"Con thay mẹ con tới đây, cũng coi như hiểu một phần tâm nguyện của ta. Nơi này là lần đầu tiên ta gặp mẹ con, bà ấy nói ngâm suối nước nóng thì nên xây như vậy, sau đó mới có nơi này." 

Hoàng thượng không dùng trẫm nữa, mà là dùng ta. 

"Chuyện trước kia con cũng biết một chút, biết tình cảm phụ hoàng từng dành cho mẹ con, con tin trong lòng mẹ con cũng cảm tạ tâm ý của Hoàng thượng" Sở Kiều Tịnh 

điềm nhiên nói. 

Hoàng thượng xoay người lại nhìn Sở Kiều Tịnh, gương mặt đó thật sự rất giống, nhưng chỉ là giống thôi, chứ không phải bà ấy. 

Ánh mắt ông hơi mờ mịt, sau khi nghĩ tới Sở Tố Ngọc, nụ cười bên khóe môi trở nên cay đắng. 

"Tất cả mọi người đều đề phòng trẫm, sợ trẫm nạp con vào hậu cung. Nhưng trẫm cũng không phải kẻ hồ đồ háo sắc, con là con, nàng ấy là nàng ấy. Đúng là trẫm rất vui khi nhìn thấy con, nhưng chẳng qua chỉ là niềm vui vì trong lòng được an ủi, nếu ngày đó con không gả cho Thần Nhi thì con sẽ là nữ nhi của trẫm" 

Ánh mắt Hoàng thượng sáng tỏ trở lại, nhìn Sở Kiều Tịnh mà xen lẫn mấy mấy phần yêu thương. 

"Làm một người cha, cũng đủ để thấy tình ý của phụ hoàng đối với mẹ con sâu nặng cỡ nào, cả đời này có thể gặp được người mình thích và người thích mình đã là may mắn rồi, phụ hoàng rất may mắn, mẹ con cũng rất may mắn" 

Ánh mắt Sở Kiều Tịnh trong trẻo như núi xanh đã tan hết sương mù. 

Nàng không thể thay mẹ quyết định chuyện gì, cũng không thể giúp mẹ nói thêm điều gì, nếu như có thể làm vơi đi một chút đau buồn trong lòng Hoàng thượng, mẹ trên trời có linh thiêng chắc cũng sẽ thanh thản phần nào. 

"Mẹ con thích nhất là màu xanh, nhưng ta lại luôn cài những đóa hoa diễm lệ lên tóc nàng ấy, cảm thấy rất hợp với nàng ấy. Lần nào Ngọc Nhi cũng mỉm cười cam chịu, ta nghĩ thứ đẹp nhất trên thế gian này cũng chỉ có thể thôi. 

Hoàng thượng nhìn hồ nước nóng bừng bừng, trong thoáng chốc hơi nước biển thành dáng vẻ của Sở Tố Ngọc, khóe miệng cong lên nở nụ cười vui vẻ nhất từ tận đáy lòng. 

Sở Kiều Tịnh nhìn góc nghiêng của Hoàng thượng có đôi chút khổ sở, mặc dù trong lòng ông tràn đầy yêu thương dành cho mẹ mình, nhưng từ tận đáy lòng nàng lại có một 

cảm giác lạnh lẽo vô tận. 

Giống như gió thu thổi vi vu qua cành hải đường, một màu đỏ tươi chầm chậm rơi khắp mặt đất. 

Nếu Hoàng thượng có được Sở Tổ Ngọc thì sao? 

Tối thị nhân gian lưu bất trú, chu nhan từ kính hoa từ thụ 

(*: những thứ khó lưu giữ nhất trên thế gian này là gương mặt tuổi trẻ và những bông hoa lìa cành) 

Theo thời gian dần trôi, tình yêu thuở đầu rung động đến tận tâm can trong lồng ngực giờ đây chỉ còn là sự tiếc nuối và không cam tâm như thể có hàng vạn con kiến cắn nhẹ, liệu có hóa thành nỗi chán ghét và ruồng bỏ, có bị Hoàng thượng hoài nghi và ngờ vực sau những mưu kế khắp nơi của các phi tần? 

Huống hồ ông ấy ích kỷ, đã thỏa mãn được sự tiếc nuối của mình nhưng lại không bận tâm Sở Quý phi có bằng lòng nhập cung hay không, có làm dỡ lở năm tháng tuổi xuân tươi đẹp như sương mai nắng vàng của bà ấy hay không. 

Sở Kiều Tịnh cụp mắt xuống nhìn hoa thêu rực rỡ tinh xảo đến từng đường kim mũi chỉ trên y phục, dường như trái tim cũng bị những vòng chỉ thêu quấn lấy, ngột ngạt đến mức không thở nổi. 

Bởi vì nàng nghĩ đến một người. 

"Phụ hoàng, thứ không có được là thứ mình dễ yêu thích, nhưng năm tháng khó giữ thời gian dễ mòn, chi bằng người hướng tầm mắt về nơi khác, đặt ở người hiện tại đi ạ. Kiều Tịnh rời khỏi Thọ Khang cung là để đi tìm cô cô trước đó đã tới thăm người, bây giờ Kiều Tịnh phải trở về rồi, nếu cô cô nghe nói có thích khách ám hại phụ hoàng thì sẽ rất lo lắng." 

Sở Kiều Tịnh mượn cơ hội nhắc nhở Hoàng thượng quý trọng người trước mắt, cũng không nhìn xem Hoàng thượng nghe những lời này sẽ có vẻ mặt gì, hành lễ xong nàng liền xoay người đi ra ngoài. 

Mở cửa hít thở bầu không khí thanh mát, Sở Kiều Tịnh chỉ cảm thấy lòng mình cũng khơi thông hơn nhiều, toàn bộ lỗ chân lông toàn thân đều đang kêu gào được tự do. Sở Kiều Tịnh ngó thấy một bóng người mảnh dẻ, trong lòng nổi lên cảnh giác. Sau khi thấy rõ người tới, nàng chậm rãi thở phào một hơi: "Mai Anh" 

Mai Anh đi đến trước mặt Sở Kiều Tịnh, đôi mắt ngấn nước nắm lấy cánh tay nàng, nhìn nàng từ trên xuống dưới mấy lần, lo lắng đến nỗi giọng nói cũng run run. 

"Không sao là tốt rồi. Mai Anh thấy rất nhiều binh tướng vào trong nói có thích khách, vừa lo Vương phi nguy hiểm lại không dám đi vào gây phiền phức cho Vương phi, ở bên ngoài sốt ruột muốn chết." 

"Mai Anh ngoan, ta không sao, chúng ta trở về thôi" 

Sở Kiều Tịnh véo da thịt mềm mại trên mặt Mai Anh, lại khoác lên chiếc áo choàng nàng đã cởi ra. 

Ở hồ Dụ Hoa lâu quá, lông trên áo choàng của Kiều Tịnh cũng bị dính hơi nước mà trở nên ẩm ướt. 

Trở về Thọ Khang cung, Sở Kiều Tịnh chỉ kể qua loa đầu đuôi sự việc chứ không nhắc đến sự hoài niệm của Hoàng thượng đối với Sở Tố Ngọc. Ngay trước mặt một nữ nhân mà lại nói rằng người đầu gối tay ấp với mình đang thương nhớ một nữ nhân khác là một chuyện rất tàn nhẫn và vô tình. 

Sở Quý phi hết sức lo âu, thầm nghĩ không thể để Sở Kiều Tịnh tiếp tục ở trong cung nữa. 

Hôm sau, đợi Hoàng thượng bãi triều, Sở Quý phi đi đến Dưỡng Tâm điện xin ý chỉ của Hoàng thượng. 

Lư hương trong điện tỏa ra khói xanh lượn lờ, Sở Quý phi đứng bên bàn, mực mài trong nghiên làm tôn lên ngón tay trắng nõn như ngọc của bà. 

"Đang mang thai mà không sợ mệt à, ngồi xuống trò chuyện với trẫm đi" 

Hoàng thượng ngước mắt nhìn Sở Quý phi, ánh mắt tràn đầy trìu mến. 

Sở Quý phi mỉm cười nhẹ nhàng, tựa như nhành liễu phủ sương, gió thổi sóng gợn. 

Lúc bà buông thỏi mực xuống, vô tình làm mực bắn lên ngón tay, đang định lấy khăn tay ra lau thì Hoàng thượng đã nhoẻn miệng cười, cầm lấy khăn tay cẩn thận lau cho bà. 

Sở Quý phi nhân cơ hội lên tiếng: "Những ngày tháng thế này khiến thần thiếp cảm thấy giống như đôi phu thê bình thường chốn dân gian vậy. Thần thiếp nghĩ Thần Vương và Tịnh Nhi đã xa cách nhiều ngày rồi, lúc Thần Vương xử lý công vụ chắc cũng nhớ tới cảnh Tịnh Nhi mài mực cho thằng bé, hay là để Tịnh Nhi trở về đi." "Được." 

Hoàng thượng nhớ đến chuyện đêm qua, cảm thấy cũng đến lúc để Sở Kiều Tịnh quay về rồi, nếu còn kéo dài nữa thì không chừng sẽ lại gặp tai vạ gì. 

Sau khi ý chỉ của Hoàng thượng truyền đi, Dạ Thanh Bình ở Cảnh Vân các càng thấy khó chịu hơn. 

Đêm qua sau khi về ngay cả Thái hậu cũng nói nàng ta mấy câu, một chuyện nguy hiểm như truy bắt thích khách nên giao cho thị vệ làm, thân là Công chúa nếu gặp bất trắc 

thì phải làm sao. 

Thái hậu căn dặn Dạ Thanh Bình dạo này phải ở trong cung rèn giũa tính tình trầm ổn, sau khi xuất giá cũng không được tùy ý ngạo mạn nữa. 

