnh nghĩ đến tính khí nhỏ nhen của Dạ Thanh Bình, bất lực lắc đầu, nếu gặp phải gia đình chồng tình tình nóng nảy, chỉ sợ ngày nào cũng ném xoong nồi kêu răng rắc. 

Nụ cười trên mặt Tưởng Nhã Linh dần dần đông cứng lại, nắm lấy tay Tôn Nhã Tịnh cẩn thận hỏi: "Cái gì mà vì Thần vương phi?" 

"Muội cũng không rõ lắm, nhưng Ngũ công chúa khi đó rất tức giận, muội cũng không dám hỏi nhiều, bình thường nàng ta cũng không nổi giận với Thần vương, mà ngày đó lại làm muội sợ hãi, sợ bị nàng ta mắng, cho nên chỉ dám dỗ nàng ta trước, nhưng cũng không phải chuyện gì to tát, Ngũ công chúa nhìn thấy Thần Vương phi là sẽ luôn cãi cọ." "Đúng vậy, tính tình của Ngũ công chúa này cũng nên thay đổi rồi." 

Tưởng Nhã Linh mỉm cười, trong lòng nàng ta chắc chắn rằng đây không phải chuyện nhỏ, huống chi còn vì Sở Kiều Tịnh, nàng ta phải đi tìm hiểu rõ ràng. 

"Muội muội ngoan, thấy muội còn đang ăn cơm, ta cũng không quấy rầy muội nữa, trước yến tiệc ta còn phải đi qua nói chuyện, muội nghỉ ngơi cho tốt đi" Tưởng Nhã Linh vỗ vỗ tay Tôn Nhã Tịnh, vẻ mặt bồn chồn rời đi. 

Hỉ Thước nghi ngờ đi vào, hỏi: "Hiên Vương phi làm sao vậy?" 

Tôn Nhã Tịnh cười ngọt ngào: "Cứ đợi đi, sẽ có kịch hay." 

Sự náo nhiệt của bãi săn kéo dài cho đến tận chiều tối, yến tiệc thịnh soạn tiếp tục diễn ra trong khung cảnh lộng lẫy, ngoài mặt là yến tiệc linh đình, nhưng ẩn chứa trong đó là những âm mưu và ý nghĩ xấu xa. 

Sau khi Tưởng Nhã Linh rời khỏi chỗ của Tôn Nhã Tịnh, nàng ta vốn muốn đến gặp Dạ Thanh Bình để tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng sau khi suy nghĩ một chút, cuối cùng nàng ta cảm thấy thể diện của nhà họ Tưởng đã mất sạch, khó lắm mới vớt vát được chút, nếu lại ầm ĩ nữa thì không còn cách cứu vãn. 

Nàng ta đi vòng quanh khu nam mấy lần, nhưng vẫn không dám hỏi suy nghĩ của Dạ Minh Hiên, dù sao nàng ta đã đặt cả tính mạng vào hắn rồi, nếu như... 

Nàng ta lại tìm gặp người đàn ông đã giúp nàng ta bày mưu tính kế, và giao cho hắn ta nhiệm vụ truy tìm chân tướng. 

Một lúc sau, người nọ mang tin trở về: "Báo cáo Vương phi, tiểu nhân còn chưa thăm dò Hiền Vương, nhưng nghe nói hắn đã ra lệnh cho mấy thị vệ trong vương phủ đi tìm xem ai là người đã hạ thủ Thần Vương phi ở trong rừng, tiểu nhân lại hỏi thăm một chút, thì ra ngày đó ở Túy Nguyệt Lâu, Thần Vương phi bị hạ thủ, và chính vương gia đã cứu nàng 

ta." 

Mặc dù ban đầu Tưởng Nhã Linh không biết chuyện cụ thể là gì, nhưng không khác nhiều so với những gì nàng ta đoán. Vốn nghĩ bản thân sẽ rất buồn, nhưng bây giờ hình như càng căm phẫn hơn. 

Chuyện đến giờ đã không cần phải che đậy nữa. 

"Mời Hiện vương đến đây. 

"Vâng." 

Khi Dạ Minh Hiến đến, hắn ta nhìn thấy cả người Tưởng Nhã Linh toát ta vẻ xa lạ với hắn ta, điều này khiến hắn ta có chút không hiểu mục đích mà Tưởng Nhã Linh tìm tòi là gì. 

"Ngươi tìm ta có chuyện gì?" Dạ Minh Hiên chắp tay sau lưng, nghiêng người nhìn về phía sương mù xa xa. 

"Ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, đừng đi quá xa, ta có thể dung túng ngươi nạp Sở Mạn Nhu, nhưng ta tuyệt đối sẽ không cho phép ngươi có bất kỳ ý nghĩ gì với Sở Kiều Tịnh. 

Những gì Tưởng Nhã Linh thốt ra đầy cay nghiệt và tàn nhẫn, không có thái độ yếu đuối của một cô gái nhỏ như trước đây. 

"Ngươi có ý gì?" Dạ Minh Hiên nhướng mày nhìn nàng ta, không hiểu hỏi. 

"Ý của ta đã đủ rõ ràng, Dạ Minh Hiên, Tưởng gia ta không ăn chay" Tưởng Nhã Linh không có bất kỳ ý tứ nhượng bộ nào. 

"Tưởng Nhã Linh, ngươi đang uy hiếp ta sao? Ngươi không biết Tưởng gia các người bây giờ là tình cảnh gì ư? Muốn dùng Tưởng gia để áp chế ta, còn chưa đủ đâu. 

Một người đàn ông quyền cao chức trọng khó có thể chịu đựng được khi bị ai đó khiêu khích với giọng điệu như vậy. 

Ánh mắt Dạ Minh Hiên lộ ra sự tức giận xen lẫn khinh bỉ, hắn ta đang định phất tay áo bỏ đi thì chợt dừng lại. 

Hắn ta đi tới trước mặt Tưởng Nhã Linh, cúi đầu nhìn mặt nàng ta: "Chuyện của Sở Kiều Tịnh là ngươi làm?" 

Tưởng Nhã Linh cười lạnh một tiếng: "Là ta thì sao, không phải ta thì sao? Dạ Minh Hiên, có phải ngươi quan tâm quá nhiều rồi không? Đó là Vương phi của Thần Vương, cũng là thê tử của Dạ Chí Thần, còn cần ngươi nhúng tay vào sao?" 

Dạ Minh Hiên xác nhận được đáp án từ trong mắt nàng ta, hắn ta vươn tay bóp chiếc cằm nhọn của Tưởng Nhã Linh, ép nàng ta nhìn chằm chằm vào đôi mắt hung dữ của mình, trầm giọng nói: "Tưởng Nhã Linh, ta đã cho ngươi thể diện rồi, nếu ngươi còn hạ thủ nàng ấy một lần nữa, ta sẽ làm cho ngươi không còn đường lui" 

Tưởng Nhã Linh hoàn toàn bị Dạ Minh Hiên chọc giận, nàng ta vươn tay định đánh Dạ Minh Hiên, nhưng hắn ta đã nắm chặt lấy tay nàng ta. Nước mắt nàng ta nhịn không được chảy dài trên má, gầm lên: "Dạ Minh Hiên, Tưởng Nhã Linh ta chỗ nào có lỗi với ngươi mà ngươi phải làm nhục ta như vậy, ta vì ngươi mà chống đối lại Thần Vương, thế nhưng ngươi lại ở sau lưng ta ngấp nghé kẻ địch của ta!" 

"Nếu như ngươi không làm loạn, thì ngươi vẫn là Hiện Vương phi, có thể hô mưa gọi gió trong phủ của ta. Ta cũng sẽ cung kính gọi Tưởng Các lão một tiếng nhạc phụ, ta cũng mong ngươi có thể biết điều một chút." 

Dạ Minh Hiên không chút do dự xoay người rời đi, Tưởng Nhã Linh cười khổ ngã quỵ xuống đất. 

Lúc đầu nàng ta liều lĩnh muốn gả cho Dạ Minh Hiên, cả kinh thành đều cười nhạo nàng ta, nàng ta dốc hết tâm trí để thương yêu và phù trợ Dạ Minh Hiên. 

Bây giờ nàng ta vẫn không can tâm, vẫn ôm tâm lý may mắn, cho rằng Dạ Minh Hiên chỉ nhất thời ham cái lạ, nếu hắn ta nguyện ý quay đầu, vậy thì nàng ta sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra. 

Chỉ là, hắn ta đem tất cả hy vọng của nàng ta nghiền nát, không còn một mảnh. 

Cuộc đi săn cuối cùng cũng kết thúc khi trời hửng sáng, mọi người lần lượt ra về. 

Sở Quý phi sờ lên gò má mịn màng non nớt của Sở Kiều Tịnh, trong mắt lóe lên tia sáng. 

"Được rồi cô cô, con sẽ tự lo liệu, người cần phải tịnh dưỡng, chờ sinh con là được, đến lúc đó con cũng không phải là đứa nhỏ nhất rồi" 

Sở Kiều Tịnh cảm thấy Sở Quý phi luôn đối xử với mình như một đứa trẻ. 

"Vậy sao con và Thần Vương không có động tĩnh gì hết? Lấy bản lĩnh của con, không phải dễ dàng hơn nhiều sao" 

Sở Kiều Tịnh dừng lại một chút: "Đại ca không phải kết hôn lâu đến nay mới có con sao, con không gấp. 

"Đại ca con liên quan gì? Con và nó giống nhau sao?" Sở Quy Phi liếc nàng một cái. 

"Thần vương còn đang đợi con, cô cô, con đi đây, đợi khi nào rảnh rỗi sẽ vào cung nói chuyện với người." 

Sở Kiều Tịnh cảm thấy sắp không thể trốn được nữa, nên nàng lảng sang chuyện khác. 

Dạ Chí Thần cũng không thích xã giao, phần lớn những chén rượu được mang đến, hắn chỉ ứng phó mấy câu rồi đưa qua cho Dạ Tinh Húc uống thay, vì vậy cùng với Lương 

Nhân tìm Sở Kiều Tịnh để về phủ. 

Suốt đường đi đều im ắng, sau khi trở lại phủ, Sở Kiều Tịnh đưa Tôn Nhã Tịnh trở lại phòng, lại tìm một căn phòng khác cho nàng ta, có lẽ căn phòng trước kia đối với Tôn Nhã Tịnh không có hữu dụng quá lớn, nếu không sao cho đến nay vẫn không khỏe lên được. 

Sở Kiều Tịnh bước ra khỏi cổng vòm của viện, nhìn thấy Dạ Chí Thần đang đứng cách đó không xa, đang tập trung suy nghĩ gì đó, cũng không biết đang suy nghĩ gì. 

eyJpdiI6InN1NEoxRUpibFJLY2s1SE9LQ1NzOVE9PSIsInZhbHVlIjoicUNtbFBBYTRMVDYyREEydEpJbEFxcHNma0tRUHoxOTRSaWo2Rm9WNE5YYkxZcVZyUjJNMkV4MmZSZkFIdkoyK2V2TTFEK1ZGY0tvZFRoR0ljVjFDclNnQ2pYRnRkU3RqMXpnMGlaWmdtYjRDbE5kRWZWMGpPM0xaZ09GdXJtc3U0WFwvSG1wOWxrZUpnYU4rXC9TZHM5OGoxcEJcL3RDRFFqWHdQM1NuMWNtc0toQmNXNmUrcFRPUU1OVERTeVo1cWNJTjFDS3hsb1lva2xyUGFiQmx1eE1QcUQzUmVhVlo3eDRSVkk4UTRXYk1sUlBhRjZnQ2phdUZJNWdFSUFsclhsOVhHdjBPTHBTVElGK2I3YzFuT01yUWFzMStKS3p4cW4zN2RqaG9abngwUFc5M3JkXC9GQTc0Wk5xXC9TRDVcL1wvMURKIiwibWFjIjoiOWEyMDllYzQzZDM5N2Q1MjhjYzkxZjJhYmJiMjExYTQ1MmIwMDFlMDk1ZDk2MjBhM2VlNmYwMDFkYzViYmI2MyJ9
eyJpdiI6IjhPQkZzdXp3NG1hejMwR2JuZGozNHc9PSIsInZhbHVlIjoiWSt4eU81SkZRd1BkMHJiMmNBZHdmbG9DMFhDTXh5OU9FbXFpbGtkNmJianVBVUZvNXFSamZGOUxqRjVJMXpaUkVTRXdVNXNJMG5QaWFDOVhHRVFvdGtQVG1lWktDQ2JRd2h3UitNUHY0WkdWOE5sb1dMdjlyREllaEtReVdXTUZpUVVnUDdybXFCQk96TnRLcjJHZVdMaE1LWFJZTkoyS1FXOXZZWE1HZWd0QlB1WEdOYnI5dzNvUmhjVWtqV1BQYWJ0YTdyc0h6MWRIXC9jdFhVazE0SWduaEJwQnFtTnYzQjNiVlRsXC93YkpjTlFcL3d1TlM1RWFZcUhyajdjeGxpTyIsIm1hYyI6ImQ0NDczZjlmZTBiMjRkMzE5N2IwNzM0ZWVkYWZjZmVkOGJjYTYzNmZhMDI2YTE4NTM3ODQ4OTU2NTc0MGUyYTkifQ==

"Ta không phải đang nghĩ chuyện này." Dạ Chí Thần bình tĩnh đáp.

Advertisement
x