Sau khi chẩn mạch, Sở Kiều Tịnh nói với mọi người: "Nhã Tịnh cô nương không có gì đáng ngại cả, có lẽ vẫn chưa khoẻ hẳn nên mới ngất xỉu. 

Sau đó Sở Kiều Tịnh điều chỉnh lại đơn thuốc thái y vừa kê, bỏ đi hai vị thuốc rồi thêm vào mấy vị thuốc khác rồi cho người đến Thái Y viện lấy thuốc. 

Sở phu nhân khuyên Thái hậu: "Nơi này có Tịnh Nhi, Thái hậu nương nương cũng cần chú trọng sức khoẻ, chúng ta vẫn nên trở về đợi tin thì hơn, đợi Nhã Tịnh cô nương tỉnh lại thì phái người đến thông báo. 

Sau khi Sở phu nhân và Thái hậu rời đi, Sở Kiều Tịnh bèn đi ra ngoài nói với Dạ Chí Thần đang đợi ở đó: "Khuê phòng của nữ nhi, ngươi ở lại đây cũng không tiện, hay là đến chính điện với Thái hậu đi." 

Dạ Chí Thần gật đầu, sau đó cũng rời đi. 

Trong phòng lập tức trở nên vắng vẻ hơn rất nhiều, Sở Kiều Tịnh đợi hạ nhân kê thuốc xong thì đút cho Tôn Nhã Tịnh. 

Một lát sau, Tôn Nhã Tịnh từ từ mở mắt, sau khi nhìn thấy rõ người ngồi ở mép giường thì hỏi với vẻ nghi ngờ: "Ta làm sao vậy?" 

Sở Kiều Tịnh lau mồ hôi đổ ra trên trán Tôn Nhã Tịnh vì uống thuốc: "Ngươi ngất xỉu đến bây giờ mới tỉnh lại. Lần trước rơi xuống nước vẫn chưa khoẻ lại à, sao lại yếu ớt thế?" 

"Ta vốn đã không khoẻ mạnh, lúc nhỏ cũng không chịu được gió lạnh, mỗi ngày đều phải uống thuốc. Cảm ơn Thần Vương phi đã chữa trị, Tịnh Nhi thấy rất biết ơn" 

Tôn Nhã Tịnh nhớ lại chuyện cũ, trên mặt hiện lên nụ cười thỏa mãn và ngọt ngào: "Thần Vương phi không biết đâu, khi còn bé ta hay chê thuốc đắng, không chịu uống, Thần Vương đã hái hoa tươi trong Ngự Hoa viên làm thành vòng hoa, dỗ dành ta uống thuốc mới chịu cho ta." 

Nét mặt Sở Kiều Tịnh thoáng cứng đờ, nhưng sau đó đã bình thường trở lại. 

Nhưng Tôn Nhã Tịnh vẫn thấy rõ khoảnh khắc đó, trong lòng liên tục thấy thỏa mãn vì cuối cùng cũng có chuyện khiến Sở Kiều Tịnh khó chịu, nhưng ngoài mặt lại cười khổ. "Có lẽ Thần Vương phi cho rằng ta đang khoe khoang, mà nghĩ như thế cũng được." 

"Ta và Thần Vương đều được cô tổ mẫu chăm sóc nuôi lớn, có điều ngài ấy ít nói, còn phải đi học, luyện tập cưỡi ngựa bắn cung, học võ, cho nên thời gian tiếp xúc không nhiều cũng không ít. Khi đó ta ngây thơ cho rằng cuộc sống sẽ trôi qua như thế mãi, đợi chúng ta trưởng thành ta sẽ trở thành thê tử của ngài ấy. 

"Ai ngờ có một ngày giấc mộng của ta chợt vỡ tan. Sở Kiều Tịnh, ta có thể nói thẳng là ta từng oán hận người, từng ghen tị với người, nhưng sau khi biết được năng lực và vẻ ngoài của người, ta đã không còn oán hận và ghen tị nữa, chỉ thấy khâm phục và hâm mộ thôi" 

"Thế thì sao?" 

Sở Kiều Tịnh bình tĩnh nhìn nàng ta, thấy ánh mắt nàng ta sáng lên vì nhắc tới Dạ Chí Thần, tựa như cuối cùng cũng vượt qua muôn sông nghìn núi, vượt qua sa mạc rộng lớn, vượt qua núi non trùng điệp để thấy được người mình chờ mong. 

Tâm trạng của nàng không phải không bị xúc động. 

"Ta vẫn luôn không từ bỏ ngài ấy, nên ta muốn cạnh tranh công bằng với người. Sở Kiều Tịnh, người có dám không?" 

Tôn Nhã Tịnh nhìn khuôn mặt lạnh lùng trước mắt bằng ánh mắt kiên định, nàng ta biết lời nói của nàng ta khi nãy chắc chắn đã khiến Sở Kiều Tịnh rung động trong lòng. 

"Được." 

Sở Kiều Tịnh thoáng khựng người, sau đó đồng ý một cách sảng khoái. 

Sở Kiều Tịnh đi tới chính điện để nói tình huống của Tôn Nhã Tịnh cho Thái hậu, còn chưa cất lời đã cảm nhận được bầu không khí căng thẳng ở đây. 

Dạ Chí Thần thấy nàng đi vào thì đến bên cạnh nàng nói với giọng điệu cứng rắn: "Hoàng tổ mẫu, Nhã Tịnh vẫn chưa thành hôn, nếu ở lại Thần Vương phủ như thế e rằng sẽ ảnh hưởng đến danh dự của nàng ta. Thần Vương phủ cách Hoàng cung không xa, nếu Nhã Tịnh cần gì thì có thể phái người đến truyền lời" 

"Nhã Tịnh không được khoẻ, để Thần Vương phi chữa trị cho con bé thì có sao, con bé cũng xem như muội muội của con, chẳng lẽ con cứ thế nhẫn tâm mặc kệ con bé? Ai gia lo lắng con bé không khỏe nên muốn con bé nghỉ ngơi ở Thần Vương phủ mấy ngày, việc này ảnh hưởng gì đến danh dự chứ?" 

Thái hậu tỏ vẻ hơi tức giận, vì nghĩ Sở phu nhân ở bên cạnh nên cũng không quá cương quyết, nhưng vẫn không chịu nhượng bộ. 

Sở phu nhân là nhạc mẫu của Dạ Chí Thần nên cũng không tiện nói gì. 

Nếu đồng ý chẳng phải là khiến nữ nhi của mình khó chịu ư, còn không đồng ý nghĩa là hẹp hòi chỉ nghĩ cho con ruột của mình, đứng ở giữa lúng túng không biết phải làm sao, chỉ đành im lặng. 

Sở Kiều Tịnh nghe mấy câu này thì đại khái đã hiểu vì sao lại có chuyện cãi vã như thế. 

Nhớ lại những lời Tôn Nhã Tịnh vừa nói với mình, Sở Kiều Tịnh cảm thấy đây là một cơ hội, một cơ hội để Tôn Nhã Tịnh hiểu rõ, cũng để cho nàng hiểu rõ. 

"Vậy thì để Nhã Tịnh cô nương ở lại Thần Vương phủ đi, sau khi khoẻ rồi hẳn trở về An Khánh cung. 

Giọng nói hờ hững của Sở Kiều Tịnh vang lên, lập tức làm dịu đi bầu không khí gay gắt trong điện. 

"Tịnh Nhi, nàng... 

Dạ Chí Thần nhìn Sở Kiều Tịnh với vẻ khó tin, nhưng nàng lại không thèm nhìn hắn, cũng không đối mắt với hắn. 

Sở phu nhân cũng nghi ngờ vì quyết định của Sở Kiều Tịnh, bà ấy biết nữ nhi của mình không muốn phu quân cưới thêm thê thiếp, sao Thần Vương còn chưa đồng ý mà nàng đã đồng ý trước rồi? 

Sau một lúc nghi ngờ, Thái hậu nói với vẻ hài lòng: "Nếu Thần Vương phi đã đồng ý thì Thần Nhi, con cũng đừng nói gì thêm nữa. Được rồi, chuyện này quyết định như thế đi" 

Mọi người rời khỏi An Khánh cung, Dạ Chí Thần đứng ngoài sân ép Sở Kiều Tịnh nhìn vào mắt mình, kìm nén cảm giác không vui trong lòng, cất tiếng hỏi: "Sao nàng lại đồng ý, chẳng lẽ nàng không quan tâm đến ta, vẫn cảm thấy hoàn toàn không có vấn đề gì, nữ nhân nào xuất hiện bên cạnh ta cũng được?" 

Đương nhiên Sở Kiều Tịnh không thể nói việc cạnh tranh giữa mình và Tôn Nhã Tịnh, chỉ giải thích: "Nàng ta đúng là vì cứu ta nên mới rơi xuống nước, huống hồ hai người cũng xem là thanh mai trúc mã, cho nên... 

"Cho nên nàng không quan tâm đến cảm nhận của ta để nàng ta vào Vương phủ ở? Sở Kiều Tịnh, ta cho rằng chúng ta ở bên nhau đến bây giờ, tuy không nói là thần giao cách cảm, nhưng nàng cũng đã hiểu tấm lòng của ta, nhưng ta lại không hiểu được nàng." 

Dứt lời, Dạ Chí Thần bực tức rời đi, để lại Sở Kiều Tịnh đứng trong gió lạnh nhìn bóng lưng ngày càng đi xa của hắn. 

Sở phu nhân kéo tay Sở Kiều Tịnh, không biết là muốn trách móc nàng hay bảo nàng đi xin lỗi Dạ Chí Thần. 

Sở Kiều Tịnh nhất thời không biết trong lòng mình có cảm giác gì, đôi mắt cũng trở nên mê mang như lá vàng cuối thu, nàng đứng im tại chỗ một lát mới lấy lại tỉnh táo nhỏ giọng nói: "Mẫu thân, chuyện này cứ quyết định như thế đi" 

Vì Tôn Nhã Tịnh đến nên Thần Vương phủ trở nên xôn xao, mọi người đều suy đoán có phải sắp có chủ tử mới hay không, còn có nữ nô tỳ thân phận thấp kém nghĩ cách đến lúc đó có thể hầu hạ bên cạnh chủ tử mới để có một tương lai tốt đẹp. 

Dạ Chí Thần về đến Vương phủ thì đi thẳng đến thư phòng, vẫn luôn không nói câu nào với Sở Kiều Tịnh. 

eyJpdiI6ImtpOFdsZUF2Y3pUbEpTaEE1XC9GNGNBPT0iLCJ2YWx1ZSI6InBvNjJIWjdKVTQza3ZaSUN5eklFWlcwSXBwb1pEUnlvYW9PNU9XamFjeUtGVVQ2UWdTOUdzRitOZmdPZFhCWVJUdzY2bDhQR0lCcnlQYWo4RnJvYitZZnpWYVg0RkVFdmphREc3SHFpZTZtOE1kbGc0ajA1dUh0clNcL1pKNVpOZklWN0pRdkRRbGZtR2NBdytjamZFbnZiYmJVN3hjekF0RVhVTTI1dkZNd0pUWEdxMkYzSGpHT2w5U095Nk9LWXdFaXJOYlFicG8rcVhRUmVjdGNYRkcyWEVhdGlTTVdUaDZJMG9mYW9ZUGhlbkR3eG9pNEZ5SXphdDRVeGJHS2RtRW1yK3c1WGJBM3ZKWXFlWmg3WUVzMHhibzhIQzRGb1M1WFhianA1ZkRTWitwd3V2azRcL0ltV2dPeFpSSXhyalkiLCJtYWMiOiJlZTgxYmJkZjlkYzE2NDZkMmJiNmI4M2E3NTYyZTIyYmExNGYyNmU4MDg0ZTExMWNiNTBjZThlZTQxOWE4NTQ5In0=
eyJpdiI6ImNPSGQ1ZnlRaGFzTEZ4Q3VPeDNGaHc9PSIsInZhbHVlIjoidFJYWXF1YWZESHBMMUlPQmRBZmNFT3pZTjVJYWR1TjRNRk5yVE5yandva1dVOTJMcjRoNGd2VzJwRHk3cENGaUlQTFhDM20zMU1mcWlyNXhxMmpkZTYwRGR4RTJqXC9pSHROeGJKMTRFdWxtZStzcUhwVk5tSHlKempBeUJ3cFM3OEl5XC9yZkhPQkZ2Y1wvMGFPb0pVQVBNalJlY1BJRnNMSFdKWHI4NVwveE9jTVZPWjdPaDlRYXNPYUtQdnd0OU9xYkU3S1JEaVVkMlJzTEZ1ZzFBQ0lvMGk2WGRzMVVFWGdydUM0cnVaK201UmxQUHZaTXFtMDB5enUyMWZxZklHa0YiLCJtYWMiOiIzNmIwZTRiZjgwYjJhYjJmYWVlZGQ1MmQwN2RmNjllZWRhM2Y3NGRmZDRjYTQ3NGNkMzY0OTU3OTBkNjcwNWVjIn0=

Mai Anh lại mang một chồng sổ sách đến đặt xuống bên cạnh Sở Kiều Tịnh: "Đây là sổ sách của Vương phủ một tháng qua, nô tỳ mang đến cho Vương phi xem qua"

Advertisement
x