Dạ Thanh Bình vốn chỉ muốn nhanh chóng cứu Hoàng hậu ra, không ngờ cuối cùng hôn sự của mình cũng không thể do Hoàng hậu làm chủ, bây giờ Sở Kiều Tịnh cũng sắp xuất cung rồi. 

Nàng ta càng nghĩ càng buồn bực, điểm tâm phòng bếp mới làm cũng không nuốt nổi, sai bảo người bên ngoài chuẩn bị kiệu đến Dưỡng Tâm điện. 

Trần công công mới vừa tiễn Quý phi đi, còn chưa kịp nghỉ thì đã thấy Dạ Thanh Bình từ xa xa tới. 

Ông ta bước xuống bậc thềm, khom người hành lễ nói: "Thỉnh an Ngũ Công chúa. Bây giờ Hoàng thượng đang xử lý việc triều chính, hay là Công chúa đợi lát nữa hằng tới." 

Dạ Thanh Bình liếc ông ta một cái, vô cùng ngạo mạn nhìn cửa son chạm trổ hoa văn hình con dơi, không vui nói: "Nhưng bổn công chúa có chuyện muốn gặp phụ hoàng, Trần công công mau đi bẩm báo đi." 

Trần công công vào cửa bẩm báo với Hoàng thượng, thấy Hoàng thượng trừng mắt với mình một cái, đầu ông ta liền cúi xuống thấp hơn, bất đắc dĩ nói: "Hoàng thượng, người dặn dò nô tài ngăn Ngũ Công chúa, nhưng lão nô thật sự không ngăn được đâu ạ. 

eyJpdiI6IkJBQ0J6eXRPMmtXRTRJdExBMHNGb0E9PSIsInZhbHVlIjoiK1JnbHFIYTRrXC9XeEVzR2ZCQXI0Q1lpZGppdElXUXVrbmZ4NlJkN1Z1WUowdjJ0V2EzODNkYnU5d3pNbklHVVwvR2lVQjFnUldhSjl3QWNXWVppTk9DVVlWV1c1elZGS3dUU1wvNjgwU2tETkpmMVpVQUhGM3gxb1VJSmh0V3BGVUJBSGFNUmNwM2JEM0h2UDQ0ejZvTG9BPT0iLCJtYWMiOiJhMTY3ZTllYzQ4NTBhNGYyZDM1ZDk2ZjdmNmZlNzYwMTQzNzM2M2JhMWZiMjU2MGY3OGMwNmY0YjdjNWY0YjVlIn0=
eyJpdiI6ImhOUStRcjB2SmhwRHFtRUVZYnZSdXc9PSIsInZhbHVlIjoibVNkV1V0bmxNSnZ4QTV2WjZ5S0NTWjFkMmFVQ0V5SDNPZmRtdnVyeHl2MUhWaTFGVWJFT2JSNWhBa3RqSjBzc3RDTzNEK0FwTWNwU0hYTmFIR2tGVEpnTGZiK2VIRUI5ZDJ3SklJWkY2UGVVbENUb2N3UTVlU2xnZ25hdUFrWDZ6NmNhUkVRZmg2Nmp0Q1o4NDNcL1lqeWhCQ1MrZWtuZitPcUlmZ3lBTlIwRCs3Q1UwTklWMGFxR29KeUphNldKMWlSZElGTzM2OEd0V3dhdmFEeDEzd2FtVTZOSHBkVlBBTTduUHpcL2t1Z0hDemlDWWREMTZKR08yVDYwUUFzQVVGaG5NeFh2Q0xHZTZxU3JQZlRleE9JYmFJWmwzZXJTM1dXdVNsZHlwZzM4bHFNR0hSQVBVK0U5YURxWVp0Q2RqNWpMTHZveVA3K2xBVzgrOGtLY2tVRmtNU2FzZDQ0XC9LeE9pblwvZDE1OGVyYmxaRVNwa010YlZQVitwRTlkYTUzNGp2cWFORDVxZmQ1Q0J1ejJZTmlrRmg2ZThHXC9EVlN1K0pDdmRkQXp2RHlkM0hpM1Rsb2FUVzlLdEdaNGs3U3BWVHBsM0ZKRlJcL1RZaUNlRk9Xc2hyUlwvRlNFcTNRZUFpVHRNb3U4dldxdWdzWEZkcTloTEVMc2ZiZk02N09UWHBHVlFJaXpOM3FOOStQNWhoa0sremo1WTFRMm9DTGdlK3hzcDJYN21GMEZ6amY1SGNpMTgyd2Y1ZG5BUVZ2NHZxMjBRQldiM1BPS3FYYld5VE5sUHNHc1E9PSIsIm1hYyI6ImE1NjA5MmRkYzgzMmJjYzhiNTU1YjZkMTNmZWQ4YjVkYmIzZGI2MzU2MmJkNGJjMjUwNWE5NDM4NDIyMGIxZjAifQ==

 

Advertisement
x