Vũ cơ trên bục mặc vải mỏng đỏ rực, mang dây đeo trán có dây bạc rũ xuống, mỗi một động tác đều cực kỳ quyến rũ, chỉ nhìn thoáng qua đã khiến người ta thấy mất hồn. 

Tôn Nhã Tịnh nhìn cánh tay trắng nõn đung đưa trên không trung theo eo nhỏ của các nàng, không nhịn được hơi đỏ mặt. Sở Kiều Tịnh thấy thế thì cười khẽ, kéo nàng ta đi vào Hồi Hồn phường. 

Hồi Hồn phường và Ca Vũ phường hoàn toàn khác nhau, rất ồn ào, người đến người đi, trong tiếng người ầm ĩ còn xen lẫn mấy tiếng chửi tục thô lỗ, Sở Kiều Tịnh nói với Tôn Nhã Tịnh và Dạ Chí Thần: "Các ngươi đi dạo đi, lát nữa ta sẽ quay lại" 

Sở Kiều Tịnh còn nghiêm túc dặn dò Dạ Chí Thần: "Nơi này tốt xấu lẫn lộn, ngươi nhớ chú ý đến nàng ta. 

Dạ Chí Thần chắp tay sau lưng bất đắc dĩ nhìn Sở Kiều Tịnh rời đi, không biết nàng thật sự tin tưởng mình hay là không quan tâm nữa. 

"Vậy Vương gia dẫn ta đi dạo một vòng đi" 

Tôn Nhã Tịnh nâng mắt lên, vừa khéo nhìn thấy góc nghiêng khuôn mặt Dạ Chí Thần, nhìn lên nữa thì thấy ánh mắt của hắn luôn dõi theo Sở Kiều Tịnh, giống như lời nói của nàng ta như một cơn gió thổi qua bên tai hắn, chưa không hề chui vào trong tai hắn. 

Nàng ta lập tức cảm thấy rất ganh tị, đến mức trong lòng cũng thấy khó chịu. 

Dạ Chí Thần cảm nhận được có người kéo ống tay áo mình, hắn cúi mắt nhìn xuống, lúc này mới lấy lại tinh thần hờ hững đáp "được", sau đó nhỏ giọng nói với Tôn Nhã Tịnh: "Ở nơi này gọi ta là công tử." 

"Được." 

Tôn Nhã Tịnh đi dạo ở phía trước, Dạ Chí Thần đi theo sau cách nàng ta một bước, hai người đều có tâm sự riêng. 

Khăn trong tay bị Tôn Nhã Tịnh dùng ngón trỏ xoắn tới xoắn lui, thậm chí nàng ta còn bắt đầu nghĩ, dù hai người tiếp tục thế này cả đời nàng ta cũng cực kỳ đồng ý. "Mua tài hay xỉu, mau chóng đặt cược, đặt xong thì để tay ra!" 

Có một nam nhân thô lỗ đứng đối diện bàn đánh bạc hỗ to, hộp xí ngầu trong tay liên tục lay động, tiếng xí ngầu lộp cộp va chạm vang lên. 

Tôn Nhã Tịnh tò mò tiến lên mấy bước, chén vào trong đám người nhìn trên mặt bàn, không hề chú ý thấy một nam nhân bên cạnh quay đầu nhìn thấy nàng ta, trong mắt lộ vẻ háo sắc. 

Nam nhân kia mày ngắn mắt nhỏ, khuôn mặt gầy gò bóng dầu, ăn mặc thì giống như người giàu. 

Gã ta thấy cô gái trước mặt mày liễu mắt hạnh, mũi cao môi anh đào, lập tức háo sắc đến mức đầu óc mê muội, nâng tay khoác lên bả vai Tôn Nhã Tịnh, nhe hàm răng vàng khè cười nói: "Ô, cô nương nhà ai mà xinh đẹp vậy, không bằng chơi với gia một ván đi? Gia đảm bảo nàng chỉ thắng chứ không thua, khà khà. 

Tôn Nhã Tịnh sợ hãi lùi về sau một bước, tên lưu manh kia còn muốn kéo tay nàng ta, lúc gã ta còn đang tưởng tượng thì một tiếng kêu thảm thiết chợt vang vọng khắp Hồi Hồn phường, khiến mọi người đưa mắt nhìn qua. 

Dạ Chí Thần dùng một tay kéo Tôn Nhã Tịnh ra sau lưng, một tay khác giữ lấy cổ tay nam nhân kia vặn một cái, lạnh lùng nói với nam nhân đang tái mắt, đổ mồ hôi lạnh: "Cút!" 

Nam nhân kia còn muốn mắng to, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt lạnh băng lóe lên ánh sáng sắc bén như dao thì vội vàng thay đổi sắc mặt, quỳ xuống cầu xin. 

"Là tôi có mắt mà không thấy Thái Sơn, đụng phải công tử và phu nhân, ta sẽ đi ngay, sẽ đi ngay. 

Dạ Chí Thần hất tay ném gã ta sang một bên, không thèm nhìn gã ta nữa. 

Nghe thấy gã ta đã chạy đi, hắn xoay người nói với Tôn Nhã Tịnh: "Đi tới lầu hai tìm một chỗ, có thể nhìn tổng thể hơn. 

Tôn Nhã Tịnh im lặng gật đầu, đi theo Dạ Chí Thần bước lên lầu hai. 

Khi nãy người kia nói là phu nhân, hai chữ này như tiếp thêm cho Tôn Nhã Tịnh một sức mạnh vô hình, khiến nàng ta càng kiên định hơn. 

Tôn Nhã Tịnh ngẩng đầu nhìn tấm lưng rộng rãi của Dạ Chí Thần, nhớ lại cảnh khi nãy hắn bảo vệ nàng ta, trong lòng dần có một cảm giác ngọt ngào vui vẻ. Nàng ta cứ nhìn hắn mãi như thế, thoáng chốc như nhìn thấy hắn cầm trường kiếm đứng trên chiến trường rộng rãi bao la, không sợ đối mặt với nguy hiểm phía trước. 

Trong lòng nàng ta, Dạ Chí Thần cũng giống như một thiên thần. 

Khi nãy thiên thần giáng trần như một cơn gió ấm áp thổi qua đánh thức một cây hoa đào, hoa đào hồng phấn lần lượt nở rộ. 

Dạ Chí Thần dẫn Tôn Nhã Tịnh đến một căn phòng trên lầu hai, có gã sai vặt dâng trà nóng lên, cung kính nói: "Mời hai vị thưởng thức, nếu cần gì có thể kéo sợi dây kia là sẽ có người tới. 

"Cảm ơn tiểu ca." Tôn Nhã Tịnh gật đầu cảm ơn. 

"Khi nãy cảm ơn công tử, nếu không nhờ công tử ở bên cạnh thì ta đã không biết phải làm thế nào rồi." Tôn Nhã Tịnh nhìn hắn bằng ánh mắt kính nể. 

"Không có gì, sòng bạc là như thế, nữ tử như ngươi rất dễ gặp nguy hiểm, đừng nên đi lại tuỳ tiện" 

Dạ Chí Thần lại trở về dáng vẻ lạnh nhạt như chẳng hề để tâm. 

Sở Kiều Tịnh giải quyết sổ sách xong thì đi tới chỗ hai người Dạ Chí Thần, sau khi ngồi xuống, nàng cầm lấy chung trà Dạ Chí Thần đưa tới, hỏi Tôn Nhã Tịnh: "Sao rồi, có giống với những gì ngươi tưởng tượng không?" 

Dạ Chí Thần nhìn sang nơi khác, thầm nói nhận lấy trà của ta nhưng câu đầu tiên lại không nói chuyện với ta. 

"Cũng may khi nãy công tử vẫn luôn trông nom bảo vệ ta, nếu không gặp phải tên lưu manh kia không biết sẽ còn xảy ra chuyện gì nữa.. 

Tôn Nhã Tịnh kể lại đại khái chuyện khi nãy, có điều hơi thay đổi hàm ý thành Dạ Chí Thần vẫn luôn quan tâm đến nàng ta. 

"Đúng là mù quáng cái gì cũng dám nghĩ, lát nữa ta sẽ nói chuyện với Dư Bắc bảo hắn ta chú ý hơn, sẽ không để xảy ra chuyện như thế nữa." 

Sở Kiều Tịnh không suy nghĩ nhiều, cũng không bắt được trọng điểm trong câu nói của Tôn Nhã Tịnh. 

"Sao nàng đi lâu thế?" 

Dạ Chí Thần thấy Sở Kiều Tịnh vẫn không có ý định quan tâm đến mình thì không nhịn được nói chuyện với nàng. 

"Có một phần sổ sách đối chiếu thấy không ổn, ta và Dư Bắc đối chiếu lại lần nữa nên chậm trễ một chút." 

"Đã giải quyết xong rồi chứ?" 

Sở Kiều Tịnh nói rất tự tin: "Ngươi đã yên tâm giao Ca Vũ phường cho ta thì sao ta có thể để nó xảy ra sơ suất gì được" 

Dạ Chí Thần cười khẽ: "Không chỉ mỗi Ca Vũ phường thuộc nàng mà tất cả lợi nhuận đều là của nàng, cho nên có sơ suất gì hay không người tổn thất vẫn là nàng" 

"Chúng ta chia bốn sáu, ta sáu ngươi bốn, dù sao ta cũng phải mất công quản lý chứ không chiếm lợi của ngươi." Sở Kiều Tịnh phất tay nói rất phóng khoáng. 

"Chúng ta là phu thê, còn chia bốn sáu cái gì." 

Dạ Chí Thần lại rót trà cho Sở Kiều Tịnh, cười nói. 

"Khi nãy ngươi còn nói tổn thất đều là của ta, bây giờ lại nói là phu thê" 

Tôn Nhã Tịnh ở bên cạnh nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người thì trong lòng vừa không vui vừa lúng túng, nhưng ngoài mặt vẫn mang nụ cười khéo léo. Nàng ta kéo tay Sở Kiều Tịnh: "Nghe nói người cá cược rất lợi hại, hay là dẫn ta đi mở mang tầm mắt đi" 

"Vậy chúng ta xuống đó, ta dẫn ngươi đi chơi một ván, ngươi chỉ cần chơi vui vẻ là được" 

Dứt lời, Sở Kiều Tịnh và Tôn Nhã Tịnh dắt tay nhau xuống lầu, chơi rất vui vẻ trong tiếng hò hét. 

Dạ Chí Thần nhìn khuôn mặt tươi cười của Tôn Nhã Tịnh, trong lòng chợt cảm thấy không vui. 

eyJpdiI6Ikdac0MzenJmemxBWndQYVRUeW1XSnc9PSIsInZhbHVlIjoiQXFVYkVRZlZ5WGpKb0NZWDd2QW5pZ2FmeEFkOHgySzYzMEo4QWJsaTRsVlVaU1BOOENOQ2ZFbFM4VFwvSnlmYU1UaXBDd1lJUExmcGpHZitialB4Sk03VHp3ZWp3OENUSURpUGJjaDA5bXBZMlBoZnUrOGkwOVJndUhJb1VsVlNUYWg4OFZxZWNrRFRWd0xzZ0cwNXJxVVc5b2M0SlZMNXNmdlFSY0ZlRWhsSHUxd2lmcTdiUisyQ2didHNzWFQraWVFWWQ2NDZ1K3dnbmo4NGxcL2F4NXZnPT0iLCJtYWMiOiI2NTRiYzY5NDM3OTQyMGQxNWQxMjYwYzUxMjZjYWMzYTc5NGUxNjhlNmUzZDZiMWRjNzc3NzE0MDBhZmY1NzQxIn0=
eyJpdiI6IitcL0VkSmZ6eno1YnJQY2VpdFNxRHF3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IjBVckQyNDJXTG90QVlyXC9NYTV2a2VzXC9NK1Q5MjJrc01Oc1JtU0Z4VjM3Um0wSzUxekJtQTJCS2J5S1h1dWhVVUJHeUdwVzlZdGVBSUJ0ZUptT3I2NVI3NGlGTmZUcXk5REV0Y21jVWdzdzNiT3ZRN1JGMitjUWZlT1o5aFlsYUdVdHZNVkpWdWpRak1NSGs1U3MyNXErYXFoXC9KTlRWeWNJVW9iOThWa2ZKVHFOWmhsb2RaYW1BOWE3SldlaTVnZktQU0J1Q0ltcGRmbzllb1h6MlVEaXpYNm1Ea1NCQ3I2VEtON01KNXpnWG1OejlGK1U2SUJ0Vk1ZUUpUeU1nSTJoNWxWb2ZkVEF2K0NVdE5lak10cmw1dkZKc1NRSHFaS0NUTEhwVVV1RjZTeVwvd3Q4d1dER0RmeXpkYXpDT0NUXC9NaFozTzhoQzhZdmc3RVd4V21Edk1UVVVwQldsSUR0UXQzcE9CQlA0S3ZRPSIsIm1hYyI6ImE5ZTU5N2QxN2ViNzA3MDcyYzk2MTU1MGY3Nzg4OTIzOTZjNWQ1M2Q3OGY2MzBlZDA4M2Y5NDM1MDc3ZDIyOGQifQ==

Trên đường từ Hồi Hồn phường trở về Thần Vương phủ, Tôn Nhã Tịnh tựa vào vai Sở Kiều Tịnh ngủ say.

Advertisement
x