Sở Kiều Tịnh nghe người tới truyền lời, suy nghĩ một lát rồi đi tới phủ Thừa tướng. Nàng ở trong Hoàng cung nhiều ngày, nhớ đến phụ thân và mẫu thân cũng thấy lo lắng.
Sau khi ăn cơm ở phủ Thừa tướng xong, Sở Kiều Tịnh lại khám thai cho Triệu Mộng Dao, thấy tất cả đều tốt. Nàng nói chuyện với Sở phu nhân một lát, hầu hạ bà ngủ trưa mới trở về Thần Vương phủ.
Mãi cho tối, Dạ Chí Thần cưỡi ngựa đến. Sau khi hắn ăn cơm cùng Sở Kiều Tịnh xong mới đi tắm.
Tôn Nhã Tịnh lại phân phó Hỉ Thước không cần truyền cơm tối, xoay người đi tới trước gương trang điểm, cầm lấy bút chì kẻ lông mày cẩn thận tô lại đôi mày lá liễu.
"Cô nương, hôm nay cô nương chưa ăn gì suốt cả ngày rồi. Nếu đói quá thì làm sao khỏe được?" Hỉ Thước ở bên cạnh lo lắng nói.
"Ta tự có tính toán, ngươi đi lấy trang phục ta chuẩn bị sẵn ra đây"
"Vâng"
Dạ Chí Thần với mái tóc xõa còn ướt bước vào phòng ngủ của Sở Kiều Tịnh, thấy nàng đang ngồi xếp bằng, cầm một quyển sách thuốc đọc say sưa. Hắn cong môi, đi tới trước mặt nàng, đưa khăn cho nàng.
"Gì vậy?" Sở Kiều Tịnh ngẩng đầu, nghi ngờ nhìn hắn.
"Tóc ướt, ta lau không được"
Dạ Chí Thần không nói gì nữa, ngồi luôn ở trước mặt Sở Kiều Tịnh, ép Sở Kiều Tịnh chỉ có thể lùi lại nhường chỗ cho hắn.
Mái tóc dài xõa xuống vai tản ra mùi mát lạnh thoang thoảng, giống như đang ở giữa rừng Tùng trong trời băng đất tuyết.
"Nội công của ngươi cực tốt, đâu cần phải lau khô chứ? Ngươi làm nó khô luôn không được à?"
Sở Kiều Tịnh không nhận lấy cái khăn, chỉ ngước mắt nhìn hắn.
Dạ Chí Thần nhét luôn cái khăn vào trong tay nàng, đưa đầu tới gần trước mặt nàng với dáng vẻ vô lại.
Sở Kiều Tịnh bất đắc dĩ, chỉ đành phải nhẹ nhàng lau tóc cho hắn. Phần lớn ánh nến trong điện đều bị Dạ Chí Thần chắn mất, để lại bóng mờ trên gương mặt nàng.
"Tịnh Nhi, qua hai ngày sẽ tới lúc vây săn, nàng chuẩn bị mọi thứ trước, để tránh tới lúc đó luống cuống sẽ không tìm được"
"Được."
Mai Anh đi từ ngoài điện vào, hành lễ với hai người nói: "Vương gia, Vương phi, Nhã Tịnh cô nương tới, nói có chuyện muốn tìm Vương phi thương lượng."
Dạ Chí Thần khẽ nhíu mày: "Bây giờ đã muộn, bảo nàng ta ngày mai hẵng tới"
Sở Kiều Tịnh nhét khăn vào trong ngực hắn: "Người ta nói có chuyện tìm ta, đâu phải tìm chàng. Bây giờ mới là lúc nào chứ. Mai Anh đi mời đi"
"Da."
Dạ Chí Thần nghiêng đầu nhìn gương mặt thản nhiên của Sở Kiều Tịnh, trong lòng không vui. Bọn họ khó khăn lắm mới có thời gian rảnh ở chung với nhau, nàng lại hoàn toàn không để ý tới.
"Thỉnh an vương gia, Vương phi." Tôn Nhã Tịnh khoác áo choàng dày che kín người, nhìn về phía hai người hành lễ.
"Chuyện gì?"
Ánh mắt Dạ Chí Thần căn bản không dừng lại, nghiêng người cầm chén trà nóng trước mặt lên nhấp một hớp.
"Nhã Tịnh nghĩ sắp tới lễ Trừ Tịch, định múa một bài trước mặt cô tổ mẫu cho người vui vẻ. Nhưng ta không biết múa thế nào, nghĩ Vương phi kinh doanh một Ca Vũ phường, chắc cũng hiểu biết đôi chút về ca múa, cho nên đến đây mong được Vương phi chỉ điểm"
"Thật ra ta không hiểu lắm. Nếu ngươi tin được ta, ta cũng có thể xem.
Sở Kiều Tịnh dịch người lại gần Tôn Nhã Tịnh hơn.
Tôn Nhã Tịnh để Hỉ Thước cởi áo khoác xuống, bên trong chỉ có một chiếc váy đỏ mỏng manh. Gương mặt nàng ta như hoa đào, đôi mắt long lanh như nước mùa thu. Đôi môi đỏ, hàng lông mi dài rậm, xương quai xanh vừa vặn hiện ra càng tôn lên vóc dáng yểu điệu của nàng ta.
Dạ Chí Thần nhìn ánh mắt mong chờ tán thưởng của Sở Kiều Tịnh, trong lòng càng cảm thấy nàng đúng là không cảnh giác gì hết. Hắn chỉ đành phải lạnh lùng cứng rắn nói: "Nếu vậy, ta sẽ đi mời một sư phụ đến đây. Người ta có kinh nghiệm lâu năm, sẽ nhìn thấy rõ ràng hơn. Bây giờ không còn sớm nữa, trên đường về sương cũng dày hơn, ngươi đừng để bị lạnh lại mắc bệnh. Hỉ Thước, đưa cô nương của các ngươi về đi."
Sở Kiều Tịnh vỗ vào Dạ Chí Thần một cái, đứng dậy và vừa đi vừa nói chuyện: "Ngươi đừng để ý đến hẳn. Nhưng hắn nói cũng đúng, mấy lão sư trong Ca Vũ phường có trình độ múa cực tốt. Ngày mai, ta sẽ sai người mời tới."
Tôn Nhã Tịnh cố ép xuống cảm giác lạnh giá trong lòng, hàng lông mi thật dài chớp chớp vài cái, mới duy trì được nụ cười dịu dàng trên khóe môi.
"Vậy cũng tốt. Ta chỉ sợ tăng thêm phiền phức cho Vương phi.
"Không phiền. Nhưng sức khỏe của ngươi yếu, cũng không thể luyện tập quá mức. Ta thấy sắc mặt ngươi hôm nay không tốt lắm, có phải trong người có gì khó chịu không?"
Sở Kiều Tịnh nhìn kỹ sắc mặt Tôn Nhã Tịnh có vẻ mệt mỏi không có sức.
Kế hoạch của Tôn Nhã Tịnh bị phá hỏng. Nàng ta vốn muốn ăn uống điều độ để có thể dáng người càng thon thả hơn, đồng thời cơ thể suy yếu để tranh thủ sự thương tiếc của Dạ Chí Thần. Bây giờ, nàng ta nhất thời không biết nên làm thế nào, chỉ đành phải nói hùa theo lời của Sở Kiều Tịnh lúc trước.
"Cảm ơn Vương phi quan tâm.
Hỉ Thước ở bên cạnh thấy vậy, biết Tôn Nhã Tịnh có vài lời không tiện mở miệng, lại nói thay nàng ta: "Cô nương làm việc nghiêm túc, không chấp nhận qua loa đại khái, cho dù trong người bị bệnh cũng không chịu thả lỏng, mỗi ngày đều phải luyện rất lâu mới chịu nghỉ ngơi. Hôm nay, cô nương luyện tập suốt cả ngày, ban ngày sợ làm phiền Vương phi, nghĩ lúc này Vương phi rảnh rỗi mới đến đây bái kiến."
"Vương gia, chi bằng ngươi đưa Nhã Tịnh cô nương về đi"
Sở Kiều Tịnh quay đầu nhìn về phía Dạ Chí Thần, nghĩ nếu Tôn Nhã Tịnh đi tới giữa đường mà chân không có sức, Dạ Chí Thần cũng có thể đỡ.
"Hôm nay, ta mệt nhọc cả ngày ở trong binh doanh, cũng rất mệt mỏi. Lương Nhân." Dạ Chí Thần nhìn Lương Nhân tiến đến: "Đưa Nhã Tịnh về"
"Vâng!" Lương Nhân nhìn về phía Tôn Nhã Tịnh và giơ tay ra hiệu mời: "Nhã Tịnh cô nương, mời đi bên này."
"Làm phiền rồi." Tôn Nhã Tịnh hết cách, chỉ đành phải mỉm cười.
Tôn Nhã Tịnh trở lại trong viện của mình, ngồi ở trước kính Lăng Hoa nhìn gương mặt đã được mình dày công trang điểm trước mặt, gương mặt trắng trẻo đỏ lên vì xấu hổ và căm phẫn.
Hai tay Tôn Nhã Tịnh siết chặt, móng tay ghim vào lòng bàn tay mà không hề cảm thấy đau.
"Thần Vương phi ra vẻ như vậy cho ai xem chứ? Không phải là công khai sỉ nhục người khác sao?" Trong lòng Hỉ Thước bất mãn, nhìn bóng lưng Tôn Nhã Tịnh nằm sấp trên mặt bàn, bước tới xoa nhẹ: "Cô nương đừng tức giận, chúng ta còn có cơ hội."
"Nhưng ta không còn nhiều thời gian nữa. Ta cũng không có cách nào cứ ở mãi trong Thần Vương phủ. Chẳng qua cách tranh thủ thiện cảm của Sở Kiều Tịnh không dùng được, phải nghĩ cách trợ giúp khác.
Tôn Nhã Tịnh mở lòng bàn tay nhìn bốn dấu móng tay hằn sâu, trong mắt lộ ra thâm ý giống như nỗi nguy hiểm không biết tên đang ẩn nấp trong rừng cây tối tăm.
Cùng lúc đó, Sở Kiều Tịnh nhìn theo bóng lưng Tôn Nhã Tịnh rời đi, sau đó ngồi ở một bên rủ mắt không nói gì.
Từ trước đến nay, nàng là người có tâm tư tinh tế, qua lời nói và sắc mặt nói chung vẫn có thể đoán được vài phần.
Ban đầu, nàng thật sự nghi ngờ Tôn Nhã Tịnh có dụng ý khác. Sau khi nghe được Hỉ Thước giải thích, tuy nghi ngờ trong lòng nàng đã giảm bớt nhưng không hoàn toàn tin tưởng.
Trong điện yên tĩnh tới mức có thể nghe được tiếng hít thở của Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần. Nàng ngước mắt nhìn về phía Dạ Chí Thần, thấy hắn cũng đang nhìn mình, không nhịn được nói: "Ngươi không cảm thấy Tôn Nhã Tịnh vừa rồi đáng yêu động lòng người à?"
"Nàng cảm thấy đáng yêu động lòng người, cho nên bảo ta đưa nàng ta về à?" Dạ Chí Thần nhíu mày, hỏi ngược lại.
Sở Kiều Tịnh không nói gì. Nàng chẳng qua cảm thấy trong lòng bối rối mà không nghĩ ra được manh mối, không biết nên xử lý thế nào.
Dạ Chí Thần không hiểu suy nghĩ của Sở Kiều Tịnh. Bảo nói nàng không quan tâm mình lại biết mình không vui, xuống bếp nấu ăn dỗ mình. Bảo nàng quan tâm mình, nhưng đôi khi lại thể hiện không đúng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất