Có thể cảm nhận được nhiệt khí xung quanh hồ Dụ Hoa, lúc Sở Kiều Tịnh đến cửa không thấy Sở Quý phi đâu, xung quanh cũng không có cung nữ và thái giám nào.
Nàng nghi ngờ đẩy cửa ra, hơi nóng phả vào mặt, linh cảm xấu trong lòng càng ngày càng mạnh, nhưng lần này có thể sẽ bắt được kẻ đứng sau thuê sát thủ ám sát nàng, cho nên Sở Kiều Tịnh không mở miệng hỏi, chỉ hành động càng thêm cẩn thận hơn.
Khí nóng bao trùm mặt Sở Kiều Tịnh, bộ quần áo trên người rất nặng nề, trên trán nàng đã rịn ra mồ hôi dày đặc.
Những tấm màn sa màu xanh lặng lẽ rũ xuống, chiếc cột thô to chống đỡ xà nhà được chạm khắc hoa văn phức tạp, tay nghề rất tinh xảo.
Giày thêu hoa bước đi không tiếng động, trong tay áo Sở Kiều Tịnh đã chuẩn bị sẵn châm bạc, nàng cảnh giác nhìn xung quanh.
Càng tới gần, mùi hương càng đậm, nàng tìm kiếm phía phát ra mùi hương, chỉ thấy trong ao nước nóng phía trước bốc ra hơi nóng cuồn cuộn, đằng sau lớp sương mù là một nam nhân xõa tóc, không nhìn rõ đó là ai, lúc này bỗng nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng hét: "Mau bắt thích khách!"
Hoàng thượng nhất thời mở mắt ra, lúc thấy người phía trước thì kinh ngạc.
Sở Kiều Tịnh lập tức hiểu ra đây là cái bẫy gì, nàng nhỏ giọng nói với Hoàng thượng: "Tí nữa con sẽ giải thích với phụ hoàng.
Hoàng thượng chỉ vào một tấm bình phong, dùng ánh mắt bảo Sở Kiều Tịnh mau chóng núp ở đó.
Sau đó ông khoác áo lên người, bước ra bên ngoài.
Dạ Thanh Bình dẫn thị vệ xông thẳng vào hồ Dụ Hoa, sau khi quét mắt xung quanh thì liền phất tay: "Tìm cho ta!"
"Khoan đã!"
Sự sắc bén trong mắt Dạ Thanh Bình đã nhanh chóng chuyển thành vẻ lo lắng khi nghe thấy giọng nói này, nàng ta chạy tới trước mặt Hoàng thượng, lo lắng nói: "Phụ hoàng, người không sao chứ ạ?"
"Hỗn xược, một đứa con gái như con mà lại xông vào hồ Dụ Hoa, thành ra thể thống gì nữa! Lại còn dẫn nhiều Cấm vệ quân tới thế này!"
Dạ Thanh Bình thấy Hoàng thượng tức giận bèn lập tức hành lễ: "Phụ hoàng, nhi thần chỉ lo lắng cho sự an toàn của phụ hoàng nên mới làm việc không thích đáng như vậy.
Phụ hoàng, nhi thần thật sự nhìn thấy có thích khách xông vào, mong phu hoàng cho phép nhi thần lục soát, tránh để lại hậu họa về sau ạ!"
Giọt nước nhỏ xuống mặt đất theo bộ đồ ngủ, Hoàng thượng phất tay với Cấm vệ quân: "Ra ngoài đi, không có thích khách nào hết."
"Dĩ nhiên thích khách sẽ không xuất hiện công khai rồi ạ, chắc chắn hắn đang ẩn nấp ở một chỗ nào đó không ai biết. Phụ hoàng, nếu bọn họ đi, thích khách được thả ra thì hắn sẽ tìm cơ hội để ám sát phụ hoàng đó!"
Dạ Thanh Bình quỳ xuống, ngẩng đầu nhìn cằm Hoàng thượng, sốt sắng không chịu bỏ qua cơ hội này.
"Bình Nhi, trời tối mắt hoa là chuyện bình thường, là con nhìn lầm rồi. Đứng dậy đi, sau này làm việc gì cũng đừng lỗ mãng vậy nữa, truyền ra ngoài thì con có cần danh tiếng Công chúa của con nữa không?"
Hoàng thượng không nhẫn tâm trách mắng quá mức, chỉ ôn tồn nói, định để Dạ Thanh Bình đi về.
"An toàn của Hoàng đế là chuyện quan trọng nhất trên đời này, sao có thể dễ dàng buông lỏng cảnh giác được."
Ngoài cửa vang lên giọng nói uy nghiêm trầm ổn, Thái hậu được Tu Lương ma ma dìu đi vào, trong đôi mắt phượng tràn đầy sự bất mãn và sợ hãi.
"Mẫu hậu, sao người lại tới đây?"
Hoàng thượng càng đau đầu hơn, đuổi một người đã khó, sao giờ Thái hậu lại tới nữa.
"Ai gia đang đọc kinh, nghe thấy bên ngoài ầm ĩ như tiếng sấm, bèn bảo Tu Lương đi hỏi, không ngờ lại nghe thấy có thích khách hoành hành. Tu Lương nói thích khách ở gần hồ Dụ Hoa, ai gia lo lắng cho an nguy của con nên liền vội vàng tới xem"
Thái hậu đánh giá Hoàng thượng một lượt, sau khi chắc chắn không có vết thương nào thì mới thấy an tâm.
"Mẫu hậu, chỉ là hiểu lầm thôi, không có thích khách nào cả. Ban đêm còn phiền người chạy tới đây, nếu người có mệnh hệ gì, chẳng phải sẽ khiến nhi thần lo lắng ư?"
Hoàng thượng nháy mắt với Dạ Thanh Bình, bảo nàng ta dìu Thái hậu về.
Dạ Thanh Bình làm lơ ánh mắt Hoàng thượng, đến cạnh Thái hậu nhíu mày nói: "Hoàng tổ mẫu nói phải đấy ạ, phụ hoàng không chỉ là phụ hoàng của một mình nhi thần, mà khắp thiên hạ đều là con dân của phụ hoàng, nếu phụ hoàng có mệnh hệ gì, chẳng phải khiến người trong thiên hạ phải lo lắng ư?"
"Hoàng đế không nên chỉ nghĩ cho mình mà còn phải nghĩ cho cả quốc gia nữa. Làm tổn thương long thể tức là làm tổn thương vận mệnh của đất nước. Bất kể có phải là Bình
Nhi mắt hoa hay không, cũng phải kiểm tra một lượt hồ Dụ Hoa này"
Có được sự cho phép của Thái hậu, trong mắt Dạ Thanh Bình lướt qua vẻ đắc ý, sau đó đã nhanh chóng thu lại, ra lệnh với Cấm vệ quân sau lưng.
"Lục soát!"
"Trẫm xem ai dám!" Hoàng thượng tức giận, âm trầm nhìn mọi người.
"Mẫu hậu, trong cung phòng thủ nghiêm ngặt, nếu truyền ra ngoài chuyện có thích khách đột nhập vào, khó tránh khỏi sẽ khiến bách tính suy đoán tới quy tắc Hoàng cung. Hơn
nữa...
Hoàng thượng lại gần Thái hậu, nhỏ giọng nói: "Mẫu hậu, người khiến vạn người kính phục mới là Hoàng thượng chân chính, nếu truyền ra ngoài chuyện trẫm bị người ta ám sát, khiến lòng người hoảng hốt lan truyền linh tinh rằng trẫm không phải hiền quân nên mới bị thích khách ám sát, chuyện này.."
Thái hậu rũ mắt do dự mấy phần, Dạ Thanh Bình lại không chịu bỏ qua cơ hội này, còn đang định mở miệng nói gì đó.
Hoàng thượng nghiêm giọng nói với Dạ Thanh Bình: "Bình Nhi, con đã lớn rồi, gần đây trẫm đang suy ngẫm chuyện hôn sự của con, con vẫn nên chuẩn bị trong cung thật tốt đi, đừng gây chuyện thị phi, truyền ra ngoài mất thể diện lắm."
"Mẫu hậu cũng nên suy nghĩ tới chuyện hôn sự của Bình Nhi đi, không thể để nó chịu tủi thân, cũng không thể làm mất mặt Hoàng gia được."
Sau khi Hoàng thượng chuyển chủ đề, tư duy của Thái hậu quả nhiên cũng không còn đặt lên chuyện thích khách nữa.
Thái hậu kéo tay Dạ Thanh Bình, hiền hậu nói: "Ai gia nhất định sẽ tìm một mối hôn sự tốt cho con"
"Nhi thần cung tiễn mẫu hậu"
Dạ Thành Binh thấy Hoàng thượng hành lễ, trong lòng vẫn không cam lòng.
"Phụ hoàng, nhưng.."
"Không có nhưng nhị gì hết!"
Hoàng thượng nghiêm giọng quát lên, Dạ Thanh Bình biết Hoàng thượng đã mất kiên nhẫn, mà cũng vì chuyện hôn sự mà nàng ta không dám chọc Hoàng thượng tức giận, chỉ có thể hậm hực dìu Thái hậu rời đi.
Hồ Dụ Hoa hôi phục lại vẻ yên tĩnh như thường, chỉ nghe thấy tiếng nước róc rách trong điện.
Sở Kiều Tịnh trốn sau bình phong suy nghĩ, dựa vào trí thông minh của Dạ Thanh Bình thì chưa chắc đã nghĩ ra cái cách này, chắc chắn sau lưng nàng ta có người chỉ điểm.
Lúc suy nghĩ, trong mắt Sở Kiều Tịnh có thêm mấy phần lạnh lùng, tay cũng nắm lại thật chặt.
"Ra đây đi"
Nghe thấy giọng nói của Hoàng thượng, Sở Kiều Tịnh chỉnh lại quần áo rồi đi ra.
Khuôn mặt của Sở Kiều Tịnh bị hơi nóng làm cho hồng hồng, nhưng ánh mắt lại trong veo như ánh mặt trời.
"Đa tạ phụ hoàng"
Sở Kiều Tịnh hành lễ cảm ơn, tóc mai dán lên da càng tôn lên vẻ yêu kiều.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Phụ hoàng không thấy kỳ lạ sao? Lúc con vừa vào đã nghe thấy tiếng Ngũ Công chúa hét có thích khách, cố chấp muốn lục soát trong điện, phụ hoàng đoán xem rốt cuộc Ngũ Công chúa muốn bắt ai đây?"
Khóe môi Sở Kiều Tịnh nở nụ cười châm chọc, ánh mắt mang mấy phần không vui.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất