Tôn Nhã Tịnh nói với vẻ khéo léo: "Thôi không cần đâu, Nhã Tịnh có không hiểu chuyện đến mấy cũng hiểu được, cảm ơn Vương phi"
Đợi Tôn Nhã Tịnh đi rồi, Sở Kiều Tịnh tỏ vẻ đăm chiêu, nâng mắt hỏi Dạ Chí Thần.
"Tôn Nhã Tịnh hào phóng dịu dàng, sao trước đây ngươi lại không cưới nàng ta?"
"Vì lúc trước có người nào đó cứ muốn gả cho ta."
Dạ Chí Thần nói với vẻ hờ hững, gắp một miếng đậu hũ đặt vào đĩa Sở Kiều Tịnh.
Sở Kiều Tịnh bị nói làm cho nghẹn họng, vốn muốn trêu chọc Dạ Chí Thần nhưng người ngại lại là mình.
"Đó không phải là vì lúc đó còn nhỏ không hiểu chuyện à"
Sở Kiều Tịnh đang muốn cho đậu hũ vào miệng lại bị ánh mắt Dạ Chí Thần đột nhiên nhìn tới làm sợ đến mức khẽ run, khiến đậu hũ trên đũa cũng rung lên.
"Vậy bây giờ hiểu chuyện rồi à?"
Lúc trước cứ muốn gả vào Thần Vương phủ là không hiểu chuyện, bây giờ hiểu chuyện rồi nên thấy hối hận, không muốn gả nữa?
Sở Kiều Tịnh cười gượng: "Đậu hũ này ngon thật đấy, Vương gia, ngươi cũng nếm thử đi"
Dạ Chí Thần hừ lạnh không quan tâm đến nàng nữa, nhưng vẫn nghe lời gắp một miếng đậu hũ cho vào miệng.
Sau khi dùng bữa tối, Sở Kiều Tịnh đi tới chỗ của Tôn Nhã Tịnh, bắt mạch cho nàng ta, sau đó nói với Hỉ Thước: "Vẫn sắc thuốc theo đơn thuốc của ta là được. Ngày mai ta sẽ lại đến xem có cần giảm lượng thuốc không.
"Vâng."
Tôn Nhã Tịnh như một đứa trẻ tò mò chưa trải sự đời, mở mắt nhìn Sở Kiều Tịnh.
"Thần Vương phi, nghe nói người có kinh doanh một sòng bạc, ta vẫn luôn ở trong cung chưa từng đến nơi nào khác, nơi đó có gì vui không?"
"Đương nhiên là có, ở đó có rất nhiều kiểu người lui tới, cũng vì thế mới có thể nhìn thấy nhân gian muôn màu muôn vẻ. Hồi Hồn phường giống như một thế giới thu nhỏ, người có thể gặp được cái tốt, cũng có thể thấy được cái ác.
"Nếu Vương phi không bận thì có thể nói với ta chút chuyện thú vị ở nơi đó không, ta thấy rất tò mò"
Trong Thần Vương phủ bên này cười nói vui vẻ, bên kia thì vô cùng vắng lặng.
Dạ Chí Thần xử lý xong công văn cuối cùng thì đi tới tẩm điện của Sở Kiều Tịnh nhưng không thấy nàng đâu. Sau khi hỏi thị nữ hầu hạ bên ngoài mới biết Sở Kiều Tịnh còn ở lại chỗ của Tôn Nhã Tịnh chưa về.
Hắn ngồi trên giường mềm không vui nâng chung trà lên, mùi trà trước giờ luôn khiến hắn tịnh tâm vẫn không thể làm iên ắng sóng gợn trong lòng.
"Không thích nói chuyện lại trò chuyện vui vẻ với người khác đến mức không muốn về."
Dạ Chí Thần uống hết chung trà này đến chung trà khác mới nghe tiếng bước chân của Sở Kiều Tịnh ngày càng đến gần.
Đợi khi nhìn thấy Sở Kiều Tịnh vui vẻ đi vào phòng, Dạ Chí Thần mới nói: "Sao không ngủ ở đó luôn đi?"
Sở Kiều Tịnh cởi áo khoác treo lên giá treo đồ, ngồi xếp bằng trên giường mềm, bưng chung trà trước mặt Dạ Chí Thần lên uống mấy hợp.
Thấy thế vẻ không vui trên mặt Dạ Chí Thần mới dần mất đi, sau khi Sở Kiều Tịnh đặt chung trà xuống thì lau nước vương trên khoé miệng Sở Kiều Tịnh giúp nàng. "Hôm nay tiếp xúc mới thấy khá hợp với Tôn Nhã Tịnh, cho nên nói nhiều mấy câu.
Sở Kiều Tịnh cười nhẹ nhàng, tựa như cành hoa dành dành mang theo mùi hương đung đưa trong gió.
Mai Anh bưng nước nóng hầu hạ Sở Kiều Tịnh rửa mặt, sau đó thì đuổi tất cả hạ nhân trong phòng ra ngoài.
Dạ Chí Thần nhìn đôi mắt sáng ngời của Sở Kiều Tịnh, trái tim hắn cũng chập chờn theo ánh nến. Hắn lập tức bế Sở Kiều Tịnh lên đi tới bên giường.
Sở Kiều Tịnh rất ít khi hoảng hốt như thế, đầu óc trống rỗng, chỉ ngơ ngác nhìn Dạ Chí Thần, đợi đến khi người tiếp xúc với chăn nệm mềm mại mới lấy lại chút tinh thần. "Dạ Chí Thần, ngươi làm gì thế?"
"Ngủ"
"Hȧ?"
Sở Kiều Tịnh giơ tay đẩy Dạ Chí Thần, nàng chưa từng nghĩ tới chuyện phải làm chuyện đó, nhưng Dạ Chí Thần lại ôm nàng vào lòng không cho nàng ra tay. "Nàng đang nghĩ gì thế?"
Dạ Chí Thần mở đôi mắt sáng rực nhìn khuôn mặt đang ở gần mình, mở miệng trêu chọc.
Hơi thở ấm áp thổi vào má Sở Kiều Tịnh, nàng nhanh chóng đỏ mắt, lắp bắp nói: "Nghĩ... Nghĩ gì chứ, chỉ là... ngươi ngủ cạnh ta... ta thấy không quen.
"Vậy nàng cứ làm quen đi."
Dứt lời, Dạ Chí Thần búng ngón trỏ, trong điện lập tức trở nên tối đen.
Trong nhà yên tĩnh đến mức Sở Kiều Tịnh cũng có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, thấp thoáng nghe Dạ Chí Thần cười khẽ, nàng tức giận giơ tay véo eo hắn.
Nhưng Dạ Chí Thần tập võ, eo không có chút mỡ thừa, Sở Kiều Tịnh ở trong đêm đen liếc hắn một cái, xoay người đưa lưng về phía hắn. Dạ Chí Thần giơ tay ôm nàng vào lòng, nhỏ giọng hỏi: "Sao lại đồng ý?"
"Gì cơ?"
"Tôn Nhã Tịnh
Sở Kiều Tịnh thoáng khựng người, hơi thở của Dạ Chí Thần thổi lên đầu nàng, khiến nàng thấy hơi ngứa ngáy.
"Nàng không sợ ta sẽ đồng ý với yêu cầu của Hoàng tổ mẫu, cưới nàng ta vào cửa à?"
Dạ Chí Thần ngửi hương thơm trên tóc nàng, nhắm mắt hỏi.
"Dù sao đi nữa thì chúng ta cũng đã ký.."
Sở Kiều Tịnh còn chưa nói ra thư hòa ly đã cảm nhận được Dạ Chí Thần ôm mình chặt hơn, đành nuốt lại mấy chữ đó rồi nói tiếp: "Vậy ngươi muốn cưới ai thì cứ cưới" "Đồ vô tâm" Dạ Chí Thần lại ôm chặt lấy nàng.
Sở Kiều Tịnh nghe tiếng hít thở đều đặn của hắn, cũng nhắm mắt lại ngủ say.
Ngày hôm sau Sở Kiều Tịnh muốn đi lấy sổ sách của Hồi Hồn phường về, tiện thể xem thử tình huống gần đây ở Hồi Hồn phường.
Dạ Chí Thần đang để Lương Nhân mặc quần áo hộ, hắn quay đầu nói với Sở Kiều Tịnh: "Vừa khéo hôm nay được nghỉ, trong doanh trại cũng không có việc cấp bách gì, ta đi cùng với nàng."
"Vậy ta đi qua trạch viện bên kia bắt mạch cho Tôn Nhã Tịnh rồi chúng ta đi."
Sở Kiều Tịnh nghĩ Ca Vũ phường thuộc quyền quản lý của Dạ Chí Thần, hắn thật sự nên đi kiểm tra.
Dạ Chí Thần kéo ống tay áo của Sở Kiều Tịnh, cúi đầu dặn dò: "Đừng ở lại lâu quá, ta đợi nàng ở cửa."
Sở Kiều Tịnh nhớ đến chuyện hôm qua, chỉ đành gật đầu.
Xe ngựa đã được chuẩn bị đỗ trước cửa Vương phủ, Dạ Chí Thần mặc áo màu đen, hoa văn tối, càng khiến hắn trông cao hơn.
Hắn đứng dựa vào xe, đôi mắt sâu thẳm như nước hồ không có tiêu cự nhìn về một điểm, mãi đến khi hai nữ tử yêu kiều xuất hiện trước mắt.
"Vương gia, tối qua Vương phi đã nói với Nhã Tịnh nếu có thời gian sẽ đi tới Hồi Hồn phường nổi tiếng chơi, hôm nay đẹp trời, đúng là một thời điểm tốt"
Tôn Nhã Tịnh kéo tay Sở Kiều Tịnh, cười cong cả mắt.
"Nhưng sức khỏe của ngươi." Dạ Chí Thần lạnh lùng nhìn nàng ta.
"Có Vương phi ở bên cạnh, Nhã Tịnh rất yên tâm."
Tôn Nhã Tịnh và Sở Kiều Tịnh nhìn nhau cười, đi tới cạnh xe ngựa, bước lên ghế ngồi vào trong buồng xe.
Để lại Dạ Chí Thần đứng nhìn tua rua đung đưa trên mui xe, bất đắc dĩ gọi Lương Nhân tới.
"Dắt ngựa đến đây"
"Chủ tử, sao ngài không ngồi xe?"
Bên ngoài rất lạnh, nhưng trong Ca Vũ phường cực kỳ ấm áp, tiếng đàn sáo du dương.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất