Đi được nửa đường thì xe ngựa dừng lại, Sở Kiều Tịnh nghi ngờ mở cửa sổ nhìn ra ngoài, cũng không thấy có gì khác thường. Nàng nhỏ giọng hỏi thăm phu xe có chuyện gì, phu xe trả lời là Vương gia bảo dừng lại.
Sở Kiều Tịnh nhìn ra ngoài từ trong xe ngựa, thấy Dạ Chí Thần cầm một hộp gỗ đi vào, ngồi xuống một bên đặt hộp gỗ lên tay nàng.
"Đây là bánh bơ của Túy Nguyệt lâu, nàng đi chơi lâu như thế còn chưa ăn gì, ăn hai cái bánh lót bụng trước, về Vương phủ lại bảo nhà bếp chuẩn bị đồ ăn."
Lúc xe ngựa dừng lại, Tôn Nhã Tịnh cũng đã dậy, nhưng nàng ta vẫn luôn nghe Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần nói chuyện mà không mở mắt.
Sở Kiều Tịnh ngửi mùi thơm của bánh bơ, đánh thức Tôn Nhã Tịnh đưa hộp gỗ đến dưới mũi nàng ta, cười hỏi: "Có phải thơm lắm không, ăn thử một cái đi"
Tôn Nhã Tịnh dụi mắt, mơ màng nói: "Thơm quá, còn thơm hơn cả bánh trong hoàng cung nữa."
Nàng ta cầm một cái bánh lên, ngẫm nghĩ một lát rồi đưa tới trước mặt Dạ Chí Thần.
"Vương gia nếm thử trước đi."
Dạ Chí Thần nhìn thoáng qua Sở Kiều Tịnh, thấy nàng không có chút phản ứng gì thì thầm thấy giận dỗi nhận lấy cắn một cái, ra vẻ hài lòng: "Nhã Tịnh đúng là ngày càng chu đáo."
"Cô nương được Thái hậu dạy dỗ đương nhiên rất tốt rồi.
Sở Kiều Tịnh lại đưa hộp gỗ về phía Tôn Nhã Tịnh, ý bảo nàng ta lấy thêm một cái.
Sắc mặt Dạ Chí Thần càng khó coi hơn, thẳng thừng nhét phần bánh còn lại vào miệng Sở Kiều Tịnh, xuống xe ngựa hô to: "Về phủ."
Sau khi về đến Vương phủ, Dạ Chí Thần đến thư phòng xử lý công việc trong doanh trại, sau khi đưa Tôn Nhã Tịnh về trạch viện của mình, Sở Kiều Tịnh đứng ở chỗ cách thư phòng không xa nhìn cánh cửa đỏ đóng chặt kia.
Thật ra lúc ở trên xe ngựa nàng đã hiểu ý đồ của Dạ Chí Thần, hắn chỉ muốn chọc nàng giận nên mới cố ý nói thế, nếu không phải thật lòng thì cần gì phải ghen.
Mai Anh đứng bên cạnh Sở Kiều Tịnh nhìn theo tầm mắt của nàng, ngẫm nghĩ rồi nói: "Vương phi, tấm lòng của Vương gia ngay cả Mai Anh cũng nhìn rõ, chẳng lẽ người thật
sự không quan tâm sao? Mai Anh cảm thấy không phải, chỉ là người quá tự tin, cảm thấy Vương gia sẽ không cưới Nhã Tịnh cô nương vào phủ, cho nên coi thường rất nhiều ý đồ của Vương gia"
"Nhưng một lần hai lần còn được, nhiều lần đương nhiên sẽ khiến người khác cảm thấy Vương phi thật sự không thèm quan tâm. Dù Vương gia lạnh lùng nhưng cũng sẽ có lúc nghĩ không thông, Vương phi người trong cuộc mơ hồ nên không nhận ra. Mai Anh biết là người động lòng"
"Ngươi còn nhỏ tuổi, biết ý đồ gì được chứ.
Sở Kiều Tịnh búng nhẹ lên trán Mai Anh, Mai Anh đau nên che trán, nói với vẻ uất ức: "Nô tỳ biết mà.
Dường như đám mây vừa dày vừa nặng đã bị gió thổi tán đi nhiều, trong lòng Sở Kiều Tịnh cũng dần sáng tỏ.
Nàng không trở về trạch viện mà đến phòng bếp xắn tay áo tự mình nấu ăn.
Khói dầu lượn lờ, ánh lửa dập dìu, thìa cơm di chuyển có quy luật trong tay Sở Kiều Tịnh, không bao lâu nàng đã nấu được bốn món mặn, một món canh.
Mai Anh dẫn theo mấy nô tỳ bưng thức ăn đi theo sau lưng Sở Kiều Tịnh tiến vào thư phòng.
Dạ Chí Thần thấy các nàng đặt thức ăn ở một bên rồi nối đuôi ra ngoài thì nhìn Sở Kiều Tịnh với vẻ nghi ngờ.
Mai Anh sợ Sở Kiều Tịnh sẽ phá huỷ bầu không khí khó khăn lắm mới chuẩn bị được, bèn lên tiếng giải thích với Dạ Chí Thần: "Vương phi nói sợ Vương gia mệt nhọc, hơn nữa cảm ơn Vương gia vẫn luôn quan tâm chăm sóc nên đặc biệt xuống bếp nấu ăn, hoá giải những mệt mỏi gần đây của Vương gia.
Sở Kiều Tịnh nghiêng đầu dùng ánh mắt hỏi Mai Anh, nàng nói những lời này khi nào?
Mai Anh vờ như không nhìn thấy gì, hành lễ với hai người: "Mai Anh xin lui xuống trước.
Dạ Chí Thần cười ngày càng tươi, mây đen vốn đang phủ kín trong lòng lập tức tan đi, trở nên quang đãng. Hắn buông bút lông trong tay xuống đi tới trước mặt Sở Kiều Tịnh, dịu dàng nói: "Cảm ơn Tịnh Nhi."
Sở Kiều Tịnh cười lúng túng, thầm hối hận sớm biết thế đã không nấu ăn làm gì, nếu không bây giờ cũng không đến mức nói không nên lời trước mặt Dạ Chí Thần.
"Ta còn tưởng Tịnh Nhi thật sự không thèm để tâm"
Trong mắt Dạ Chí Thần cũng chứa đựng sự mừng rỡ, rửa sạch tay ngồi xuống một bên, bảo Sở Kiều Tịnh cũng ngồi xuống cùng hắn.
Sở Kiều Tịnh thật sự không đề tâm, nhưng hắn đã nói thế nàng cũng không thể phản bác, chỉ giữ nụ cười trên mặt, thầm nghĩ trở về nhất định phải trừng trị Mai Anh.
Trong Hiên Vương phủ thì không được vui vẻ như thế, bầu không khí vô cùng căng thẳng. Dạ Minh Hiên nghe được tin tức trong cung truyền đến, sau khi biết triệu chứng bị người khác bỏ thuốc của Sở Quý phi và Tình phi, hắn ta ngồi cạnh bàn rũ mắt im lặng suy nghĩ, tay phải xoay ngón cái tay trái trong vô thức.
Năm đó trước khi mẫu phi của hắn ta mất cũng có triệu chứng giống như thế. Thái y trong cung liên tục thăm khám, thần y bên ngoài cung cũng được mời vào hết người này đến người khác, nhưng bệnh tình mẫu phi hắn ta vẫn ngày càng nghiêm trọng, cuối cùng chết thảm trong cung.
Người hắn ta có thể nghi ngờ chỉ có một, một người mà hắn ta vẫn luôn nghi ngờ nhiều năm.
Khi đó hắn ta vẫn là một đứa bé mới biết đi, Dạ Chí Thần đến thế giới này trở thành Tam đệ của hắn ta. Người có thể uy hiếp đến địa vị của Dạ Chí Thần chỉ có mỗi hắn ta.
Nhưng mẫu phi của Dạ Chí Thần cũng đã mất nhiều năm, lần này không phải bà ấy ra tay, chẳng lẽ năm đó vẫn còn đồng bọn sống sót đến giờ mạo hiểm ra tay?
Buổi tối trong Thần Vương phủ, Dạ Chí Thần vẫn muốn tiếp tục ôm Sở Kiều Tịnh ngủ, nhưng Sở Kiều Tịnh lại ngồi một góc nói nếu Dạ Chí Thần không trở về cái giường kia thì tối nay nàng sẽ không ngủ.
Dạ Chí Thần vui vẻ đồng ý, sáng khoái trở về giường. Sở Kiều Tịnh thấy hắn nhanh chóng nằm xuống, hô hấp vững vàng thì không nhịn được nghi ngờ sao lần này hắn lại nghe lời thế.
Nhưng sáng sớm Sở Kiều Tịnh nhìn thấy mình thức dậy trong lòng Dạ Chí Thần, lập tức hiệu tại sao hắn lại sảng khoái như thế. "Ngươi đến đây từ khi nào?" Sở Kiều Tịnh không hề phát hiện ra.
"Bây giờ vẫn còn sớm, ngủ một lúc nữa đi." Dạ Chí Thần không thèm trả lời vấn đề của nàng, tựa đầu vào cổ nàng nhỏ giọng nói. "Nhột." Sở Kiều Tịnh né đi nhưng lại phát hiện không tránh được, chỉ đành mặc cho hắn ôm.
"Tịnh Nhi, sau này đừng chia giường ngủ nữa, nửa đêm nàng cứ nói lạnh mãi."
"Ta không thấy lạnh"
"Nàng nói vậy mà
"Vậy ta sẽ bảo Mai Anh đặt thêm một chậu than, như thế sẽ không lạnh nữa"
Dạ Chí Thần bất đắc dĩ mở mắt nhìn nàng, thấy vẻ mặt vô tội của nàng thì tức giận nhưng không biết trút vào đâu, hắn thở dài xoay người xuống giường: "Đến lúc vào triều sớm rồi."
Sở Kiều Tịnh nở nụ cười, sau đó trở mình tìm một tư thế thoải mái rồi lại ngủ say.
Tôn Nhã Tịnh ở trong trạch viện nghe thấy tiếng Sở Kiều Tịnh rời đi, nàng ta bảo Hỉ Thước lấy quần áo đã chuẩn bị ra, sau khi ăn diện kỹ lưỡng thì ngồi trên giường mềm đắp thảm da chồn, đợi Dạ Chí Thần bãi triều.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất