"Giá!" 

Sở Kiều Tịnh đánh ngựa rời đi, Sở Quý phi lập tức gọi người tới: "Nhanh, nhanh đi cùng!" 

Nàng cảm giác được máu trên mảnh vải vụn vẫn còn dính ướt, gió rít gào qua tai, thổi tới làm gương mặt cứng đờ vì giá. Từ trước tới nay, Sở Kiều Tịnh không tin thần linh, cho rằng người trên đời chẳng qua đã chịu đủ các loại cực khổ, muốn tìm kiếm sự an ủi cho mình. 

Nhưng lúc này, nàng rất mong thần linh tồn tại, có thể nghe được tiếng hò hét vang lên như tiếng sấm trong lòng nàng, Dạ Chí Thần nhất định không được có việc gì. 

Những người do Sở Quý phi phái đi căn bản không đuổi kịp Sở Kiều Tịnh, cây cối trùng trùng điệp điệp, không bao lâu đã mất tung tích của nàng. 

Sở Kiều Tịnh tìm loạn khắp nơi. Đang giữa mùa đông nhưng trên trán nàng vẫn lấm tấm mồ hôi. Cuối cùng, khi nhìn thấy cả vũng máu lớn kia, dường như cả người Sở Kiều Tịnh chìm trong biển sâu, nước biển tràn cả vào tai và mũi làm nàng thấy nghẹt thở. 

Nàng xuống ngựa và đi tới trước vũng máu lớn kia, mùi gay mũi chui thẳng vào trong lồng ngực của nàng, khuấy đảo tới long trời lở đất. Nàng nhìn kỹ hướng vết máu di chuyển, giống như có người lê chân bị thương đi khoảng hai bước. Nàng lại quan sát hướng đi của vết máu, chắc là... là con đường lúc tới? 

Dạ Chí Thần đã quay lại, sao không nhìn thấy hắn, cũng không ngửi thấy được mùi máu? 

Nàng không kịp nghi ngờ, đi về phía con ngựa, định lại tìm thử xem. Nàng đột nhiên phát hiện có điều không đúng, lao cả người sang bên cạnh. 

Lúc bình tĩnh nhìn lại, nàng thấy có một mũi tên đang cắm ở chỗ mình vừa đứng. 

Nàng ngước mắt liếc nhanh qua xung quanh, nhìn thấy cành cây phía bên phải lắc lư. Nàng vội vàng trốn ở phía sau một gốc cây lớn đủ để che khuất người mình. 

Sở Kiều Tịnh thử bước tới một bước, lập tức có mấy mũi tên sắc bén bắn về phía nàng. 

Nàng vội vàng di chuyển tới phía sau thân cây, đếm số lượng mũi tên bắn ra, đoán tổng cộng có năm người mai phục. 

Sở Kiều Tịnh hít sâu một hơi, móc từ trong tay áo ra một ám tiễn. Trước khi Dạ Chí Thần đi, đã giao nó cho nàng. 

Hắn nói sát thủ trước đây tập kích, nàng chỉ dựa vào châm bạc căn bản không thể chống lại, kích thước và trọng lượng của ám tiễn vừa khéo để che giấu, lại có thể đề phòng 

bất trắc. 

Nàng xoay người, lợi dụng thân cây che chắn, lặng lẽ giơ tên nỏ ngắm chuẩn một hướng, dưới tay thả lỏng, sau một lát lại nghe được có tiếng vật nặng rơi xuống đống lá rụng. 

Còn lại bốn người. 

Có lẽ hành động của nàng đã chọc giận những người còn lại, hoặc có lẽ bọn họ muốn nhanh chóng giải quyết, mấy cung tiễn thủ kia xông thẳng về phía Sở Kiều Tịnh. 

Sở Kiều Tịnh nghe được tiếng động, trong lòng thầm đếm, vừa đếm tới một thì nhanh chóng nhổ năm mũi tên bị bắn tới lúc trước lên, lấy một mũi tên trong đó đâm vào tim của một người. 

ổn định, chính xác và tàn nhẫn giống như một tia sét lóe lên ở phía chân trời. 

Nhưng nàng không có cách nào ngăn cản được công kích của những người khác, thậm chí đã có thể cảm giác được sát khí của mũi tên nhọn mang đến. 

Sở Kiều Tịnh chỉ có thể cố gắng di chuyển, cố gắng tránh mũi tên bắn trúng chỗ hiểm. 

Nhưng một mũi tên gắn lông đen từ hướng khác bắn tới, mang theo mũi tên sắp bắn trúng Sở Kiều Tịnh cắm lên thân cây. 

Sở Kiều Tịnh nghiêng đầu nhìn qua, thấy người thiếu niên mặc áo bào đen với ánh mắt sáng ngời đi về phía nàng. 

Đồng thời, mấy người bịt mặt kia đều ngã xuống đất, không còn người nào sống sót. 

Sở Kiều Tịnh ngơ ngác nhìn Dạ Chí Thần xuống ngựa và chạy tới. Mãi đến khi bàn tay ấm áp của hắn chạm vào gò má của nàng, nàng cuối cùng mới kịp phản ứng. 

Hai tay Dạ Chí Thần sờ lên gương mặt đẫm nước mắt của nàng, trong lòng vẫn còn thấy khiếp sợ, trấn an: "Không sao, không sao rồi.." 

Sở Kiều Tịnh nắm lấy tay hắn và cẩn thận kiểm tra trên dưới một lượt, nhìn thấy vết máu trên người hắn thì thò tay qua kiểm tra: "Chàng bị thương ở đâu?" "Ta không bị thương. 

"Nói bậy, chàng xem." Sở Kiều Tịnh giơ mảnh vải vụn vẫn còn nắm chặt trong tay lên: "Có người nói chàng mất tích, bị thương rồi, đây còn không phải là... 

Dạ Chí Thần thấy dáng vẻ nàng lo lắng cho mình, cảm giác như có một dòng nước ấm đang bao bọc lấy cả trái tim. 

Hắn cầm lấy bàn tay siết chặt tới tái xanh của Sở Kiều Tịnh, trầm giọng nói: "Đó là máu của con lợn rừng chứ không phải của ta. Chắc có người nhặt được mảnh vải vụn này, 

bày kế dụ nàng đến đây thôi." 

Sở Kiều Tịnh cảm thấy không tin nói: "Chàng thật sự không bị thương à?" 

"Ta không lừa nàng." 

Sở Kiều Tịnh nghe được bốn chữ này, tất cả lý trí giống như nước lũ. Nàng nhìn những thi thể xung quanh, ngực phập phồng hỏi: "Sao chàng biết ta ở đây?" 

"Là ta gặp được bọn họ, lúc này mới biết chuyện đã xảy ra. Ta đoán đây là cạm bẫy, cho nên vội vàng chạy tới." Ánh mắt Dạ Chí Thần nhìn Sở Kiều Tịnh, đau lòng nói: "Sao nàng chạy loạn một mình chứ? Nàng không biết dẫn người theo à?" 

"Ta..." 

Sở Kiều Tịnh chớp chớp mắt. Đúng vậy, sao mình có thể hoảng sợ, không ý thức được đây là một cái bẫy chứ? 

"Ta sợ ta sẽ trở thành một quả phụ, từ nay về sau không ai thèm lấy nữa." 

Dạ Chí Thần trợn mắt lườm nàng. Hắn đỡ nàng đứng dậy, kéo nàng lên ngựa và rời khỏi nơi thị phi này. 

Sau khi Hoàng thượng biết được chuyện này đã rất tức giận, hạ lệnh phải điều tra rõ ràng, cẩn thận hỏi thăm. 

Trong lòng Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần biết, sợ rằng chuyện này sẽ không điều tra ra được gì. 

Sau khi Sở Quý phi biết được chuyện đã xảy ra, trong lòng vẫn còn sợ hãi, kéo Sở Kiều Tịnh ngồi ở bên cạnh. Sở Kiều Tịnh có thể phát hiện ra cơ thể bà khẽ run rẩy, không khỏi mềm giọng nói: "Cô cô yên tâm đi, đám người kia không tổn thương được đến ta" 

Sở Quý phi chỉ xoa mái tóc hơi rối của, cong môi nói: "Ngươi đi cùng Thần Vương thu xếp, thay trang phục khác đi" 

"Vâng." 

Tôn Nhã Tịnh được Hỉ Thước đỡ, gương mặt trắng bệch đi tới trước mặt Sở Kiều Tịnh. 

Nàng ta nắm lấy hai tay có dính vết máu của Sở Kiều Tịnh, khóc lóc than thở: "Có phải bị người xấu dọa không, có phải... 

Nàng ta nói được một nửa, cổ họng tự nhiên thấy chua xót không nói được nữa. 

Bàn tay trắng mịn lạnh lẽo của Tôn Nhã Tịnh xuyên qua đầu ngón tay của Sở Kiều Tịnh, đã xóa đi nghi ngờ về chuyện lúc đầu Tôn Nhã Tịnh quỳ xuống mời trà nàng. 

"Ngươi yên tâm đi, ta không sao, Dạ Chí Thần cũng không có việc gì. Ta đi thay trang phục khác, vết máu loang lổ nhìn cũng kinh người." 

Sau khi Sở Kiều Tịnh trấn an hai câu, lại phân phó Hỉ Thước chăm sóc tốt cho Tôn Nhã Tịnh, bảo người phía dưới nấu một chén trà an thần tới, để nàng bình tĩnh lại. 

Dạ Chí Thần đang đứng ở bên ngoài lều, nghe Lương Nhân báo lại. Ban đầu có tổng cộng bảy thái giám đi theo Dạ Chí Thần tiến vào rừng sâu, nhưng vừa rồi kiểm tra đã biến thành sáu người. 

"Có vẽ được chân dung không?" 

Ánh mắt Dạ Chí Thần lạnh lẽo nhìn bầu trời ảm đạm phía trước, giọng điệu khiến người ta cảm giác như đang ở giữa trời băng đất tuyết. 

"Lúc đó, bọn họ chỉ lo bảo vệ chủ nhân và nhặt con mồi đưa tới, không quá chú ý, nhưng đã vẽ ra được một phần" 

"Phát ra, bảo cơ sở ngầm trong cung đều để ý. Nếu có bất kỳ người nào tương tự, đều phải lập tức báo lên. 

Dạ Chí Thần nhìn thấy Sở Kiều Tịnh đi ra, phất tay cho Lương Nhân xuống. Hắn nắm lấy bờ vai gầy của Sở Kiều Tịnh, dịu dàng nói: "Sao nàng lại đi ra?" 

"Trang phục đều để ở trên xe ngựa, ta đã bảo Mai Anh qua lấy rồi. Trên người ngươi và ta đều có vết máu, phải thay thay hết mới được." 

Sở Kiều Tịnh lại trở về dáng vẻ lạnh lùng giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra. 

eyJpdiI6IllcL1huZVc1S2pGdzhHcnREbTBlUGdnPT0iLCJ2YWx1ZSI6InRkWXdTYlVcL2FaUjNQd3h4azNTR3VXOGROZjM1MTJMV1M2RWdIRWhwb3NmTjNMamh1d3FnTE1sTUJBNlNZSkp0Y1VcL1VqbzdadENoRG5aUWFWaHJyNUdkd3FmZTZzQUJTbWRDMmpkMkNzSTZ6SWZvT3lBSzZXV0Erc0dkejNUUXd0aVhlTmpub3lHdlpXdmdpN3h4S0w5NE5SbElQUkhKQkdLVCsyQndFR0FLYTFGYzZBcjFPeXFZalNcL2h6eENcL01QWDB1S3dEN2pidnBTZG84XC9TQlVxSkFFVVhIZnZTTlFXREhDcGxmQ3lmT3QxdFhcL3R1MjFOd2NFNWl4TkdvWXFmRUtWaFB3aHFWYWdaVDNETmlwOXdUTEdtNGN5RXFRYjIxXC9WXC9PU2dHc0JYdU8rVE5IZDJ0eWllMFlibG52R3J3TGZCWGFQNktVS25IVktLMGdmeTBRPT0iLCJtYWMiOiI2MDhkODYxMjI5ZjliYTdmYjMwMGExNWNkYmI5MmFlNTdiZjljZmMyMDVhZjlmMTY4Nzk5NzA2Yjk2MTU1NjZmIn0=
eyJpdiI6Ik1ReXhiNUxleE4zNVJBMTNxMnJ5K3c9PSIsInZhbHVlIjoic0ZIRDVkUGFYaUZaK045dTlKbjFYTkpFYmdQekNBSlI1TTFLRkJSa2hLQllrYitcL3dmR212S1hlK1pUQ3puSjRJRjJ1VXo5aVhxMEFzZko5bkZ4a3R6MTFTanBcL1pMUklhNUJvOGMwd3A5U0RZdEJYT1ZRbktnaTFcL2tMTnR0enVNSFVYQTNYeXRzNlwvNmxZdGM4bE1MeVcxZFVMNG5jdmVIZFJcLzl1aElnRjVrT0YxYlYxN1RiMGFyNGI3XC9XZWNvN3JoNlwvd0JmQ1l0UE1mTFJqTDlxXC9OUDlUWXlwS0pUa3hHXC9zZmNBZEVyNE43cVwvNENvODBxQnF6clFmNm5IcjhDQnE4XC9GNTRcL0dlM2RqK3lcL1RFMlVBPT0iLCJtYWMiOiI5MWQyMzcxNTkxYmEwNDhkM2EyMmQyYzRhZTU2N2VmZWRjODUzYjFkOGNiNDRiOTdmNzI0ZmUwYzQ5MGZkNzY1In0=

Nàng nhắm mắt hưởng thụ hơi nóng bốc lên, thả lỏng gân cốt trong người. Mãi đến khi nước nóng lạnh đi, nàng mới ra khỏi bồn tắm và mặc quần áo vào.

Advertisement
x