Theo làn khói trên lư hương dần tản đi, Tôn Nhã Tịnh cũng dần căng thẳng hơn, chỉ khi đầu ngón tay chạm vào chung trà lạnh lẽo, nàng ta mới miễn cưỡng giữ được chút bình 

tĩnh. 

Nghe thấy Hỉ Thước ở bên ngoài mời Dạ Chí Thần vào, Tôn Nhã Tịnh vuốt tóc, sau khi đảm bảo mọi thứ đều ổn thì đứng dậy hành lễ với Dạ Chí Thần vừa đi vào: "Xin thỉnh an Vương gia" 

Nàng ta mặc áo đỏ mỏng, càng làm tôn lên khuôn mặt như hoa đào và đôi mắt long lanh của nàng ta. Đôi môi đỏ hồng, lông mi dày và cong, xương quai xanh lộ ra càng khiến vóc dáng của nàng ta trông yểu điệu hơn. 

"Có chuyện gì?" Dạ Chí Thần ngồi xuống một bên, ánh mắt hoàn toàn không nhìn nàng ta quá lâu. 

"Nhã Tịnh nghĩ sắp đến giao thừa, định múa một bài để cô tổ mẫu vui. Nhưng không biết nhảy thế nào, ta nghĩ Vương gia lớn lên bên cạnh cô tổ mẫu chắc sẽ biết sở thích của bà ấy, nên muốn nhờ Vương gia cho ý kiến" 

"Nếu thế thì ta sẽ mời một thầy giáo đến, lai lịch sâu xa nhìn cũng sẽ thấu đáo hơn. Quân doanh của ta còn có việc nên không xem được." Dứt lời Dạ Chí Thần bèn đứng dậy rời đi. 

"Ngươi đừng không vui, ta thấy lần trước Thần Vương vì ngươi mà ngang nhiên chống lại Thái hậu như thế, có lẽ sẽ không dễ dàng cưới Tôn Nhã Tịnh đâu" 

Diêm Tri Hinh đặt tay lên tay Sở Kiều Tịnh, trấn an nàng. 

"Ta đâu có không vui, chuyện này là ta đồng ý chứ không phải hắn. 

"Sao ngươi lại đồng ý? Nhưng cũng phải, chuyện Tôn Nhã Tịnh vì cứu ngươi nên rơi xuống nước đã truyền đi khắp nơi rồi. Nếu ngươi cố chấp từ chối, người ngoài nghe được nói không chừng lại có lời ong tiếng ve." Diêm Tri Hinh cau mày tức giận nói. 

"Cũng không phải vì lý do đó. Nếu ta sợ mấy lời bàn tán đó thì lúc trước ta đã không thẳng thừng từ chối. Chỉ là có một vài chuyện ta vẫn chưa hiểu rõ thôi. Không nói đến chuyện này nữa, vết thương trên người ngươi sao rồi?" 

Sở Kiều Tịnh giơ tay sờ lên trước ngực Diêm Tri Hinh, khiến Diêm Tri Hinh cười hì hì tránh về phía sau. 

"Đơn thuốc ngươi kê đương nhiên là rất hay rồi, bây giờ đã không còn vấn đề gì nữa. Chỉ cần không vận động mạnh thì tịnh dưỡng một khoảng thời gian nữa sẽ ổn" 

Diêm Tri Hinh sờ vào vị trí vết thương, trong mắt lộ vẻ cảm kích. 

"Ta có mang thuốc trị sẹo đến, đợi sau khi vết thương lành lại, mỗi ngày sau khi tắm người kiên trì bôi thuốc, sau này sẽ không để lại sẹo." Sở Kiều Tịnh đưa một bình sứ nhỏ chạm trổ hoa văn màu xanh đến trước mặt Diêm Tri Hinh. 

"Thơm quá" Diêm Tri Hinh mở ra ngửi thử, hoàn toàn không chú ý đến cảm xúc loé lên trong mắt Sở Kiều Tịnh. 

Sở Kiều Tịnh chần chừ một lát, cuối cùng vẫn nói: "Tri Hinh, đợi sau khi vết thương của ngươi lành lại sẽ phải thành hôn với tân khoa Trạng nguyên. Ngươi thật sự bằng lòng với hôn sự này sao?" 

Diêm Tri Hinh nở nụ cười kiên định, gật đầu: "Ta vốn cũng thấy sợ, lúc trước sợ hắn chê vẻ ngoài của ta, sau đó sợ hắn thăng quan tiến chức sẽ không xứng đôi với hắn. Cuối cùng là ngươi khuyên nhủ ta, nếu hắn phân biệt giàu nghèo ham mê sắc đẹp, đương nhiên cha sẽ không đồng ý gả ta cho hắn. 

"Nghe nguyên nhân phần lớn là vì Diêm đại nhân nên ngươi mới đồng ý. Sở Kiều Tịnh trêu chọc. 

"Đương nhiên không phải. Ta và hắn quen nhau đã lâu, khi đó ta còn chưa quen ngươi, hắn vẫn luôn tao nhã lễ phép với ta, sau này tiếp xúc lâu cũng hiểu rõ lòng nhau, nhưng hắn chưa bao giờ vượt qua khuôn phép, còn luôn khích lệ ta đi ra thế giới bên ngoài. Nếu không nhờ hắn, lần du ngoạn trên hồ đó ta cũng không có can đảm ngồi bên cạnh ngươi." 

Diêm Tri Hinh cảm thấy mùi hương trong phòng nhạt đi, bèn dùng thìa bạc múc bột hương rải vào trong lư hương, đồng thời trả lời Sở Kiều Tịnh. 

"Vậy ngươi làm cách nào để hiểu trái tim mình vậy?" 

Sở Kiều Tịnh nhìn làn khói lơ lửng trên không trung, lay động rồi dần tan đi. 

"Sao ta thấy ngươi có vẻ như không hiểu lắm vậy. Chẳng lẽ lúc trước ngươi gả cho Thần Vương không phải vì ngươi thích hắn?" 

Diêm Tri Hinh nghiêng đầu nhìn về phía Sở Kiều Tịnh, nghi ngờ cười hỏi. 

Sở Kiều Tịnh vờ liếc Diêm Tri Hinh, nhưng thật ra tâm trạng đang rất phức tạp. 

Trò chuyện thêm một lúc, Sở Kiều Tịnh vẫn không tìm được câu trả lời thế nào là yêu từ Diêm Tri Hinh, cho nên cũng không nhắc lại nữa. 

"Đi, ta dẫn ngươi đi ngắm hoa ta mới trồng, có điều bây giờ hoa vẫn chưa nở, đến lúc đẹp nhất, ta sẽ mời ngươi đến uống trà" 

Dứt lời, Diêm Tri Hinh kéo Sở Kiều Tịnh muốn đi ra khỏi phòng, tràn đầy hứng thú muốn thể hiện với nàng. 

"Đến lúc đó không phải đến Diêm gia mà đã là nhà chồng của ngươi rồi." 

Sở Kiều Tịnh trêu chọc Diêm Tri Hinh, hai người vừa cười vừa nói đi ra khỏi phòng. 

Con cờ đã bày kín trên bàn cờ Dưỡng Tâm điện, hai người ngồi hai bên bàn cờ có khí thế không giống nhau. 

Hoàng thượng có khí chất đã trải qua năm tháng với dã tâm bị mài giũa, nhưng sâu trong lòng còn mang theo sự nghi ngờ. 

Dạ Chí Thần thì dáng vẻ ung dung, trong sự chững chạc còn có sự ngông cuồng của thiếu niên, kiêu ngạo và lạnh lùng. 

"Gần đây Bạch Thị có động tĩnh gì không?" Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, Hoàng thượng đặt một quân cờ trắng xuống. 

"Bạch Khanh đã khiêm tốn hơn nhiều, việc huấn luyện doanh trại cũng chỉ làm theo quy định. Nhưng nhi thần cảm thấy sự yên tĩnh vào lúc này chỉ là đang che giấu thực lực để dưỡng sức, đợi thời cơ chín muồi chắc chắn sẽ tạo ra sóng gió kinh hoàng" 

Dạ Chí Thần cầm quân cờ đen, ngón tay khớp xương rõ ràng bắt chéo, quan sát thế cờ một lúc, cuối cùng cũng đánh xuống. 

"Hôm qua, phu nhân của Bạch Thái uý đến An Khánh cung tìm mẫu hậu, nói ba nữ nhi trong phủ đã đến tuổi cập kê, nói rằng không bằng cho vào cung phục dịch." 

Sau khi nghe xong, trong mắt Dạ Chí Thần có ánh sáng lóe lên, hắn cũng không đám lời. Dù sao hắn là Hoàng tử, không tiện can thiệp vào chuyện trong cung. 

"Bọn họ thấy Hoàng hậu thất thế, sợ Bạch Thị bị liên lụy nên vội vàng muốn đưa một người khác vào để giữ gìn vinh quang của Bạch Thị, nếu trẫm không từ chối cũng không thể làm gì thì chỉ có thể tạm thời không quan tâm đến thôi." 

"Rất nhiều chuyện vẫn phải do phụ hoàng quyết định." 

"Bây giờ thiên hạ thái bình, các nước hoà thuận, trẫm đang nghĩ.. 

Hoàng thượng nhìn Dạ Chí Thần, trong mắt lóe lên ánh sáng nguy hiểm. 

Ánh sáng màu vàng nhạt xuyên qua cửa sổ chiếu vào sóng mũi cao của Dạ Chí Thần, làm hắn trông có vẻ dịu dàng hơn, con ngươi đen nhánh sâu thẳm lại mang theo cảm xúc phức tạp. 

"Nhi thần trông coi doanh trại, không thể phủ nhận Bạch Khanh là một nhân tài có thể trọng dụng, dù hai nước Nam Bắc yên ổn nhưng đó là vì thấy nước ta quá lớn mạnh, binh mã hùng hậu, tướng quân anh dũng. Nếu phụ hoàng cách chức hắn ta không chỉ sẽ khiến binh sĩ của Bạch Khanh mất đi sĩ khí mà các nước xung quanh cũng sẽ lôi kéo Bạch Thị, không bằng cứ từ từ, thả hổ về rừng không phải một chuyện đơn giản." 

"Trẫm không nhìn lầm người, biết dùng người, đa mưu túc trí, vừa có thể cân bằng vừa có thể kiềm chế, rất giỏi" Hoàng thượng nở nụ cười hài lòng: "Sắp bao vây rồi, con chuẩn 

bị cho tốt." 

eyJpdiI6Ik9zSW1mV0JlUHFxc0s1MXdKTkhkSGc9PSIsInZhbHVlIjoiK1FUUTRpaG9Ed3BZOStDZlVLbUl0WEh5VFwvOWJENmtTelRWNFoxbWd4Z1o2VlRUMnNUQWdscmNNeVFtMGtuVE95NUFRbTF6Sm9tZFJZXC9DXC9ubEh6XC9TYitYTmRtcGg5SldNUWFXbzRuTVRzPSIsIm1hYyI6IjI4NzYyNTUxNTJkYjkyNjYyMTc5OGI1MjhiYTYwMWNhZGQ5MDgyYjAzYThkYjA5YTNiNTdhODRjNzQxYzM1MmYifQ==
eyJpdiI6Ik5DM0JpSFRHaTBSOXk3aXhPR0NGM3c9PSIsInZhbHVlIjoiUHNDeWhjXC9sdTFCblwvWWN3UUE4SWhoc3N0bTc1MEduaTBLbzJKeldjVHdORXVXWEVRUHJmVDJPSnpLRmg3UUV4cHBMWHFRd0doSmNIXC9RSm90NEMwMXJpaFp5SWhIYVRnRzVObDVJa0c4a0xzamRLaGRjNmdRMVFuZWxNXC9rWktXQWVJMjlvbEkrVnRcL2szWGp4d0VINFhXVDVodmFLXC9WUENyOWN5dng2OUlmM1FmRWVUams2OVhYOTRwM3ZNNTRwcTlyTmdCWnFQY2o5MFNhOXFSVGdpd3Y1K3dHZEdLYjRIUisyaFA1RVNTVndjZ3kzQXRKbldkMjJWbU5aTlNXWWtnXC9rNEdrUU9vVldzSUdTQmFITFlheXVWa0I5QlwvYjd0c0o4RVwvSVkyNk09IiwibWFjIjoiNGI1OWE1OWEyOTY1NTdkOWUwNTlhZDhlZmVlYjlmYWI4MjJhMmVhODNiY2Y5ZTFkMGU2ZGNkZTI5ZDA1MTFmMiJ9

Dạ Chí Thần rời khỏi hoàng cung nhờ người đưa tin về Thần Vương phủ, sao đó đi thẳng đến doanh trại, bảo Sở Kiều Tịnh buổi trưa đừng đợi hắn.

Advertisement
x