Khi Dạ Chí Thần đứng vững và nhìn qua, con lợn rừng kia đã ngã xuống đất không dậy nổi. 

Hắn đi qua lấy góc áo bào xuống và lau con dao găm, sau đó tiện tay ném xuống đất. 

Tiểu thái giám vất vả lắm mới chạy tới, nhìn thấy cảnh tượng như vậy, nghĩ lại mà khiếp sợ. Nếu Dạ Chí Thần chẳng may bị con lợn rừng gây thương tích, cho dù mấy người bọn họ có mười cái đầu cũng không đủ để chém. 

"Mang về đi." 

Dạ Chí Thần tung người lên lưng ngựa, dặn mấy tiểu thái giám này. 

"Gia ơi, ngài đi chậm thôi. Nếu ngài xảy ra chuyện gì, nô tài không gánh được đâu" 

Có một tiểu thái giám tiến về phía trước, trên gương mặt đầy vẻ sợ hãi và lo lắng nói. 

"Xảy ra chuyện cứ việc đẩy lên trên người ta, ta tuyệt đối sẽ không liên lụy tới các ngươi." 

Dạ Chí Thần lao nhanh đi, tiểu thái giám phất tay về phía những người khác, lúc này mới đi theo. 

Tất cả mọi người lo lắng cho Dạ Chí Thần, không chú ý tới một người lặng lẽ rời đi. 

Ngoài rừng rậm, Tưởng Nhã Linh nhìn thấy hướng gió trên bàn tiệc đã thay đổi, cho dù nàng ta là Hiền Vương phi, nữ nhi của Tưởng Các lão, những gia quyến kia cũng không xoay quanh nàng ta như trước, trái lại khen ngợi con đê tiện Sở Kiều Tịnh kia nhiều hơn. 

Trong lòng nàng ta phiền muộn nên đi ra ngoài đi dạo. Một nam tử có tướng mạo cường tráng không giống tiểu thái giám, trên người mặc trang phục thái giám đi tới trước mặt nàng hành lễ. 

Tinh thần Tưởng Nhã Linh lập tức tỉnh táo: "Thế nào?" 

"Mặc dù không hoàn thành chuyện Vương phi bố trí, nhưng tiểu nhân tìm được cái này." 

Tưởng Nhã Linh thấy rõ đồ trong tay hắn, nghi ngờ nhìn về phía hắn. 

Nam tử kia đi tới bên cạnh Tưởng Nhã Linh và khom lưng nói nhỏ. Tưởng Nhã Linh nhanh chóng lộ ra nụ cười đắc ý, lườm người kia: "Còn không mau đi làm đi?" "Vâng, tiểu nhân đi ngay đây." 

Vì các lang quân đều đi vây săn, sợ gia quyến chờ buồn chán, cộng thêm mùa đông dễ đói, cho nên cứ cách một thời gian không lâu sẽ có trái cây và điểm tâm mới ra nồi được đưa lên, cho mọi người no bụng. 

Trong lều dành cho phái nữ trong bữa tiệc, một hàng cung nữ nối đuôi nhau đi vào, tay nâng từng khay có đậy nắp lần lượt tới bên cạnh từng người. Sau khi đặt xuống, bọn họ lại nối đuôi nhau đi ra. Sở Quý phi cao giọng giới hiệu với đám người: "Cái này gọi là bánh Thất Phản vừa xốp lại thơm ngọt, mời các vị nếm thử" 

Tôn Nhã Tịnh chuyển cái ghế đến bên cạnh Sở Kiều Tịnh, hai người dùng chung một bàn nhỏ, người ngoài xem ra rất hài hòa, ngầm thảo luận có lẽ Thần Vương phủ sẽ nhanh chóng mở tiệc mừng. 

Mai Anh mở nắp lên, mùi thơm xông vào mũi làm nàng ấy hít hít mũi. Sở Kiều Tịnh thấy dáng vẻ nàng ấy đáng yêu như vậy, dùng que xiên một miếng đưa tới trước mặt nàng ấy. 

Hỉ Thước bên cạnh ngây ra nhìn, không ngờ một nô tỳ còn có thể được đãi ngộ như thế. 

Nếu là bình thường, Mai Anh đã sớm tiếp nhận. Nhưng ở trước mặt rất nhiều quan quyển, nhất là ánh mắt khó tin lại có phần trào phúng của Hỉ Thước, nàng ấy sợ Vương phi nhà mình sẽ bị người nói là không biết quản giáo hạ nhân, không có quy củ, nàng ấy chỉ khẽ lắc đầu và lui sang một bên. 

"Không cần để ý tới người bên ngoài, ngươi là nha hoàn bên cạnh ta, bất kể cần lợi ích gì, ngươi đều xứng đáng hưởng thụ. 

Sở Kiều Tịnh dùng ánh mắt ra hiệu cho Mai Anh nhanh đón lấy. Mai Anh mừng rỡ nhận lấy và cắn một cái. Đúng là điểm tâm ngon. 

"Vương phi không cần để tâm tới lời nói của Hiền Vương phi, ta tất nhiên không có ý. Chẳng qua trong tình cảnh lúc đó, bất kể ta mở miệng thế nào cũng sẽ kéo cả Vương phi vào. Cho nên lúc đó mới... Nhã Tịnh lấy trà thay rượu, kính Vương phi một chén, mong Vương phi đừng tức giận." 

Tôn Nhã Tịnh với đôi mắt long lanh ánh nước mùa thu đầy vẻ vô tội nhìn qua, hai tay nâng chén tới. 

Mấy vị phu nhân và tiểu thư xung quanh đều nhìn qua. Sở Kiều Tịnh vốn không định trách tội nàng ta. Nhưng khi nàng định nâng chén lại cảm thấy hình như có gì đó không đúng, nhưng nhất thời chưa rõ rốt cuộc không đúng ở chỗ nào. 

Sở Quý phi đi tới đó, cười dịu dàng nhìn hai người: "Tịnh Nhi nhà ta có thể kết giao được với người bạn tốt tình như Nhã Tịnh cô nương, đúng là phúc của nàng. Nhưng ta nghe 

nói dạo này sức khỏe của Nhã Tịnh cô nương không tốt, nếu uống trà quá nhiều, sợ rằng tối nay sẽ ngủ không yên. Người tới, đổi trà của Nhã Tịnh cô nương thành trà Bát Bảo" "Là ta suy nghĩ không chu toàn, cảm ơn cô cô đã nhắc nhở" Sở Kiều Tịnh nhìn về phía Sở Quý phi, nhận được sự nhắc nhở trong ánh mắt bà. 

Trịnh cô nương bên cạnh làm nũng nói: "Quý phi nương nương thật bất công, có phải nương nương thấy Nhã Tịnh cô nương xinh đẹp, cho nên càng chiếu cố hơn, chỉ cho nàng trà Bát Bảo mà ta lại không có" 

"Con khỉ nhỏ bướng bỉnh nhà ngươi, ta biết ngươi thích ăn kẹo giòn bốn màu ở phía nam, đã sớm sai người ta chuẩn bị rồi. Ta vốn định lén cho ngươi thêm một phần, kết quả ngươi nhất quyết muốn bổn cung nói rõ ra. Nếu ai nấy đều tới đòi, ta sẽ chia phần đó của ngươi ra ngoài, xem ngươi còn nói nữa không. 

Trịnh Tứ cô nương cao hứng, đứng dậy hành lễ nói: "Cảm ơn quý phi nương nương" Sau đó, nàng ấy lại nói với đám người: "Nhưng ta nói trước, mọi người cứ việc đi tìm Quý Phi nương nương đòi, chỗ ta không có dư đâu" 

Trịnh phu nhân thật sự vừa tức vừa cười, chỉ đành nói: "Con khỉ này đã làm mọi người chê cười rồi, thật sự không có chút dáng vẻ nghiêm túc, quá bướng bỉnh. "Nếu Trịnh phu nhân không thích thì đưa cho nhà ta. Nhìn người ta đều có nữ nhi, chỉ nhà ta không có, ta thật sự rất hâm mộ đấy." 

Chỉ vài ba câu nói đã khiến bầu không khí vui vẻ trở lại. Khóe miệng Sở Kiều Tịnh cong lên, trong đầu đột nhiên hiểu rõ rốt cuộc vừa rồi không đúng chỗ nào. Nếu mình uống trà này chính là xác nhận sự thật mình tức giận vì Tưởng Nhã Linh nói trúng. Nếu không uống, chính là xác nhận mình chưa hết giận, vẫn là xác nhận sự thực mình tức giận vì Tưởng Nhã Linh nói trúng. 

Bất kể thế nào, Tưởng Nhã Linh nói đều đúng. 

Tuy nhiên, có lẽ nàng ta vô tình? 

Trong lúc nàng đang suy nghĩ, một tiểu thái giám hốt hoảng chạy vào, quỳ gối trước mặt Sở Kiều Tịnh và giao vật trong tay đến trước mặt nàng, kèm theo tiếng nức nở nói: "Thần Vương phi, Thần Vương mất tích, sợ rằng đã bị giết hại. 

Sở Kiều Tịnh nhìn mảnh vải vụn kia, thấy đúng là áo bào Dạ Chí Thần mặc lúc tới, vết máu hiện ra trước mắt. Máu vốn màu đỏ dính thêm bùn đất và lá rụng hòa cùng với màu đen của mảnh vải khiến Sở Kiều Tịnh thấy chói mắt. 

Gia quyến xung quanh nghe được lời này, đều hít sâu một hơi, khiếp sợ không nói được lời nào. 

Người bên ngoài có thể không biết, nhưng Sở Kiều Tịnh biết võ công của Dạ Chí Thần rốt cuộc cao cường đến mức nào. Nếu không thật sự gặp phải nguy hiểm trí mạng, người 

bên ngoài không thể tổn thương đến hắn. 

Tôn Nhã Tịnh đờ đẫn, ngã ngồi trên ghế, hai mắt mở to, thậm chí hít thở cũng cảm giác lồng ngực đau rát. 

Trong đầu nàng chợt trống rỗng, dường như đã mấy đời trôi qua, trống rỗng đến mức nàng không biết gì nữa, dường như mình đã biến mất khỏi nhân gian. 

Nàng lập tức cướp lấy mảnh vải vụn kia và nắm chặt trong lòng bàn tay, lao ra ngoài hét lớn: "Chuẩn bị ngựa, nhanh đi chuẩn bị ngựa cho ta!" 

Sở Quý phi bước tới, nắm lấy cánh tay của nàng. Tuy bà lo lắng khiếp sợ nhưng vẫn còn giữ được lý trí: "Tịnh Nhi, tình huống bây giờ còn chưa rõ, không biết Thần Vương có thật 

sự gặp nguy hiểm hay không. Hơn nữa, cuộc vây săn vốn đã không yên ổn giống như uống trà, một mảnh vải này cũng không nói được điều gì. 

eyJpdiI6InFGdzlNVGNuU3l3TEluRHBOMnV3aHc9PSIsInZhbHVlIjoiZDNUbkdpWTQ5TEpyVng4aHdRNHB6Q3R5dnF2eHFnMnM1ZnF2dGF2SDVHck1qNnFicEd1OFVIWkgrd251ZDczcjJjNFNrQzJtV0d2M29DYTNWbTAwcXBnMWFZU1ZRcGpaT3AyeUkzOW1pNlNidlF4T29OeXRJdHp6b0pGdUpoQTRpOTlsYmt5OGsyU3dEeVlHTVo2RDRVZXdYMHRObjMxaUtUYVpcL3RlSUpEYnRCUUxjRFNwNmZvTkRYeUwxUlFXVEVKb0NrNFBORGtINSt4UkxWeG9RU3lvSXFkY2hxQlRiWDBHdlFVNWM1eVY3WFpoUGgxVlBtQUl2QjRweVcrbUdBU3g2V1pCWUUzSkJ4aDFmRm0waDZ0MEVxRjNTSFwvYStFK0FlN0NrYjhlRmFJYmcyVEh3QURCNmpsRDZZNlVQV1BtK2ltdlJBOXlMQzFXR1RNQWowVFRBeEg2WDJuXC9xQllTNU9NZFwvUWh2RHIwa2RkY0R3OHJRcUp6Y2JDR1k4OXd4MHlBRlEzeWhoWFwvemlZdFVNM09zWTdVVlYrRkhkNVwvQmhSNUZQc1JQSERNQjl1dU4xQnVXUE00ZHJZNWJLR2RZUStCXC9FWGdtU1VkdEhBeVRcL2dQUT09IiwibWFjIjoiYzc3OGQ2NGQ0ZjYwNTg0YmNhMjNjMjFhOGQ5M2JlZmM1ODYyYjY0YjM3ODJhZWNhNmM0ODQwMzY0MWU3M2E0NCJ9
eyJpdiI6Ikt5TGd0UHN6SGZkWVlSXC9nR0M4ajBBPT0iLCJ2YWx1ZSI6Im1vOEJQNkxXUXQ4N0ZEandzWlhVVEFuckFLaXRjSUcyTHFHcmw4K1RENTE1SjhlV3VLcmxlclRhTjJVbmdnOFhWUDFieWQ4NVdDYmwwbFwvWHdHanhsS3BGMHpmZTFERlpaNFhydzNtT0lLaG5KQ0V1NUhmZ0RHY09OeGk0M1E2ZjdLczhwSWZUZEFRU1ZLMkM4RmhZbzd0T3RxbjlvXC8xY2oyak1FSzNzbGFYODVcL2VPNk90QlQ5QTFEditLK2xzNGZWWlllWktiYXY0TDRESzY2TmRFanBYUjJmN1JOQXg3K2l5Y2tqcmo4YzllUFZIc2ZyeW8wRXpBTU5HSUZEM2JCenNra2hEMUJEbDVvNWF2OG5BWURTNFZQTjI3elJtZWJTQ0pXeW9uZnQzQXR3RzdqWEp2NHBlbjRMNEVMeDMzdktJZmxYS0REUVkxdm1qbjJBeHoxRVl2VGRyaXBRNlhnYUJuRHF3VllnUUFOOVVFWHF2TWY2N24zVmpRNW5YZGlLYm9aNVZYZkJCQXhWb3VMNHJMMHc9PSIsIm1hYyI6ImYwOWJiZDAyOWUzN2I1YzQwMTI0M2M4Yjg4OTdkNDFmYzhkMTU3YTBkM2MyYjZjNDdjNzU2MTBlMGFhYzlmZjIifQ==

"Thần Vương phi cứ đi thẳng về phía trước là được rồi."

Advertisement
x