"Không phải, ta chỉ thấy ngươi nên đưa nàng ta về thôi"
"Nàng cảm thấy ta nên đưa nàng ta về, cho nên ta lại phải đưa à? Ta cảm thấy chúng ta không nên chia giường ngủ, vậy có phải nàng sẽ không chia giường ngủ nữa không?"
Sở Kiều Tịnh nhíu mày nhìn hắn: "Sao ngươi lại lôi chuyện này ra?"
"Nàng sống minh bạch, sao lại không hiểu chứ?"
Dạ Chí Thần kéo Sở Kiều Tịnh vào trong điện và ngồi ở trên giường, giọng điệu nghiêm túc nói: "Nàng có thể làm bạn với nàng ta, nhưng không cần bận tâm tới giao tình giữa ta và nàng ta trước đây. Có một số việc, ta nên giúp đương nhiên sẽ giúp, nhưng nếu nàng cứ đẩy ta về phía nàng ta, cẩn thận ta thật sự động tâm, cưới nàng ta vào làm Vương phi của Thần Vương phủ này đấy"
"Ta đã từng nói rồi, ta chỉ cần một phu nhân, tuyệt đối sẽ không có bình thê, thị thiếp gì hết. Nếu ta thật sự động tâm với Tôn Nhã Tịnh, vậy trong cuộc đời này chúng ta lại chẳng có liên quan gì nữa."
Dạ Chí Thần nằm ở trên giường cố ý nghiêm túc nói, khóe mắt liếc nhìn sự thay đổi trên nét mặt Sở Kiều Tịnh.
"Ngươi... nam nhân quả nhiên không đáng tin. Lúc trước còn bày tỏ tấm lòng của mình, lúc sau đã động tâm với người khác. Ngươi thích động tâm hay không thì tùy, quay về giường của ngươi ngủ đi."
Sở Kiều Tịnh vẫn không phát hiện ra sự tức giận trong lòng, chẳng qua nhìn về phía Dạ Chí Thần cảm thấy rất chướng mắt.
Dạ Chí Thần ngồi dậy, ôm Sở Kiều Tịnh vào trong lòng và nằm xuống giường, cố nén cười nói: "Ta lại thích ngủ ở đây."
Nàng không phải không quan tâm, chỉ là còn chưa hiểu. Dù sao nàng cứ ở bên cạnh, chung quy sẽ hiểu được thôi.
Đảo mắt đã đến ngày vây săn, bãi săn bắn cũng đã sớm được chuẩn bị sẵn sàng để chào đón rất nhiều Hoàng tử, thân vương cùng với gia quyến tới đây.
Vì Tôn Nhã Tịnh lại ngất trong vương phủ, may là Sở Kiều Tịnh tới đúng lúc đút cho chén thuốc, lúc này mới tỉnh lại.
Sở Kiều Tịnh lo lắng để Tôn Nhã Tịnh ở lại sẽ xảy ra chuyện gì, cho nên bảo nàng ta cùng vào bãi săn bắn.
Sở Kiều Tịnh đang kiểm tra mọi thứ trong sân. Vì bãi săn bắn ở trong một rừng sâu ngoại ô Bất Dạ Thành, có rất nhiều thứ cần phải chuẩn bị đầy đủ mới tốt.
Bên này đã được tiến hành đâu vào đấy, một sân khác lại yên tĩnh giống như không có người ở vậy.
Hỉ Thước cầm chén thuốc đã nấu đến trước mặt Tôn Nhã Tịnh, sau đó ra cửa liếc trái liếc phải, thấy không có người mới đóng cửa và khẽ nói với Tôn Nhã Tịnh: "Cô nương, đường xá xa xôi, không bằng hôm nay vẫn uống thuốc đi, để tránh cơ thể thật sự mệt mỏi."
Tôn Nhã Tịnh nhìn nước thuốc đen xì trong chén bốc lên một mùi làm người ta muốn nôn. Nàng ta lặng lẽ đổ chén thuốc vào trong chậu trúc xanh bên cạnh.
"Chỉ khi sức khỏe của ta không tốt mới có thể cứ ở lại đây. Bằng không, ta chỉ có thể quay về."
Hỉ Thước thở dài, nhận lấy chén không. Đúng lúc này ngoài cửa vang lên giọng nói của Mai Anh: "Nhã Tịnh cô nương đã thu dọn xong chưa?"
Tôn Nhã Tịnh liếc mắt ra hiệu cho Hỉ Thước. Hỉ Thước lập tức đi tới mở cửa ra. Ánh sáng mặt trời phía ngoài chiếu vào, Tôn Nhã Tịnh theo đó lau miệng.
"Cô nương vừa uống thuốc xong, đồ đều đã thu dọn rồi. Có phải đã tới lúc lên đường không?" Hỉ Thước nói với Mai Anh.
"Vâng, vậy Nhã Tịnh cô nương, chúng ta đi thôi.
"Được."
Sau cả chặng đường xóc nảy, lúc đám người Dạ Chí Thần đi tới bãi săn bắn, đã có mấy vương công quý tộc đến rồi.
Sở Kiều Tịnh xuống xe ngựa và quan sát xung quanh. Cách đó không xa là mấy cây Hồng Tùng to khỏe đâm thẳng vào trong mây. Dù đang giữa mùa đông giá rét, chúng vẫn tươi tốt rậm rạp. Trong đó còn xen lẫn những loại cây cao lớn khác, tuy nhiên đã rụng lá, cành cây trơ trụi không chắn được ánh mặt trời vàng vọt chiếu xuống.
"Tiểu nhân thỉnh an mấy vị chủ nhân, mời mấy vị dời bước.
Một tiểu thái giám đến đây hành lễ, sau đó dẫn mấy người bọn họ đi về phía bữa tiệc.
Dạ Tinh Húc đang ngồi vô cùng buồn chán thì nhìn thấy bóng dáng Dạ Chí Thần từ phía xa đi đến đây. Hắn ta lập tức đứng phắt dậy, chạy về phía Dạ Chí Thần. "Tam ca, ngươi đã tới rồi. Ta đang buồn chán sắp chết rồi."
"Chào tam tẩu"
Bây giờ, Dạ Tinh Húc đã tiếp nhận Sở Kiều Tịnh, không còn đối chọi với nàng như trước nữa.
Tôn Nhã Tịnh nhìn về phía Dạ Tinh Húc thỉnh an: "Thỉnh an Thịnh Vương."
Dạ Tinh Húc khẽ gật đầu, nói với Sở Kiều Tịnh: "Tam tẩu, bàn tiệc của nữ nhân bên kia. Tam tẩu và Nhã Tịnh cô nương hãy đi trước, ta nói chuyện với tam ca một lát. Đúng lúc, bên kia cũng có mấy tướng quân muốn nói chuyện nữa."
Dạ Chí Thần chú ý nhìn Sở Kiều Tịnh, nói với lời lẽ sâu xa: "Nàng đi trước đi. Nếu nàng ngồi thấy phiền thì đi dạo gần đây thôi, đừng đi xa.
Hắn lại căn dặn Mai Anh nói: "Chăm sóc Vương phi cẩn thận.
"Vâng."
Sở Kiều Tịnh đi về phía phía khác, Dạ Chí Thần và Dạ Tinh Húc đi thong thả tới chỗ bàn tiệc dành cho nam nhân.
Dạ Tinh Húc nghi ngờ nói: "Tam ca, dạo này ta không ở kinh thành nên không rõ về tin tức gần đây. Sao Tôn Nhã Tịnh lại đi cùng tam ca tới đây vậy?"
"Hỏi tam tẩu của ngươi đấy."
Dạ Chí Thần cũng muốn biết, vì sao không thể để cho phủ y chăm sóc Tôn Nhã Tịnh, cứ muốn dẫn nàng ta đi theo bên cạnh, khiến hắn nói chuyện hay làm gì với Sở Kiều Tịnh cũng không tiện.
"Tam ca và tam tẩu cãi nhau à? Tam ca sẽ không nhận lời hoàng tổ mẫu cưới Tôn Nhã Tịnh về chứ? Tam ca, huynh làm chuyện này thật sự không đúng rồi. Huynh và tam tẩu mới cưới được bao lâu, huynh đã kiếm vui mừng mới. Huynh đừng nói là hoàng tổ mẫu ép. Với tính tình của huynh, cho dù là Thiên Vương lão tử tới, huynh không muốn cũng uổng công"
Dạ Tinh Húc vừa nói vừa lắc đầu, vẻ mặt như muốn trách cứ công tử phong lưu phụ tình, hoàn toàn không chú ý tới sắc mặt Dạ Chí Thần càng lúc càng không vui, vẫn chỉ lo tự mình nói: "Tôn Nhã Tịnh thật ra không tệ nhưng không đến mức làm huynh mê mẩn tới thần hồn điên đảo như vậy. Nàng kém xa tam tẩu. Ánh mắt huynh đúng là càng lúc càng tệ. Nước chảy chỗ trũng, người hướng tới chỗ cao.."
Dạ Tinh Húc bỗng nhiên cảm giác được có người tóm lấy gáy thì kêu lên vài tiếng ôi ôi, lại thấy sắc mặt Dạ Chí Thần trầm xuống, lập tức ủ rũ.
"Ta không nói nữa"
"Ta thấy dáng vẻ đệ đúng là căm phẫn bất bình đấy. Nhưng không phải trước đây đệ cũng không đồng ý để Tịnh Nhi làm Thần Vương phi à?" Dạ Chí Thần trêu.
"Tam ca nói gì vậy? Đệ đâu phải là kẻ ngốc. Tam tẩu không chỉ có năng lực xuất chúng, còn cứu chữa rất nhiều dân chúng chạy nạn. Trong lòng đệ vẫn còn nhớ rõ những lời đám người đông nghịt kia cầu xin cho nàng đấy. Hơn nữa, Tam tẩu trông cũng xuất chúng hơn. Phóng tầm mắt ra cả Kinh Thành, không có một người nào có thể bằng được"
Dạ Tinh Húc cười hì hì, chỉ vào cánh tay Dạ Chí Thần đang nắm lấy gáy mình.
Dạ Chí Thần thả hắn ta ra, sau đó nghiêm túc nói: "Nói chuyện chính.
"Lúc ta tới, có gặp nhị ca và Bạch Khanh. Hai người bọn họ đang trò chuyện rất sôi nổi với đích tử của Binh Bộ Thượng Thư, chính là tên Tào Hưng Phục mặt đen xì kia đấy. Xem ra, dạo này tâm tư của nhị ca đã rất dao động rồi."
"Không phải hắn luôn vậy sao?"
Dạ Chí Thần đã sớm đoán được điều này. Mặc dù Hoàng hậu chỉ bị giam cầm, nhưng không thấy Hoàng thượng có ý định an ủi Bạch thị, trọng thần trong triều đều đoán được thánh ý. Trước đây, bọn họ còn nhìn trước ngó sau, bây giờ lần lượt tới bên cạnh mình giống như sóng triều. Ngay cả người đã vào dưới trướng của Dạ Minh Hiền cũng ngầm lấy lòng mình.
Dạ Tinh Húc cũng dần dần thận trọng nói.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất