Bên phía bàn tiệc dành cho nữ nhân, mọi người nhìn thấy Sở Kiều Tịnh và Tôn Nhã Tịnh đến đây, ngoài Tưởng Nhã Linh, tất cả những người còn lại đều đứng dậy hành lễ. 

Gương mặt của Sở Kiều Tịnh vẫn lạnh lùng không hề thay đổi, chỉ khẽ gật đầu với đám người, sau đó ngồi vào vị trí của mình. 

"Nhã Tịnh cô nương, ta nghe nói dạo này ngươi không thoải mái, bây giờ đã thấy khá hơn chút nào chưa?" Một tiểu thư mặc váy màu vàng nhạt cười dịu dàng nói. "Cảm ơn Tào tiểu thư quan tâm. Ta ở lại trong Thần Vương phủ nhiều ngày, được Vương gia và Vương phi chiếu cố mỗi ngày, đã đỡ hơn rất nhiều rồi." 

Tôn Nhã Tịnh đi về phía Tào tiểu thư kia. Nàng ở bên cạnh Thái hậu đã từng gặp vài lần, thật ra không tính là xa lạ. 

"Ngay cả người lạnh lùng nghiêm túc như Thần Vương cũng cẩn thận chiếu cố, quả thật là có phúc. 

Tào cô nương dường như quên mất cảnh tượng Dạ Chí Thần từ chối lúc trước, chỉ ở đây một mực phụ họa. 

"Rốt cuộc vẫn là tình cảm từ nhỏ tới lớn, cho dù có người ở giữa gây khó dễ, nhưng ngăn cản nhất thời còn có thể ngăn cản được cả đời sao? Bọn họ đều được nuôi lớn ở bên cạnh Thái hậu nương nương, tất nhiên càng xứng đôi hơn. 

Tưởng Nhã Linh vừa nói vừa sờ lò sưởi trong lòng. Tuy mí mắt nàng ta rủ xuống nhưng cảm giác sắc bén như đang cạo lên trên người Sở Kiều Tịnh vậy. 

"Hiên Vương phi đừng nói vậy, ta.." 

Tôn Nhã Tịnh lúng túng không biết nói gì cho phải, dường như nói thế nào cũng sai. 

"Hiên Vương phi nói tới chuyện người ta thì đâu ra đấy, sao chuyện nhà mình lại không hiểu rõ vậy? Ta nghe nói Sở Mạn Nhu cũng đã có thai, Hiên Vương cưng chiều giống như tròng mắt vậy. Nếu Hiên Vương phi và Hiên Vương xứng đôi, sao thành hôn hơn hai năm vẫn chưa có gì. 

Người nói chuyện là một cô nương mười ba mười bốn tuổi, trang phục đơn giản lại lộ rõ sự cao quý, đôi mắt đầy vẻ xem thường, không để Tưởng Nhã Linh vào mắt. 

Ánh mắt mọi người nhất thời lại tập trung ở trên người Tưởng Nhã Linh. Một đôi mắt, hai đôi mắt đều giống như muốn xuyên thủng một lỗ trên người nàng ta, làm Tưởng Nhã Linh rất tức giận. Nàng ta vừa định vỗ bàn mắng thì nghe giọng nói của Dạ Thanh Bình truyền đến. 

"Làm càn, đường đường là Vương phi, sao cho phép ngươi chõ mồm vào" 

Dạ Thanh Bình nhìn về phía cô nương kia với ánh mắt xem thường lại bất mãn, quan sát một lượt mới hỏi: "Ngươi là người nhà ai?" 

"Ngũ công chúa kim an. Tiểu nữ là tứ nữ của Trịnh phủ, vừa rồi chẳng qua trình bày sự thực mà thôi. Cho dù có đến trước mặt hoàng thượng, sự thật vẫn là như vậy. Chẳng lẽ Hoàng thượng còn vì vậy mà muốn trách phạt tiểu nữ sao?" 

Tất cả mọi người biết Hoàng thượng có ý cưới nữ nhi của Trịnh Quốc Công gia, ngay cả hôn sự cũng đã sắp thương lượng xong. Bây giờ, chẳng phải là em chồng gặp tẩu tẩu, người một nhà gặp nhau sao? 

Sở Kiều Tịnh chỉ chống cằm xem trò hay. Gương mặt Tưởng Nhã Linh đã đen tới mức sắp nhỏ ra mực rồi. Nàng ta đứng ngây ra tại chỗ, không có cách nào mở miệng. 

"Mọi người khó khăn lắm mới tập trung một chỗ trò chuyện, cần gì phải làm ầm ĩ gây ra tình cảnh khó xử như vậy chứ? Mọi người đều nhường một bước, bỏ qua chuyện này đi. Nào nào, điểm tâm ở đây rất ngon, tất cả mọi người nếm thử đi." 

Có người đi ra hòa giải, đám người đều cười nói vui vẻ giống như vừa rồi chưa từng có chuyện gì xảy ra. 

Đúng là nơi nào có nhiều nữ nhân thì nơi đó lắm thị phi, Sở Kiều Tịnh cảm thấy mất hứng, lại cùng Mai Anh rời khỏi bàn tiệc, định ngắm nhìn phong cảnh xung quanh. 

Nàng mới đi không xa, đã nghe có người gọi mình từ phía sau. Khi nàng quay đầu nhìn lại, mới phát hiện là cô nương đã nói giúp mình vừa rồi. 

"Thần Vương phi đừng để tâm tới mấy lời đó, cứ coi như vừa xem một vở kịch thôi. Trong kinh thành phú quý nhiều, lời ong tiếng ve cũng nhiều. Nhưng tỷ muội bên cạnh ta đều vô cùng kính nể Thần Vương phi" 

Trịnh Tứ cô nương không còn vẻ cao ngạo vừa rồi, vừa cười đã lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ bên khóe miệng. 

"Vừa rồi, cảm ơn ngươi." Tuy từ trước đến nay Sở Kiều Tịnh chưa từng để mắt tới Tưởng Nhã Linh. 

"Ta chỉ không quen nhìn kẻ không biết xấu hổ kia. Rõ ràng cuộc sống mình không được như ý, lại cứ muốn đổ tội cho người khác. Dường như nhìn người khác không được như ý, nàng ta có thể sung sướng lắm vậy" 

"Vậy ta không quấy rầy Thần Vương phi nữa. Tiểu nữ cáo lui" 

Trịnh cô nương phúc thân về phía Sở Kiều Tịnh, sau đó rời đi mà không nói thêm nữa. 

Mai Anh ở bên cạnh Sở Kiều Tịnh xúc động nói: "Cô nương này đúng là người tính tình thẳng thắn, ở trước mặt Hiền Vương phi cũng dám nói thẳng không nể nang gì" 

Sở Kiều Tịnh cong môi, tiếp tục đi về phía trước. 

Mùa đông rét buốt hiếm lắm mới có ngày quang đãng như vậy, gió cũng dịu hơn trước nhiều. 

Sở Kiều Tịnh và Mai Anh đi tới khi cảm giác lưng nóng lên, biết mình đã đi tương đối lâu, lại theo đường cũ quay về. 

Lúc trở lại khu lều vải dành cho bàn tiệc bên phái nữ, Sở Kiều Tịnh trở về chỗ ngồi cũ mà không quấy rầy người bên cạnh. Nàng ngước mắt nhìn về phía trước, thấy Sở Quý phi đang cười dịu dàng nhìn nàng. 

Sở Kiều Tịnh cũng cười dịu dàng nhìn qua, khóe mắt quan sát thấy bên bàn tiệc nam không còn bóng người nào, biết cuộc săn bắn đã bắt đầu. 

Trong bãi săn bắn sẽ lấy khu vực Hồng Tùng tự nhiên làm mốc, sau khi quay lại còn trồng rất nhiều cây cao chịu được rét, khiến cánh rừng rậm này càng phát triển mạnh. Nếu vào mùa hè, cho dù là lúc nắng gắt nhất cũng chỉ có bốn năm phần ánh sáng xuyên qua được. 

Tiếng móng ngựa hỗn loạn giẫm lên những cành cây khô gãy nằm đầy trên mặt đất, để lại những bóng người mờ ảo. 

Người thiếu niên bị nóc nảy lên xuống trên con ngựa đang chạy nhanh, ánh mắt lại sắc bén trầm tĩnh, một tay giương cung, một bàn tay khác nắm dây cương, gió thổi làm áo bào của hắn bay phất phới, giống như nghe được kèn lệnh chém giết trên chiến trường. 

Đôi mắt thâm thúy kia lóe sáng, tay phải nhanh chóng thò về phía sau lưng, lấy ra một mũi tên dài có gắn lông đen gài lên dây cung, vèo một tiếng xuyên qua không trung lạnh lẽo, cắm phập vào một chỗ. 

Dạ Chí Thần cưỡi ngựa qua, đưa người nắm lấy mũi tên kia và giơ lên, là con thỏ trắng. 

"Tam ca thật tinh mắt." Dạ Tinh Húc không biết từ đâu tới, nhìn con thỏ trắng kia với ánh mắt nửa kính phục lại nửa chán nản: "Trời vào đông, những con chim hoang dã đã sớm ẩn nấp. Ta tìm hồi lâu cũng chỉ được hai con gà rừng, chán thật. 

"Kiên trì tìm đi, dù sao cũng sẽ gặp được thôi" 

Dạ Chí Thần ném con thỏ trắng vào trong tay thái giám bên cạnh, tiếp tục cưỡi ngựa rời đi. 

Hắn đi sâu vào trong rừng cây, tốc độ của con ngựa quá nhanh khiến mấy thái giám vẫn ở bên không đuổi kịp. 

Ở đây cành lá xum xuê, ánh mặt trời vốn đã yếu ớt bị che đi hơn nửa, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy con đường phía trước. 

Tai Dạ Chí Thần khẽ giật giật, nghe được cách đó không xa hình như có tiếng lợn rừng kêu. Hắn cong môi cười thỏa mãn, từ trên lưng ngựa phi thân lên, chân đạp vào thân cây và vận dụng khinh công rời đi. 

Cành cây chấn động lắc lư, cuối cùng mọi âm thanh đều yên tĩnh. Hai chân của Dạ Chí Thần kẹp lấy thân cây quan sát xung quanh, quả nhiên phát hiện ra một con lợn rừng to béo ra ngoài kiếm thức ăn. 

Hắn giờ cung bắn tên, nhưng con lợn rừng kia ở trong rừng rậm nhiều năm nên rất cảnh giác, vừa nghe được tiếng động đã nhanh chóng chạy đi, một mũi tên kia bắn hụt. 

Dạ Chí Thần đuổi theo sát con lợn rừng, muốn tấn công nó từ sau. Con lợn rừng kia thấy mình không trốn được, tức giận xoay người lao về phía kẻ săn mình. 

Dạ Chí Thần bất ngờ không kịp đề phòng, nắm lấy hai cái răng nanh bên miệng con lợn rừng. Con lợn rừng xông ngang đâm dọc chạy loạn. Dạ Chí Thần không chịu nổi, suýt nữa bị hất văng ra. 

eyJpdiI6Im5xN1dhTm5TMzQ2TGcrU2REdzBkSHc9PSIsInZhbHVlIjoiczFGbHhtcFJSdlltZ1B1RE9lemsyMnUxVXRrSVpKWTMyVGVwakhQNE1qT0NRbHhjd1dyNkJYQ05wQisxcXZvNEhDVzF5TjRHZTI5RDVcL0h4VGZHYm9WR0hGbjU2ZjI3MmVqRWFCWGdabWd5c3RHbjYraDVMUXFmQlRESXRvYWIxSklaSWJhUWwzRVlDYVwvNEI1RmdYa0Racjl0RzEwU2VxVDJMdmdcL1M5SUptY21ZMXBoOTNEOTUxM3BoYVRuZXI4MTJ6RURyN1ZRTW1acmpPXC95cWxJelJ5azdiaDhlVUVwSFErdlhld1F1NEExaGVBOUV1U2xNM3BnOWtOdUFaK0t3TWllZHEzdmFxK3RZYU5wQVFmY1wvSm4yQzhpZmRCa2FYSjk1ejJiSTF4SUFKZHZzUkZwZHRXS0JOYlwvRkFxSTVCb2JoZGRaUHFoZ1wvSWhSOHR6bG83YlV0RnVpQmloUnV3ZVJQMjBPWm5rVEdjZTBjWGsyN0xiRTkzSTY0RzltWituK29hZklyS3FMcUo0TVNWQ25qaGRtclBNaDUxc0pJclFlaktYejYyVFFmcmx1Y1BveUV3QmZUUTNKQk5obWVWRnZoTTFJdUtEK1oxZTZEOUpIZEl3PT0iLCJtYWMiOiIxYzM3Y2U3ZWI2MjFhYmU3YjlkNGE0MzU5N2EwODBkYTM5M2Y5NDcwMDA1YzYyNDQ3MGMyMWZmNTkyMDU2YTVjIn0=
eyJpdiI6IlRLQ2IraXNlK3RRQ2xXc1lzeU9zS1E9PSIsInZhbHVlIjoibFdEaDJ6Q2JCN0s3RlVPU2g2dDA2RDhQTTRCMTRnXC9pOE1wajEzTzN3KysrSXMzV1hpWGU4cmZCS3YzTnc4YVhcL2dVU2MzU1FkRmduZFlsc3lvaEtmbU9keTF2WEU1eEtQVHJZV08ycU9YcWRGeWh5Z3hcL1wvVTVqMlwvc3VCdHFTNU9nZFNhRkFKMFdcL2RpQ0pQMEE5SEdNV2JTaTV1dGt5VEp3MGc1WWtzUUdZaFVqekZ4bXlXV09QQUVMVHNQQlBPa1JVZ3VmTjdHVit2Y2I4UmF6Y1NHbEp1cWFNTkU1ZE81MkJZWmFLb0Q0ZHBDdDBBQWxRK2MzODBhaUYzYVFtVEZQOHVlZ2EyZ2tuR0ltbFcxaVNiYmpjZXV4cmFPOGtUQVdnNjRvQ2lBNDQ9IiwibWFjIjoiMGE0OTJjMzgzNDJmZmRjOTUyY2E0MDk3YmM2MmQ0YjQ2MGI0ODQxYTdiZmRmZGEwNzJlOTAwYWNjYWViZGIxZSJ9

Dạ Chí Thần tiện tay cầm cắt qua lưng nó, máu phun mạnh ra ngoài. Hắn xoay người tránh nên không bị dính phải bao nhiêu, chỉ là bị con lợn rừng xé mất một góc vạt áo.

Advertisement
x