Dạ Chí Thần trầm tư nói: "Rất khó nói chính xác được, tính cách Ngũ muội luôn kiêu ngạo tuỳ hứng, từ nhỏ muội ấy muốn gì, Hoàng hậu cũng sẽ lập tức đưa đến trước mặt muội ấy. Nếu nàng nghi ngờ thì ta sẽ phải người đi điều tra là được"
"Đúng rồi, nghe nói Nhị ca muốn đầu tư vào Y các, gần đây đang đưa ngân lượng và thảo dược quý hiếm cho Y các. Xem ra Nhị ca định mở đường cho mình ở khắp nơi.
Dù Dạ Chí Thần không có ý định tranh giành ngai vàng, nhưng nếu thế lực của Dạ Minh Hiền ngày càng khổng lồ thì chắc chắn sẽ đuổi cùng giết tận bọn họ để tránh có tai hoạ về sau.
"Y các không chịu sự quản lý của triều đình nhưng cũng sẽ không dễ dàng bị người khác lôi kéo."
Sở Kiều Tịnh giấu đi vẻ mất tự nhiên trong mắt, hờ hững trả lời.
"Lúc trước Y các còn thu nhận hết, nhưng sau khi nghe ý của Nhị ca thì bắt đầu vòng vo, quà đã đưa trước đó cũng trả lại không ít, nói trước kia không biết giá trị thế nào, bây giờ biết rồi nên ngại nhận."
Từ thái độ của Sở Kiều Tịnh, Dạ Chí Thần biết Y các sẽ không mang đến uy hiếp cho họ nên cũng không nói gì thêm.
Bầu không khí ấm áp bao bọc trong buồng xa, vì xe ngựa lắc lư, Sở Kiều Tịnh cũng bắt đầu thấy hơi buồn ngủ.
Dạ Chí Thần chỉnh gối mềm sau lưng Sở Kiều Tịnh, để nàng tựa thoải mái hơn.
Sở Kiều Tịnh mơ màng nói: "Vết thương của Diêm Tri Hinh sao rồi?"
"Hôm trước nhà của Hải Quốc công tổ chức tiệc mừng thọ, ta nghe Diêm đại nhân nói đã học tập xong, mấy ngày nữa sẽ thành hôn"
"Thế thì tốt."
Sở Kiều Tịnh chợp mắt một lúc trên xe ngựa, trở về Thần Vương phủ nằm trên giường vẫn còn thấy buồn ngủ, Dạ Chí Thần bèn để cho nàng ngủ, còn hắn thì bảo Lương Nhân đưa công văn đến phòng ngủ của Sở Kiều Tịnh, vừa ngắm nàng vừa nâng bút viết gì đó trên công văn.
Ngủ một giấc đến tận chiều, khi Sở Kiều Tịnh thức dậy thì trong phòng đã mờ tối, nhất thời không biết có phải đã ngủ thẳng đến sáng ngày hôm sau không.
Dạ Chí Thần nghe thấy tiếng nàng trở mình thì đi tới vén rèm, nhẹ giọng nói: "Mau dậy đi, nếu còn ngủ nữa thì tối sẽ không ngủ được đâu. Ta đã bảo người nấu cháo cá, bây giờ vừa đúng lúc bưng đến cho nàng nếm thử."
Nến được thắp lên, trong phòng lập tức trở nên sáng ngời.
Sở Kiều Tịnh ngồi bên mép giường kì kèo không chịu đi xuống, Dạ Chí Thần bèn đút cháo cá đến bên miệng nàng.
Sở Kiều Tịnh ngượng ngùng nhận lấy bát từ trong tay Dạ Chí Thần: "Để ta tự ăn"
Mai Anh dẫn một ma ma đi vào, hai người hành lễ với Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh, ma ma cất lời: "Nô tỳ xin thỉnh an Vương gia và Vương phi.
Sở Kiều Tịnh giới thiệu với Dạ Chí Thần: "Đây là Tống ma ma bên cạnh mẫu thân" Sau đó nàng quay đầu hỏi Tống ma ma: "Sao Tống ma ma lại đến đây?"
"Phu nhân sai nô tỳ đến hỏi chuyện, Tôn Nhã Tịnh cô nương bên cạnh Thái hậu vì cứu Vương phi mà rơi xuống nước, phải tặng quà gì thì ổn. Sợ tặng quà quý giá bị người ta nói là nịnh bợ Thái hậu, tặng quà bình thường thì sợ nói là chúng ta không biết lễ phép.
Dạ Chí Thần giải thích với Sở Kiều Tịnh: "Chuyện Tôn Nhã Tịnh cứu nàng đã truyền ra khắp chốn quan lại, nhạc mẫu cũng đã nghĩ đến chuyện này nên cũng không tiện đưa ra quyết định"
Sở Kiều Tịnh ăn một thìa chào, trầm ngâm suy nghĩ rồi nói: "Nghe nói gần đây phía Nam vừa sản xuất ra một lô vải, vải này mặc vào người nhẹ nhàng phiêu dật, mùa hè còn mát mẻ dễ chịu, thậm chí là không cần lấy băng từ trong hầm đặt vào phòng. Một cuộn vải không dưới trăm lượng vàng, tặng cái này đi, không quá phô trương cũng rất quý giá."
"Vâng."
Sau khi Sở Kiều Tịnh dùng bữa tối, nàng ngồi trước cửa sổ nhìn bầu trời đen như mực ở bên ngoài, trăng lưỡi liềm không sáng lắm, còn bị một tầng mây đen mỏng che phủ, chỉ lộ ra ánh sáng mờ tối mông lung.
Hai tay nàng chống cằm, đôi mắt đen không có tiêu cự nhìn vào một chỗ, chợt ngửi thấy một mùi hương mát lạnh, lập tức biết ngay là hắn đến. "Đang nhìn gì vậy?"
Dạ Chí Thần đứng ngoài cửa sổ khoanh tay trước ngực, nhìn tóc mái bị gió thổi bay trước trán Sở Kiều Tịnh.
Sở Kiều Tịnh vốn đang không suy nghĩ gì, nghe thấy giọng nói như trăng thanh gió mát của hắn thì chợt nhớ tới lời Hoàng thượng nói lúc ở hồ Dụ Hoa.
Nàng cố kìm nén cảm giác buồn bã lại dâng lên trong lòng, biết nếu lúc này nàng hỏi Dạ Chí Thần sẽ có một ngày tất cả tình cảm nồng cháy của hắn mờ nhạt đi hay không, chắc chắn hắn sẽ trả lời là "không".
Nhưng bây giờ không cũng không có nghĩa là sau này cũng thế.
Nàng không hỏi gì cả, chỉ hờ hững trả lời: "Ở trong phòng bức bối quá nên hóng mát một chút.
Cả đêm nay, Sở Kiều Tịnh ngủ không ngon, lăn qua lộn lại liên tục tìm tư thế để ngủ.
Trong đêm tối chợt vang lên tiếng Dạ Chí Thần xuống giường, hắn đã đi tới mép giường của Sở Kiều Tịnh, đặt chăn của hắn xuống, nằm bên cạnh Sở Kiều Tịnh nhẹ nhàng ôm lấy nàng.
"Mau ngủ đi."
Sở Kiều Tịnh vốn tưởng rằng thế này càng khó ngủ hơn, không ngờ chỉ nằm im một lát, không biết đã chìm vào giấc ngủ ngon từ bao giờ.
Ngày hôm sau, Sở phu nhân đã mang vải vào hoàng cung, khó khăn tìm các tiệm vải ở khắp Kinh Thành mới có thể mua được.
Sau khi vào An Khánh cung, Tôn Nhã Tịnh đang hầu hạ Thái hậu uống thuốc, thấy Sở phu nhân thì hành lễ, vội vàng cho người dâng trà ngon lên.
"Nhã Tịnh cô nương xinh đẹp, tính cách cũng hiền lành, không hổ là người được Thái hậu hết lòng dạy dỗ.
Sở phu nhân nhận lấy trà nóng Tôn Nhã Tịnh đưa tới, nhìn nàng ta cười khen ngợi.
"Sở phu nhân khen sai rồi, Tịnh Nhi tự thấy bản thân không bằng Thần Vương phi, y thuật của Thần Vương phi khiến Tịnh Nhi vô cùng khâm phục." Tôn Nhã Tịnh cười nhẹ nhàng.
Thấy Thái hậu đã uống thuốc xong, Tôn Nhã Tịnh nhận lấy bát thuốc nói muốn đi lấy thức ăn ngọt để Thái hậu ăn cho đỡ đẳng, lúc nàng ta đi ra ngoài điện thì nghe tiếng Hỉ Thước hô to, Thái hậu và Sở phu nhân vội vàng đi ra ngoài xem.
Tôn Nhã Tịnh yếu ớt ngã xuống đất ngất xỉu, bát thuốc vỡ vụn, mảnh vỡ cắt qua mát nàng ta, một dòng máu đỏ chảy xuống.
Sở Kiều Tịnh trong Thần Vương phủ đang xem sổ sách của Hồi Hồn phường và Ca Vũ phường do Dư Bắc đưa tới thì Mai Anh chợt vội vàng chạy vào nói với nàng: "Vương phi,
phu nhân bảo người và Vương gia vào cung một chuyến, Tôn Nhã Tịnh cô nương ngất xỉu rồi."
"Chuẩn bị xe ngựa.
"Vâng"
Trên xe ngựa, Dạ Chí Thần nghi ngờ hỏi vì sao Tôn Nhã Tịnh ngất xỉu còn phải đi đường xa đến Thần Vương phủ mới người, gọi thái y trong cung chẳng phải sẽ nhanh hơn sao?
"Có lẽ vì mẫu thân cũng ở đó, vốn đến để cảm ơn nàng ta, nhìn thấy nàng ta ngất xỉu cũng không tiện không làm gì, cho nên mới phái người đến gọi."
Sở Kiều Tịnh đẩy mở cửa sổ xe ngựa muốn xem đã đi đến đây.
Cả hành trình không ai nói gì thêm, lúc đến An Khánh cung Sở Kiều Tịnh vừa khéo gặp thái y mới kê đơn xong.
Sau khi vào trong thiên điện, Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần hành lễ với Thái hậu và Sở phu nhân. Sở phu nhân kéo Sở Kiều Tịnh đi tới bên giường Tôn Nhã Tịnh, lo lắng hỏi: "Tịnh Nhi, con mau xem thử đi."
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất