Dạ Chí Thần đã sớm thu xếp ổn thỏa, đang định đi qua gặp Sở Kiều Tịnh. Tôn Nhã Tịnh đang chờ sẵn ở ngoài cửa, nghe được tiếng cánh cửa mở ra thì bước tới vài bước, cố nén nước mắt mà nức nở gọi một tiếng tam ca.
Dạ Chí Thần thấy nàng ta giả vờ bình tĩnh kiên cường, không đành lòng nói gì nữa, khẽ gật đầu, đôi môi mỏng khẽ nói: "Ngươi về nghỉ ngơi cho khỏe, đừng để lại bị bệnh nữa"
"Tam ca, ta biết, ta biết ngài không thích ta, ta cũng không biết trong lòng ngài, ta có được xem là muội muội nữa không. Ta đã rất lâu không gọi ngài là tam ca, ngươi cũng biết ta không xem ngài là ca ca"
Chân Dạ Chí Thần bước ra không lùi lại. Hắn quay lưng về phía Tôn Nhã Tịnh không mở miệng, dường như đang suy nghĩ gì đó.
Cuối cùng, hắn quay đầu lại, nhìn đôi mắt dịu dàng giống như đang đè nén tất cả oan ức ở trong đó, còn không dám lộ ra. Hắn không khỏi thầm thở dài, lại không có nói chuyện cứng rắn như trước nữa: "Có rất nhiều chuyện không có cách nào ép, cũng không có cách nào cầu được. Phu nhân của ta sẽ chỉ là Sở Kiều Tịnh, vĩnh viễn đều vậy.."
"Ta tới đây không phải để nghe ngài có tình cảm sâu nặng với nàng ấy thế nào, ta chỉ muốn nói cho ngài biết, lúc đó ngài bén rễ trong trái tim ta, bây giờ cành lá tươi tốt. Nhưng hôm nay ta rốt cuộc hiểu rõ, tình ý, yêu say đắm gì đó đều không bằng ngài bình yên, khỏe mạnh cả đời"
"Khi nghe được tin tức ngài bị thương, ta đã cầu xin thần linh vô số lần, nếu ngài có thể bình yên trở về, ta bằng lòng không dây dưa nữa.
"Ta thừa nhận cô tổ mẫu bày mưu tính kế vì ta, ta cũng thừa nhận điệu múa đêm đó không chỉ đơn thuần là muốn Sở Kiều Tịnh chỉ điểm cho ta. Nhưng từ nay về sau, ta sẽ không có bất kỳ tâm tư nào nữa. Tuy nhiên, ta vẫn mong tam ca hiểu rõ, bất kể thế nào cũng không che giấu được chuyện chúng ta từng được nuôi lớn ở bên cạnh cô tổ mẫu. Ở trong lòng Thái hậu trong lòng, giữa ta và ngươi không phải là người bình thường."
"Cho nên vẫn mong tam ca theo ta diễn nốt vở kịch này trước mặt cô tổ mẫu, chờ ta khỏe lại, tất nhiên sẽ về cung nói rõ ràng với cô tổ mẫu, để người không cần bày mưu tính kế vì ta nữa. Nhưng ta không muốn làm cho người thương tâm. Người đáng lẽ chỉ nên dưỡng già, mà không phải lo lắng quan tâm tới hai chúng ta đến mức đêm không thể chợp mắt được."
Tôn Nhã Tịnh nói một mạch rất nhiều lời, bình tĩnh nhìn vào đôi mắt vẫn bình thản giống như đầm nước của hắn. Sau khi nói xong chữ cuối cùng, nàng ta xoay người rời đi mà không hề lưu luyến.
Dạ Chí Thần đột nhiên thấy nàng khuỵu xuống đất không dậy nổi. Hỉ Thước bên cạnh rưng rưng nước mắt, gương mặt trắng bệch, cổ đỡ Tôn Nhã Tịnh dậy nhưng không đỡ nổi.
Hỉ Thước oán giận lại uất ức, quay đầu nhìn về phía Dạ Chí Thần, buột miệng nói ra những lời căm phẫn: "Vương gia, bảo ngài nhẫn tâm nhưng cô nương vẫn nhớ kỹ tất cả những gì ngài đối xử tốt với cô nương, mọi người lớn nhỏ đều có thể nói rõ ràng. Bảo ngài ôn hòa, mỗi lần ngài đều làm cho cô nương chúng ta thương tích đầy mình. "Trước đây, ngài từ chối cô nương của chúng ta trước mặt rất nhiều đại nhân, ngài có biết trong cả cung từ trên xuống dưới đã nói bao nhiêu lời khó nghe về Nhã Tịnh cô nương không? Nhưng ngài có nghe được một câu oán trách, một câu căm hận nào của cô nương không? Cô nương đối xử ôn hòa với tất cả mọi người nhưng có mấy người ôn hòa với nàng?"
"Vương gia, nô tỳ ở đây to gan nói một câu, cô nương nhà chúng ta một mình chịu tất cả oan ức, lẽ nào ngài không nên quan tâm một câu sao? Nhã Tịnh cô nương bị bệnh, ngài có một câu quan tâm nào là thật lòng không? Vương gia, lòng dạ ác độc cũng không phải ác như vậy đâu. Ngài đối xử với cô nương chúng ta căn bản không có tâm!"
Hỉ Thước nói dứt lời, dùng ống tay áo lau loạn trên gương mặt đang giàn giụa nước mắt, lại dùng sức đỡ Tôn Nhã Tịnh, nhưng cuối cùng vẫn không đỡ lên được.
Dạ Chí Thần chợt nhớ tới lúc đó nàng ta bị bệnh nặng, không chịu uống thuốc. Thái hậu khuyên mình hồi lâu, nói nàng ta nghe lời của mình nhất, bảo mình nghĩ cách. Hắn cuối cùng bện một vòng hoa để dỗ nàng ta uống. Vào giây phút nhìn nàng ta uống hết, hắn cũng vui mừng.
Hắn bước tới hai bước, bế Tôn Nhã Tịnh lên. Hắn nghĩ Sở Kiều Tịnh còn chưa tắm rửa xong, lại bảo Hỉ Thước tranh thủ thời gian đi mời thái y đi theo Hoàng thượng đến đây.
Sở Kiều Tịnh ở trong viện khác còn không biết chuyện gì xảy ra. Nàng để cho Mai Anh lau tóc, thay trang phục màu xanh, đang ngồi ở trước chậu than hong khô tóc.
Mai Anh cầm lược hoa đào trong tay, đứng ở bên cạnh chậm rãi chải tóc, khẽ nói: "Mai Anh thấy Vương phi động tâm với Vương gia rồi. Lúc ở trong lều, Vương phi vừa nghe được Vương gia xảy ra chuyện, bối rối đến mức nô tỳ từ trước đến nay chưa từng thấy qua"
"Thật không?"
"Đó là chuyện tất nhiên, Mai Anh không dám lừa vương phi.
Trong lúc Sở Kiều Tịnh thất thất đã chạm phải chậu than hơ sau lưng, nói với Mai Anh: "Quá nóng rồi"
"Vương phi ngồi về phía trước một chút, đừng để cháy tóc với quần áo.
"Tam ca, huynh khỏe chưa? Đệ có việc muốn tìm huynh." Ngoài cửa truyền đến giọng nói lo lắng của Dạ Tinh Húc, Sở Kiều Tịnh xoa mái tóc gần khô, tiến tới mở cửa và nói: "Ngươi tìm nhầm viện rồi. Hắn ở phía khác.
Gương mặt như đóa Phù Dung trong nước, lông mày rậm lại đầy đặn, dáng môi hồng đẹp, mũi ngọc thẳng trắng hồng, làn da mịn màng trắng trẻo, kết hợp cùng đôi mắt hạnh làm Dạ Tinh Húc nhìn tới ngây người.
"Dạ Tinh Húc."
Một tiếng gọi này cuối cùng đã làm cho Dạ Tinh Húc lấy lại tinh thần. Hắn ta cười hì hì, gãi gáy nói với Sở Kiều Tịnh: "Tam tẩu quả thật là đẹp như tiên nữ. Tam tẩu thu xếp xong chưa, hay là chúng ta cùng đi qua tìm tam ca?"
"Ngươi chờ ta một lát." Sau khi Sở Kiều Tịnh vào phòng, nàng vốn định dùng trâm ngọc Hợp Hoan vấn mái tóc đen lên, nhưng mái tóc đen như thác nước lại mềm mượt như tơ, nên cô chỉ dùng một dây lụa màu xanh cột lại tóc, khoác áo khoác và đi cùng Dạ Tinh Húc qua đó.
Dạ Chí Thần bế Tôn Nhã Tịnh vào trong phòng và đặt lên giường. Hắn thấy nàng ta nhíu mày, gương mặt đầy mồ hôi lạnh có vẻ rất đau khổ, lại cách ống tay áo nắm lấy cổ tay của nàng ta, vận chuyển chấn khi vào trong cơ thể nàng ta để có thể xoa dịu nỗi đau.
Hắn đang nghĩ tại sao Hỉ Thước vẫn chưa về, lại nghe tiếng nói cười vui vẻ của Dạ Tinh Húc bên ngoài. Hắn đứng dậy, chỉnh lại trang phục để tránh làm hắn ta hiểu nhầm. Nhưng nghe tiếng bước chân dường như không chỉ có một mình hắn.
Sở Kiều Tịnh vừa đi vào trong phòng, đã nhìn thấy Dạ Chí Thần đang ở trong phòng chỉnh lại đai ngọc bên thắt lưng. Nàng vừa định mở miệng thì nhìn thấy hình như có vạt áo của nữ nhân ở bên giường.
Dạ Tinh Húc cũng nhìn thấy, vừa rồi còn đang lải nhải lúc này chợt im lặng không nói gì.
Trong mắt Dạ Chí Thần nhanh chóng lóe lên sự lúng túng, đi tới sảnh chính giải thích với hai người nàng: "Lúc trước Nhã Tịnh tới thăm nhưng trong người không thoải mái, ta mới bế nàng vào trong phòng, để cho nàng nghỉ tạm."
Bế vào trong phòng?
Sở Kiều Tịnh vội vàng đi vào kiểm tra, cho rằng Tôn Nhã Tịnh đang hôn mê bất tỉnh nên định dùng châm kim cứu nàng ta tỉnh lại. Nhưng kết quả, nàng lại nhìn thấy Tôn Nhã Tịnh nằm trên giường nhìn về phía nàng.
"Vương phi.." Tôn Nhã Tịnh muốn xuống giường hành lễ nhưng không có sức, chỉ đành luống cuống nhìn Sở Kiều Tịnh.
"Không sao, nếu ngươi cảm thấy không thoải mái thì cứ nằm đi, không cần hành lễ." Sở Kiều Tịnh vừa nói ra lời này, ngay cả bản thân nàng cũng cảm thấy có phần gượng gạo.
Không phải nàng ta còn chưa ngất à? Còn cần phải bế sao?
Nàng xoay người đi không nhìn hắn nữa, mơ hồ nghe được Dạ Tinh Húc nói với Dạ Chí Thần một câu: "Tam ca, huynh chết chắc rồi."
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất