Sở Kiều Tịnh ngước mắt lên, cong môi như nụ hoa đợi nở vào mùa xuân.
"Vương phi vẫn còn tâm trạng vui vẻ à, nô tỳ sắp lo chết rồi đây.
"Lo cái gì cơ?" Sở Kiều Tịnh tiếp tục xem sổ sách, hỏi mà không ngẩng đầu lên.
"Nhã Tịnh cô nương kia đã... Nô tỳ nghe Lương Nhân nói từ lúc về đến giờ Vương gia vẫn luôn xụ mặt, khi nãy còn đi tới trạch viện của Nhã Tịnh cô nương, người còn ngốc nghếch ở đây xem sổ sách nữa."
Sở Kiều Tịnh không trả lời Mai Anh, trong lòng nàng hiểu rõ vì sao đột nhiên có một đống sổ sách được đưa tới vào lúc này, đây là Dạ Chí Thần đang cho người trong Vương phủ biết nàng mới là Vương phi của Thần Vương phủ, là chủ tử của bọn họ, để mấy người hạ nhân đừng suy đoán linh tinh.
Tôn Nhã Tịnh đã được sắp xếp ở trạch viện Thượng Quan Ý từng ở, vừa dọn dẹp đồ đạc xong thì thấy Dạ Chí Thần đến đây, nàng ta thầm thấy vui mừng cảm thấy hắn vẫn quan tâm đến mình.
"Tam ca."
Lúc lên tiếng Tôn Nhã Tịnh thoáng ngơ ngác, đây là cách gọi trước kia, nhưng lâu rồi nàng ta không còn gọi hắn như thế nữa.
Là bắt đầu từ khi nào? Cũng không còn nhớ nữa.
Nàng ta biết mình không phải Công chúa của hoàng thất, càng lớn lên thì càng kiêng dè, trước mặt người ngoài cũng không dám lên tiếng gọi Tam ca.
Lúc đó gọi hắn là Tam ca, hắn luôn đáp lại rất hờ hững, nàng ta cho rằng hắn không thích nên đổi thành Thần Vương, nhưng hắn vẫn hờ hững như thường.
Mãi đến hôm nay Dạ Chí Thần vẫn đáp lời rất lạnh nhạt, hắn vung vạt áo ngồi xuống một bên, tựa như không quan tâm đến bất cứ thứ gì.
Tôn Nhã Tịnh xoay người lại nhìn Dạ Chí Thần với dáng người cao ngất, rõ ràng hắn đang ở ngay trước mắt, nhưng nàng ta có cảm giác hắn như mây bay ở tận chân trời, hoà nhập vào với mưa chiều.
"Ngươi vẫn nên gọi ta là Vương gia thì hơn." Dạ Chí Thần đưa mắt nhìn xung quanh, thấy đã sắp xếp hợp lý thì gật đầu: "Nếu còn thiếu gì có thể đi tìm Tịnh Nhi, nàng ấy là
Vương phi của Thần Vương phủ, sẽ sắp xếp cho ngươi.
Nụ cười vui mừng của Tôn Nhã Tịnh cứng đờ trên mặt, tim như bị một cái gai nhọn cắt qua khiến dòng máu đỏ tươi chảy xuống.
Câu nói đầu tiên khi hắn đến đây là có ý nhắc nhở, Tịnh Nhi trong lòng hắn là Sở Kiều Tịnh, Vương phi mà hắn công nhận cũng là Sở Kiều Tịnh.
"Thần Vương phi rất chu đáo, đã chuẩn bị mọi thứ cho Tịnh Nhi rồi, Vương gia cứ yên tâm.
Tôn Nhã Tịnh nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, nụ cười càng dịu dàng hơn, nhưng sâu trong sự dịu dàng đó lại lộ vẻ bướng bỉnh.
Tôn Nhã Tịnh nàng ta chắc chắn không phải một kẻ thay thế, nếu Tịnh Nhi không thể là Tịnh Nhi kia, thì nhất định phải là Nhã Tịnh.
Hỉ Thước dâng một chung trà nóng lên, sau đó biết điều lui xuống.
"Vương gia, ngài đừng trách cô tổ mẫu, từ khi ngài ra ở riêng, ngoài Tu Lương ma ma thì người hầu hạ cô tổ mẫu lâu nhất chính là ta. Ngài lớn lên bên cạnh bà, cô tổ mẫu hiểu tính ngài, nên mới bảo ta đến Thần Vương phủ tịnh dưỡng.
"Vương gia yên tâm, ta nhất định sẽ không mang đến phiền phức cho Thần Vương phi, nhưng mong Vương gia để Thái hậu yên tâm, đừng để bà đã lớn tuổi còn phải lo lắng cho chúng ta mà ăn ngủ không yên"
Tôn Nhã Tịnh ngồi bên cạnh nói không ngừng, không hề nhận ra ánh mắt của Dạ Chí Thần vẫn luôn nhìn về phía cửa, chỉ thấy hắn vẫn luôn cúi đầu uống trà, cong môi nói tiếp: "Nhã Tịnh nhớ Vương gia thích trà trong cung của cô tổ mẫu nên có mang đến đây"
"Nếu không có chuyện gì nữa, ngươi cũng không khoẻ, mau chóng nghỉ ngơi đi."
Dạ Chí Thần uống cạn trà vẫn không nhìn thấy chuyện mình muốn thấy diễn ra, sau khi dặn dò Tôn Nhã Tịnh mấy câu thì cùng Lương Nhân rời khỏi viện của Tôn Nhã Tịnh.
"Vương phi đâu?"
Dạ Chí Thần nhìn về phía Lương Nhân, trong mắt có mấy phần không vui.
"Thuộc hạ đã nói rồi, có lẽ là Vương phi xem sổ sách mệt mỏi nên mới không., Lương Nhân ngập ngừng nói.
"Ha ha, nàng đúng là vô tâm.
Dạ Chí Thần càng không vui hơn, nữ nhân này không chỉ dẫn nữ nhân khác về nhà mình mà Vương gia của mình đi tới viện của người khác, nàng thậm chí còn không thèm
phái người đến nghe ngóng.
Thấy Dạ Chí Thần rời đi, Hỉ Thước vào phòng đi tới bên cạnh Tôn Nhã Tịnh, nhỏ giọng nói: "Cô nương, Vương gia có nói gì không?"
"Không sao, hắn nói gì cứ kệ hắn." Tôn Nhã Tịnh đảo mắt: "Ngươi đi gói chút trà, lát nữa đưa đến chỗ Thần Vương phi"
"Tại sao thế à? Cô nương, nô tỳ đã muốn hỏi từ lâu rồi, ngày đó khi người nói muốn cạnh tranh công bằng với Thần Vương phi nô tỳ đã thấy khó hiểu. Dung mạo và tài hoa của người đều là hạng nhất, nô tỳ cảm thấy không thể thua kém gì Thần Vương phi kia cả"
"Dạ Thanh Bình và Sở Kiều Tịnh không giống nhau, Dạ Thanh Bình chỉ cần nói mấy câu là có thể chia rẽ, nhưng Sở Kiều Tịnh thì khác, ta càng nói thẳng nàng ta sẽ càng không đề phòng ta"
Hỉ Thước hiểu ra, nàng ta gật đầu, lui xuống chuẩn bị.
Tôn Nhã Tịnh ngắm nghía móng tay màu hồng nhạt, ngón tay trắng muốt vạch ra một đường cung đẹp trên không trung.
Ánh nắng chiều phía Tây trên bầu trời trong xanh dần hạ xuống, gió lạnh mang theo mùi hương thổi qua cành tùng càng có vẻ mạnh hơn, thổi phần phật vào khung cửa sổ, tạo thành tiếng vù vù.
Sở Kiều Tịnh ngồi trước bàn ăn nhìn ra cửa, ngón tay dài nhọn gõ trên mặt bàn một cách có quy luật.
"Giờ này Vương gia vốn nên đến từ lâu rồi, hay là nô tỳ đi mời nhé" Mai Anh lo lắng hỏi.
Trong lúc Sở Kiều Tịnh đang do dự thì nghe thấy nô tỳ bên ngoài truyền lời: "Vương gia đến"
Nàng nhanh chóng ngồi thẳng người tỏ vẻ chuẩn bị bắt đầu dừng bữa. Thật ra nàng cũng không biết rốt cuộc mình đang giả vờ cái gì, cũng không hiểu trong lòng mình đang suy nghĩ gì.
Dạ Chí Thần thấy Sở Kiều Tịnh cầm đũa, nhưng đĩa trước mặt vẫn còn sạch sẽ thì không nhịn được thầm thở dài, không biết cuối cùng nha đầu này đang đấu tranh cái gì với hăn.
"Bận rộn quá, bây giờ đúng là thấy rất đói.
Dạ Chí Thần bất đắc dĩ, chỉ có thể nhượng bộ.
"Vậy thì mau ăn đi, đồ ăn vừa mang lên, còn chưa nguội"
Trong con ngươi của Sở Kiều Tịnh thoáng lộ vẻ vui mừng, nhanh đến mức bản thân nàng cũng không phát hiện ra.
Dạ Chí Thần còn muốn giải thích chuyện mình tức giận lúc chiều thì nghe ngoài sân vang lên giọng nói trong trẻo: "Từ bên ngoài đã nghe thấy mùi thơm của thức ăn, không biết Thần Vương phi đã dùng bữa xong chưa?"
Dạ Chí Thần hơi nhíu mày, nuốt lại lời muốn nói.
Một mùi thơm nhẹ nhàng bay vào từ khe cửa, Tôn Nhã Tịnh cầm hộp thức ăn chầm chậm đi tới, cười yêu kiều: "Nhã Tịnh làm một ít bánh ngọt sở trường của mình, nghĩ rằng Vương phi vẫn chưa nếm thử tay nghề của ta nên cố ý đưa tới"
"Thì ra Vương gia cũng ở đây, sợ rằng Nhã Tịnh làm không đủ"
Tôn Nhã Tịnh lần lượt bày bánh ngọt trong hộp ra, sau đó cầm lấy trà trong tay Hỉ Tước: "Đây là trà Nhã Tịnh mang đến từ An Khánh cung, nghĩ rằng Vương gia thích uống thì chắc Thần Vương phi cũng thích nên mới mang qua một ít"
Dạ Chí Thần nhìn thoáng qua Sở Kiều Tịnh, cũng không nói gì.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất