Trần công công vừa mới đi ra ngoài, trong điện đã vang lên giọng nữ nhi nũng nịu, ngay cả khói xanh cũng không chịu nổi sự nũng nịu ấy mà run lên nhè nhẹ. 

"Phụ hoàng." 

"Bình Nhi, con có chuyện gì thế?" 

Dạ Thanh Bình mếu máo đi tới trước mặt Hoàng thượng, vẫn không quên lễ nghi, khẽ nhún người hành lễ, sau đó ôm cánh tay Hoàng thượng rồi khẽ đung đưa. "Phụ hoàng, tại sao người lại để Tam tẩu về, nhi thần vẫn chưa học được gì mà" 

Hoàng thượng chỉ ngước lên nhìn nữ nhi đã lớn trước mặt, thần sắc trong ánh mắt lúc sáng lúc tối, thật ra nhìn kỹ thì Dạ Thanh Bình trông khá giống mình, chỉ là tính tình vẫn chưa trở nên điềm đạm chững trạc, khiến ông không kìm được mà trách Hoàng hậu ngày thường không dạy dỗ nữ nhi tử tế. 

Dạ Thanh Bình bị Hoàng thượng nhìn chằm chằm hồi lâu, trong lòng cũng bắt đầu chột dạ, chớp chớp hàng mi dài mảnh mai, cười nói: "Phụ hoàng, sao người lại nhìn Bình Nhi như vậy?" 

"Bình Nhi, có một số việc phụ hoàng có thể thiên vị cho con một lần, nhưng sẽ không thiên vị con mãi được. Phụ hoàng để con ở bên cạnh Hoàng hậu là muốn con nhìn quen mắt tác phong điềm đạm, có quy tắc lễ nghi của Hoàng hậu, chứ không phải để con làm càn. Sau này nếu còn làm như vậy, phụ hoàng sẽ không bảo vệ con nữa đâu." 

Hoàng thượng không bận tâm đến vẻ mặt ấm ức của Dạ Thanh Bình, ánh mắt dần dần trở nên uy nghiêm. 

"Phụ hoàng đang nói gì thế, nhi thần nghe không hiểu" Dạ Thanh Bình xoay người ngồi xuống sạp mềm bên cạnh, cụp mắt không nhìn Hoàng thượng nữa: "Phụ hoàng nói vậy cứ như nhi thần đã làm chuyện gì đại nghịch bất đạo vậy. Nhưng nhi thần ở bên cạnh mẫu hậu, thường nghe mẫu hậu dạy bảo, thân là Công chúa hoàng thất được trăm họ thiên hạ cung phụng thì phải lấy thiên hạ trăm họ làm tâm, phụ hoàng chăm chỉ giải quyết chính sự, yêu thương con dân, phải nhớ mà noi theo phụ hoàng" 

"Nhi thần hứa với phụ hoàng sau này sẽ thay đổi tính khí, không ngang ngược kiêu ngạo nữa. Nhưng phụ hoàng có thể để Tam tẩu ở lại mấy ngày nữa được không ạ? Nhi thần học hỏi xong nhất định sẽ cung kính tiễn Tam tẩu về phủ" 

"Tam ca con cũng đang rất nhớ mong, huống chi Vương phủ cũng không thể không có chủ mẫu. Thái y trong cung nhiều kinh nghiệm, con học y thuật với họ cũng vậy thôi" 

Dạ Thanh Bình lập tức nhíu chặt mày, không vui nói: "Không, nhi thần không cần những thái y kia, nhi thần chỉ cần Tam tẩu thôi." 

"Hỗn xược, đây là thái độ con nói chuyện với phụ hoàng sao?" 

Hoàng thượng đặt mạnh bút lông trong tay xuống nghiên mực, vẻ mặt đã nghiêm nghị hơn nhiều: "Trẫm đã lựa chọn đích tử của Trịnh Quốc công rồi, tuổi tác xấp xỉ con, phẩm hạnh tài hoa đều rất tốt, không lâu nữa sẽ định ngày thành thân. Sắp đến ngày đi săn rồi, đến lúc đó trẫm sẽ sắp xếp để hai đứa gặp gỡ" 

Trong lòng Dạ Thanh Bình bỗng dưng nhóm lên một cây đuốc, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng nàng ta đến nỗi sắp co rúm lại. 

Nàng ta đứng phắt dậy, ánh mắt tràn ngập vẻ khó tin và không can tâm tình nguyện. 

"Phụ hoàng nhốt mẫu hậu lại, bây giờ thấy nhi thần cũng không vừa mắt nữa thì vội vàng đuổi nhi thần đi. Nhi thần không chỉ không được gặp mẫu hậu mỗi ngày mà giờ đây ngay cả đại sự cả đời của nhi thần phụ hoàng cũng không để mẫu hậu tham dự, nếu đã như vậy thì chi bằng phụ hoàng gả nhi thần cho một tên nào đó tính tình hồ đồ sống qua ngày cho xong. 

"To gan, xem ra thật sự chiều con quá sinh hư rồi!" Hoàng thượng đập bàn, cả giận nói: "Người đâu, đưa Ngũ Công chúa về Cảnh Vân các, trong năm ngày không được bước ra Cảnh Vân các nửa bước" 

"Phụ hoàng!" Dạ Thanh Bình ấm ức gọi. 

"Chẳng lẽ con muốn một tháng?" 

Dạ Thanh Bình không nói tiếng nào nữa, nước mắt rưng rưng, tức tối ra khỏi Dưỡng Tâm điện. 

Sau khi cung tiễn Dạ Thanh Bình, Trần công công nghe thấy Hoàng thượng cho gọi mình thì vội vàng âm thầm bảo tiểu đồ đệ chuẩn bị một tách trà hoa cúc, còn mình thì vào trong điện trước. 

"Hoàng thượng." 

Hoàng thượng xoa thái dương, trong giọng nói tràn đầy vẻ bất lực: "Ngươi đưa tuyết liên năm ngoái Nam Cương tiến cống đến Thọ Khang cung, để Quý phi dưỡng thai, trẫm nhớ còn có một chuỗi vòng tay thiên châu, ngươi giao cho Sở Kiều Tịnh, nói là trẫm trấn an nó vì hôm qua để nó hoảng sợ. 

Làm như vậy hy vọng Dạ Thanh Bình biết rốt cuộc mình sai ở chỗ nào, cho dù là Công chúa cũng không thể làm xằng làm bậy, cũng là để giải quyết nổi lo về sau cho nàng ta. 

Trong Thọ Khang cung, Sở Kiều Tịnh và Sở Quý phi cảm tạ ân điển của Hoàng thượng, sau khi tiễn Trần công công, hai người ngồi trên sạp mềm uống trà nói chuyện. 

"Ý của Hoàng thượng chính là hy vọng Sở gia không so đo nữa, giải quyết bằng biện pháp hòa bình." 

Sở Kiều Tịnh nghịch nghịch chuỗi thiên châu, nói là vật phẩm vô giá cũng không đủ để hình dung sự quý báu của nó. 

Sở Quý phi chống tay lên gối mềm, đồng tình nói: "Hoàng thất cần nhất là thể diện, huống chi Ngũ Công chúa còn là nữ nhi ông ấy yêu thương, không thể không khiến con chịu ấm ức rồi. 

"Cất đi." 

Sở Kiều Tịnh giao hạt châu cho Mai Anh, chuyện này truy cứu tiếp cũng chẳng có lợi cho bất kỳ ai, nếu Hoàng thượng làm như vậy thì chứng tỏ trong lòng ông ấy đã rõ ràng rồi. "Cô cô, con vẫn có phần không yên tâm về người." 

Ánh sáng sắc lạnh trong mắt Sở Kiều Tịnh biến mất, sau đó lo lắng nhìn Sở Quý phi. 

Thấy bụng bà đã nhô lên, hơn nữa hiện giờ bà đã không còn ở độ tuổi thích hợp sinh nở, nàng rời đi chỉ sợ những kẻ tiểu nhân nấp trong bóng tối kia lại chờ thời cơ gây phiền 

toái. 

"Yên tâm đi, tuy người trong cung bị thay hết rồi nhưng những tâm phúc của cô cô vẫn được giữ lại. Nếu cô cô có gì không thoải mái thì sẽ lập tức phải người đến Thần Vương phủ tìm con. Vả lại Mộng Dao cũng đã mang thai, đang trong thời kỳ không ổn định, con cũng nên thường xuyên đi thăm nó." 

Sở Quý phi điều chỉnh tư thế, bụng càng ngày càng lớn theo thời gian, ngồi thế nào cũng dễ bị mệt. 

"Phía đại tẩu vẫn luôn uống thuốc an thai do con kê, không nghe cha mẹ nói có vấn đề gì. Cô cô, con sẽ nghĩ cách sắp xếp người của chúng ta ở Thái Y viện, bọn họ sẽ coi sóc cái thai của người mọi lúc, con và cha mẹ cũng yên tâm hơn." 

Hai người lại trò chuyện thêm một lúc, sau khi ăn cơm trưa, Sở Quý phi cho người chuẩn bị xe, thu dọn đồ đạc của Sở Kiều Tịnh rồi đưa nàng ra cửa cung. 

Trông thấy Dạ Chí Thần đã đợi ở cửa cung, Sở Quý phi vui mừng vỗ vỗ bàn tay trắng trẻo của Sở Kiều Tịnh đang khoác trên cánh tay mình. 

"Có Thần Vương bảo vệ con ở ngoài cung, cô cô rất yên tâm. 

"Bên ngoài gió lớn, cô cô mau trở về đi ạ. Nếu người nhớ Tịnh Nhi thì Tịnh Nhi sẽ vào cung thăm người. 

Sở Kiều Tịnh nháy mắt với Ương Hòa, Ương Hòa hiểu ý lập tức tới đỡ Sở Quý phi. 

Sau khi Dạ Chí Thần hành lễ với Sở Quý phi, mọi người tạm biệt nhau mấy câu, hắn liền bế Sở Kiều Tịnh xe ngựa. 

Bên trong xe ngựa có một bếp than nhỏ, đặt ở chỗ trong góc khiến trong xe rất ấm áp. Sau khi Sở Kiều Tịnh ngồi xuống thì sửa sang lại y phục, nghe thấy Dạ Chí Thần ân cần hỏi: "Ta nghe nói trong cung có thích khách, nàng không bị thương chứ?" 

Sở Kiều Tịnh lắc đầu, đồng thời cũng hơi ngạc nhiên vì tai mắt Dạ Chí Thần ở trong cung quá nhiều, chưa đầy một đêm mà hắn đã biết tin. Có điều, chắc hắn không biết người gọi là thích khách kia lại chính là nàng. 

eyJpdiI6ImkrMldMeGpURUF1QTdvelRPRUVYMFE9PSIsInZhbHVlIjoiYlJkdnMyak4wM1M5ZExPbE5kUktTSkZIb3AzbHdcL1V6SVpkWlwveDQ0NER5NzI4eGF1OGZaaXpLUjZmVVlUREJkOThUWmZYUjFwaE9zOVR4SlVVNlwvZ1ZxTTNqSmtYQWFrR0pNcldKc2RZZ3RBeU9HTTlcL3hSeGpnYzlTNWlhNDlIXC80eHB1VG1JREJXNGRNdE45UkVPVVh1eUlwQm5VMitnWmlMSG5IdEJTSE5rNWdsQ0hLRFA0dVRxNzdcLzVkcTBBMUoyRGZRdHlSdWVIUlVOZ0hVRGxcL1MwV1FteGtkWHhaUFRlOWp1NzNWSURoQUZLZ080MnlmRCtvTElMY3JJSjZSSnRrOU9DbDNJSDRMNDZXdmJ4UW01XC9vNFo4V09TMjNMXC9KeFFPRk5WbGJxYnVzKzdSb3hLUVVCeFR2ekJrdFhPV1ozNys0bG81R1JuSnBZZXJLbjlQUXBaZHpZY21TQVJ4akpiQ3lWVTFyXC9hUU5hZXpkaTdzRWZEY05LWXVja3FFeEJKZXBCVHlWRWZnOEdRTzVnR1JITzVFV09WMFJRQjg3MkJma05melRoa1RHYTIwYjJPU3g0MlhDRERQQ1RZdUtoY3drdTN3cWNSK1hwcCtmOW1cL1lUK284QlU0ajdoTUxqWVd6RHJGS0tmK0JuK3RHYldzWmVscnlIYWhpTW9xRVl2XC9cL3hPeURyUjBqaDR0YnkrbEk0MUFSYVhIOUNJZnd2bXl0XC9xbGFFcXlJOThEOWlLUkc1QkZsNUVud0YiLCJtYWMiOiJiZTk0MjE3NTNkYWNkMTczOTU0MzFmODkyZDYzM2I2ZDI1MDAxNTY3YzA1NTEwZThkYmY1MTkzZTljYzBjYmYzIn0=
eyJpdiI6ImRNbWRJRmRFSjJRT25vTDFWelJCVHc9PSIsInZhbHVlIjoiXC9WVTJFWWpwV20rR3gwQlJDUkhSQ2N0ajVJcTVJSEpYcHFtaWhqaG5JVXRLTkNyMnp1YmpzOWhNU1I3SzVYOWM0NEI2NXROVHFRR01LQ1lOSHFoWlYzMXdvZnhuWnZsUkI4NlFLSjNGVUhEdjk1eU41OEIycHFMem9MUVRTdlZkTE95cEFKWlRTS0hZa1wveERaQnpLRzVsMU4yRitQMEx4aW1SVDVkMTF3bFRRSUxNSkhvSHo3ZzRWQkNvbWN6K1J4TmttQXkrbTlpY2xkcHZBSnp0cGdBY1N4VGx1ckh3U2RjYUo3Wk9HbWdYZnlGNVJScFFDMEV6OVdJendSN3hrR2pSNHVLSXhRd3dzeFNaS0VvTmNwdjZ1UkxUVTV2aVFVelJ6bENsa09Xa1h1Rm5jTDZ0ZnZFcUorb2VkeUtqNHZ1bTlIa1paalQ1MFB3UXdZS3VwOVpob2NVWFZFTmt3UDduVnloYUJ1TkNUYWtDT29vSE53TTVyQklLVEhQN2NuZHBOc04yNDFsSGFRZ05oM01PVSsrcVJhRzlDMGhxYmFQWXFBeG5SMVwvYkVtR1A3NklLeTVsVlB3QjIzUWV4ZGphRzI4cjZBeG9NQVd2MlJScDAzbmQ2SGFadmxcL2pqdnZpZG0yTTFVam1ydHJLM09GeGhDd3c1cnlcL3V2QVhMSFRNZ2VobHRHUTlMMW9UcnJuXC9cL1dDRFkxZWdkc3ptbFNYQ0tha2Z1eFpOeG1JZGxpejNKeHZ4S3g1UXhRUHJiRUh6dU1SUGc2cEpMSFdxRHpzek5PUlE9PSIsIm1hYyI6IjRmMDg2NzYzZTg3NjVjNDAzNGMwYTdhODUwY2Y3NWJmYjFjZDUwYjQyYjllY2VhMjI2NmI1ODFkY2M5MTc0ZjMifQ==

Trong mắt Sở Kiều Tịnh hiện lên một tầng sương mù mờ nhạt, nhìn Dạ Chí Thần với vẻ nghi ngờ.

Advertisement
x