Sở Kiều Tịnh trước đây đã bắt mạch cho Tôn Nhã Tịnh, thân thể hơi suy yếu thì không có bất kỳ triệu chứng nào khác. 

Trong lòng nàng không khỏi nghi hoặc, mấy ngày nay nàng ta đều uống theo đơn thuốc nàng kê, sẽ không đến nỗi yếu như vậy được. 

Sở Kiều Tịnh cẩn thận quan sát vẻ mặt trong trẻo của Tôn Nhã Tịnh, không còn giống như thường ngày mà còn xen lẫn những thứ khác. 

Dạ Chí Thần cố nén cười, chắp tay sau lưng đi về phía nàng, tựa hồ rất lo lắng: "Nàng ta bị sao vậy, vừa rồi còn quỳ trên đất không đứng dậy được, thật sự rất đáng lo. 

Giọng nói lo lắng của Hỉ Thước lại từ ngoài cửa truyền vào: "Thái y, ở đây, mau lên." 

Sở Kiều Tịnh hờ hững ngẩng đầu nhìn hắn: "Thái y đến rồi, Vương gia phải hỏi thái y thật tỉ mỉ. Y thuật của ta không tinh thông, không phát hiện ra điều gì, xem ra còn phải trở về đọc thêm y thư mới được" 

Nói xong, nàng đứng dậy nhường đường cho thái y, sau khi hành lễ với chào mọi người xong, thái y đặt cánh tay của Tôn Nhã Tịnh lên gối, lại lấy một chiếc khăn vuông phủ lên cổ tay rồi mới bắt đầu bắt mạch. 

"Bẩm Vương gia và Vương phi, Nhã Tịnh cô nương không sao, có lẽ là bị dọa sợ, hơn nữa cơ thể vốn đã yếu ớt, không thể chống đỡ được. Hiện tại đã không sao rồi, nếu không yên tâm, có thể uống hai chén canh thuốc bổ dưỡng nữa là được." 

"Làm phiền thái y rồi." Dạ Chí Thần để Hỉ Thước đưa thái y trở về, sau đó quay đầu giải thích với Sở Kiều Tịnh: "Vừa rồi ta đã truyền chân khí cho Nhã Tịnh rồi, cho nên không có chuyện gì cả. 

"Vương gia quả thật là người có tấm lòng nhân hậu và biết tùy cơ ứng biến" 

Sở Kiều Tịnh tùy ý khen ngợi, thì nghe thấy Dạ Tinh Húc cười lạnh một tiếng, nàng nhìn chằm chằm, Dạ Tinh Húc lập tức nắm chặt tay thành quyền che môi, khẽ ho khan hai tiếng. 

"Húc Vương không phải có chuyện tìm Vương gia sao?" Sở Kiều Tịnh đột nhiên nói với Dạ Tinh Húc, Dạ Tinh Húc đột nhiên bừng tỉnh, nói với Dạ Chí Thần: "Tam ca, nói ở đây 

đi." 

Ngồi ở mép giường, khóe miệng Sở Kiều Tịnh cong lên, có mấy sợi tóc rũ xuống trán, tăng thêm vài phần nhu hòa: "Ngươi cứ nằm ở đây nghỉ ngơi một lát đi, ta sẽ sai người 

đưa đồ ăn tới, chờ ngươi khỏe hơn chúng ta sẽ cùng đi dự yến tiệc?" 

"Tịnh Nhi còn tưởng rằng người sẽ giận Tịnh Nhi, trong lòng khó chịu không biết nên giải thích thế nào, thấy thế này mới yên lòng" 

Tôn Nhã Tịnh không đề cập tới những gì nàng ta đã nói với Hỉ Thước, nhẹ nhàng nắm tay Sở Kiều Tịnh với vẻ mặt biết ơn. 

Khi Dạ Chí Thần đi khỏi, Sở Kiều Tịnh cảm thấy cơn giận đã lắng xuống, nàng thầm nghĩ, bản thân chưa bao giờ gặp phải tình huống không vừa mắt như vậy, nhưng lại xảy ra với chính bản thân mình. 

Giày vò một phen, cuối cùng cũng đến buổi trưa. 

Các lang quân đã rất đói, nâng chén uống rượu trong yến tiệc, nói cười vui vẻ. 

Dạ Minh Hiên và Bạch Khanh ngồi ở một góc, nhìn mọi người nói cười vui vẻ, sắc mặt nặng nề không chịu được. 

Vừa rồi khi hoàng thượng đếm thú săn của mọi người, Dạ Minh Hiên còn tưởng rằng mình là người săn nhiều nhất và dũng cảm nhất, không ngờ Dạ Chí Thần lại đoạt giải nhất, xếp thứ nhất. 

Là anh cả trong số các hoàng tử, lại bị em trai vượt mặt, hắn ta đã chán nản đến mức không nói ra lời. 

"Hiên vương, chuyện của Dạ Chí Thần thật sự không phải do ngươi sắp xếp sao?" 

Bạch Khanh gần đây vì Hoàng hậu mà kiềm chế bản thân rất nhiều, cũng không khiêu khích Dạ Chí Thần trước nhiều người nữa, hắn ta nhìn thấy mọi người khen ngợi Dạ Chí Thần, mặc dù cảm thấy không cam tâm, nhưng nghĩ chuyện này không hẳn là chuyện xấu, lập tức khôi phục lại dáng vẻ thường ngày của mình. 

"Đương nhiên không phải. Khi đó ta và ngươi cùng cưỡi ngựa, chuyện này nửa đường mới tính toán, không thể đoán trước được, ngươi nhìn ta có giống đang lừa gạt không?" Dạ Minh Hiên nâng ly với Bạch Khanh. 

Khóe miệng Bạch Khanh giật giật, tiếng va chạm của chén rượu đặc biệt rõ ràng: "Xem ra chúng ta là người cùng chí hướng, hơn nữa còn xem Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh là kẻ thù không đội trời chung" 

Vẻ mặt Dạ Minh Hiên không thay đổi, nhưng trong lòng lại có một tia hoảng loạn, hắn ta rất muốn ngáng chân Dạ Chí Thần, nhưng lại không muốn tính mạng của Sở Kiều Tịnh. 

Sở Quý phi nhận được tin tức của Sở Kiều Tịnh truyền tới, bèn sai người xuống bếp mang đồ ăn cho Tôn Nhã Tịnh, đồng thời mời Sở Kiều Tịnh đến, bà có chuyện muốn nói. 

Dạ Chí Thần bị Dạ Tinh Húc lôi đi, Sở Kiều Tịnh được Sở quý phi gọi đến, vì vậy chỉ còn lại Tôn Nhã Tịnh và Hỉ Thước dùng cơm trong phòng. 

Hỉ Thước gắp thịt gà đặt vào đĩa trước mặt Tôn Nhã Tịnh, vui vẻ nói: "Chiêu này thật sự có hiệu quả. Thần vương không còn lãnh đạm như trước, còn ôm cô nương vào trong phòng." 

"Ta cứ tưởng Sở Kiều Tịnh sẽ làm ầm ĩ lên và châm chọc ta, như vậy ta sẽ có thêm lý do để đi tìm Thần vương nói chuyện. Không ngờ nàng ta lại bình tĩnh như vậy, có vẻ như không quan tâm, làm ta không thể hiểu nàng ta đang nghĩ gì. 

"Cô nương quan tâm nàng ta làm gì, chỉ cần có được sự thương yêu của Thần Vương, rồi từ từ lộ ra nhu nhược, nhất định có thể đoạt lại Thần Vương." 

"Không" Tôn Nhã Tịnh lắc đầu, trong mắt hiện lên vẻ phức tạp: "Tính cách của Thần vương ta có thể đoán được đôi chút, nếu đơn giản như vậy, ta đã sớm làm Vương phi rồi, tiếp theo chúng ta không thể yếu đuối được nữa, ngươi nghĩ xem Sở Kiều Tịnh thường làm như thế nào, chúng ta hãy làm như thế ấy đi." 

Vốn tưởng rằng dựa vào chút yêu thương của Thần vương đối với Nhã Tịnh, không ngờ cuối cùng lại dựa vào cái bóng của Sở Kiều Tịnh, thật nực cười. 

"Nhã Tịnh muội muội" 

Tưởng Nhã Linh ngồi bên bàn dành cho nữ nhân cảm thấy chán nản nên đến thăm Tôn Nhã Tịnh. 

Tôn Nhã Tịnh và Hỉ Thước nhanh chóng kết thúc chủ đề vừa rồi, Hỉ Thước đi ra mở cửa đón khách, sau khi thấy Tưởng Nhã Linh bèn hành lễ rồi lui ra ngoài và canh giữ ở cửa. Tôn Nhã Tịnh đứng dậy và vui vẻ đi về phía Tưởng Nhã Linh, uyển chuyển hành lễ: "Thỉnh an Hiên Vương phi. 

"Này, giữa ta và ngươi cần khách khí như vậy sao, cũng không có người ngoài, cơ thể muội không khỏe, không cần hành lễ, mau đứng dậy đi." Tưởng Nhã Linh có vẻ đắc ý, nhanh chóng kéo Tôn Tịnh Nhã ngồi sang một bên, quan tâm nhìn nàng ta, khẽ nhíu mày, đau lòng nói: "Gầy hơn rồi, cũng tiều tụy hơn rồi." 

"Có Hiền Vương phi quan tâm, Tịnh Nhi nhất định sẽ sớm hồi phục. Tôn Nhã Tịnh cười rạng rỡ. 

"Là Sở Kiều Tịnh không chăm sóc tốt cho muội sao? Nếu như muội ngại nói ra, ta lập tức đi gặp Thái hậu, làm chủ cho muội." 

Tưởng Nhã Linh vừa nói vừa định đứng dậy, lại bị Tôn Nhã Tịnh ngăn lại. 

"Là do Tịnh Nhi không đủ dũng cảm, lại bị kinh hãi, không thể trách người khác. Tấm lòng này của Hiên vương phi, Hi Nhi không có gì báo đáp" Tôn Nhã Tịnh ngẩng đầu nhìn xung quanh: "Sao không thấy Ngũ công chúa cùng tới? Mấy người chúng ta dễ nói chuyện" 

eyJpdiI6InRkajRyYk44bVwveDNWRFY3UnNLXC83Zz09IiwidmFsdWUiOiJRcEVQd0VmZlRjMEFTSEdwakFENlwvUGxcL1ZJYU1JTUp1Vlp3MVRQV2I0bFpLdEphekZ0VGlvaXJPRVwvWFZcL0hvYmtJUUd1QVp0MnpwakdLQW1zVUhLdFgxVDBoVXNCME1ybFkrbWlXcUo2Z3BVOFVSTHhlU2lUNUdmczl3YjBPT0VPMTNWbWFpOGdadFNCV2hKdlRxeVwvcG5KcGxZSDFSTDR3SXhxVlwvZFBteklrYjF3eEpITUJqUUhScmNOMUZlZ2JuRTZGTExXakNFbjV2WGtrbFY4RW9PNGhyZDNxZWYwU0xjRVI0KzRhU0p6Z2M5UHA2MzdPM2t6TW9zSDVTZU1Da010RllheDJEMXZISUJNNW1CUnExaGU3TjR1R0d6M2xaN3RGMG9FMWI1WWxkZzNUNmpkZWRRTkhqWWJmclJhbkRaYjZsMHlHTUFiMFhmMmdibHlxVFNuS1JCa0RzSnZod1hGYytVV1JGUkVnVHVNOGoxd1llbGZWUlRRVlozMjNTZ1VRcWZMOWJ0RGk5MkpZeWJcLzJOTEFhU3BGQUVoeGZiTGQxd3QzdWNtTGgyNHp2WThMR1FKQlMzdm9ic00yc2ZHVTlGdTNhMHJlUkN0N1U5dis1RWdBd2FaakFVU1NGSGRmOTlYQmU3V09INnp5eFdDUlIyVXFQMUhUYTVBMGJZMmhJYzlNZzhaaHRlT01sR3l3a1ZoUzAzc3VHaHg2TVlIMjJwR3dvcmNTT1hnV25mTklNYTFmRkNtZnNSWjI0c3B2MVMxUjJIMWZFdmNzUzl3NTcxTzB2c3lyblVIKzk5SGdhWEk3NzRyTWF2K00xMnZ4bUdXVDg0b3AzcWZTRDlxZDh3Smx6RWxYRVNVS3hNdlpTMjRvbzg3cUNyejdUTTdHa2tBbFJlVFFVdGJFRFljME1mUXZ3RCtZM1ZFSTF4XC85YmJRUTZFZnlCS3dIWEI1eTZZNHlWVlBsMGMyMEdcL1wvZGM3MjZ0dFwvUWhMMUdKWnNcL29BRlVHdG9oajFUM3VSamZyeXg0alc1Qk9lMytNMVVXQkJndUYrSyt0V29XUTNUY1BcLzYxYVVSZ01xSWNld0V5b1F3QXY2cmdRcVwvODRsQkdpQ1A1Vm1tQ3FPQTdSUDFvVWV3PT0iLCJtYWMiOiIzNmU2MjM0MmRmZGRmMTRkZjQ3OTdlYmU1Y2ZjNzk0MDhhNDE2NGNhOWU5ZDYzM2RmNDc4MjJkYTA0Yjc1ZTM3In0=
eyJpdiI6IkdKaUNcL2g3Q3g1TjNYcWdNSUxxMnp3PT0iLCJ2YWx1ZSI6Inl4OTdOZm1DbkFpMWN2Q3c3UzB3b3NRTGdsb1o4V3VuWWpjdmVtdkZZYUN6TjR3eE9vTHFLWnJPMHBQTk9zNUhvakpDY281eG1PT3hxcjEyald4dVlzRVUrSmxGV2VWSjdDWTBseFRleEVxUjJoOURVOHJvVEQxUTYzcm1GMzdiMlVyaE5kTkcwMVZmY1ZwZWhlY3J5akhia3JRcVU0ZkhMeXMxclhGaWV2ZmhneHczVU1nV3BlQnhWdjFoRnFmZWtPOGZVSmhTcDdQXC9ocXM1SG9xSWhRMUNqYkk5b3RyYXJrbXVNZFBDeCs1dXNrY01QRmRGS1BcL0pYRTdkMjUycSIsIm1hYyI6IjE2MjY4Y2M4MmYwODU3YmU3MTQzMjBhNmRiOWQyMjk2N2VlOWYxNmY4MTI2ZGVjMWYxMTE0YmY1YzE0NjI1ZWIifQ==

"Tịnh Nhi nghe nói Trịnh công tử tính tình thật thà, vừa hay bù trừ cho tính tình của Ngũ công chúa, nếu như không khuyên được thì chỉ có thể cãi nhau mà thôi, vừa rồi còn nhìn thấy Ngũ công chúa, vừa đúng lúc nàng ta đang tức giận, nói là vì Thần vương, ta đoán chuyện cũng không có gì to tát, nàng ta làm sao có thể tức giận như vậy, đành phải dỗ nàng ta đi gặp Thái hậu một hồi, sau đó mới vui vẻ trở về Tĩnh Vân Các.

Advertisement
x