"Nếu như Ngũ Công chúa thật sự bị vấp phải đá thì nàng ta cũng sẽ bị rơi vào trong hồ. Nhưng nàng ta lại đứng rất vững, trên mặt không hề có sự hoảng sợ, rõ ràng là nàng ta cố ý."
Đôi mắt Sở Kiều Tịnh như phủ một tầng sương mỏng cuối thu, mặc dù không thể đóng băng vạn vật nhưng vẫn lạnh lẽo vô cùng.
"Ta thực sự muốn cứu Thần Vương phi, nhưng không ngờ lại không kéo được người."
Tôn Nhã Tịnh lộ vẻ áy náy, đôi mày đẹp như tranh như thơ khẽ cau lại, dáng vẻ yếu đuối đáng thương ai nhìn cũng thương xót.
Sở Kiều Tịnh chỉ lạnh nhạt nhìn nàng ta, không nói gì.
"Mà Thần Vương phi đừng nghi ngờ ta có âm mưu hay ý đồ gì. Dù là ai thì ta cũng sẽ cứu thôi, chỉ là đúng lúc hôm nay lại là Thần vương phi"
Tôn Nhã Tịnh nhận ra trong mắt Sở Kiều Tịnh lướt qua vẻ nghi hoặc, thế là giải thích.
"Nhưng ta thực sự không thể giúp Thần Vương phi chỉ trích Ngũ Công chúa được, bởi vì chuyện này liên quan tới thể diện càng thất."
"Ngay cả Hoàng thượng cũng sợ thiên hạ nghị luận, nếu dân gian lan truyền chuyện Công chúa với Vương phi bất hòa thì thực sự rất mất thể diện. Tịnh Nhi thường ở bên cạnh cô tổ mẫu nên biết chuyện này tốt xấu thế nào."
"Thực ra ta cũng có lòng riêng, Tịnh Nhi ở trong cung chẳng có bạn bè gì, thời còn nhỏ có thể chơi với các ca ca, nhưng sau khi lớn lên, chỉ có lúc Ngũ Công chúa tới thỉnh an cô tổ mẫu thì ta mới có thêm một tỷ muội để nói chuyện."
Tôn Nhã Tịnh lẩm bẩm rất nhiều, Sở Kiều Tịnh thấy môi nàng ta hơi khô, liền rót cho nàng ta một ly nước để nhuận giọng.
Thấy Sở Kiều Tịnh gật đầu đã hiểu, Tôn Nhã Tịnh mới nở nụ cười, giơ tay nắm lấy bàn tay hơi lạnh của nàng.
"Nếu đã nói rõ hiểu lầm với Thần Vương phi rồi, hòn đá trong lòng ta cũng có thể bỏ xuống"
Tuy Sở Kiều Tịnh không thích có tiếp xúc thân thể với người mình không quen, nhưng nàng cũng không rút tay ra, chỉ cười hờ hững như trời xanh sau mưa.
Chớp mắt đã bước sang tháng hai, những bông hoa trà lớn đung đưa giữa những chiếc lá xanh tươi, còn tỏa ra hương thơm sau ánh chiều tà, như câu 'mặt xinh e ấp thẹn
thùng, khiến trời đêm thêm phần tươi đẹp.
Trong Dưỡng Tâm điện, Hoàng thượng đặt cuốn tấu chương cuối cùng lên đống tấu chương cao như núi bên cạnh, cảm thấy lưng cổ đau nhức, đôi mắt mệt mỏi.
Ông nâng tách trà bên cạnh lên mũi ngửi, rồi lại đặt về chỗ cũ, ngẩng đầu nhìn Trần công công.
Trần công công lập tức đi lên hành lễ: "Lão nô biết tội, quên đổi trà cho Hoàng thượng, mong Hoàng thượng trách phạt"
"Thôi."
Hoàng thượng dựa vào lưng ghế xoa huyệt thái dương, ngồi cả một ngày cảm thấy chẳng còn sức lực gì, cũng lười trách tội Trần công công.
Trần công công ra hiệu cho tiểu thái giám bên dưới, tiểu thái giám lập tức hiểu ý bưng tách trà nguội ngắt xuống, dâng lên một tách trà nóng.
Trần công công đặt tách trà nóng tới bên cạnh Hoàng thượng, cúi người nói: "Hoàng thượng nhuận giọng đi ạ."
Hoàng thượng nhận lấy tách trà, mở nắp trà nhìn đôi mắt mình trong làn nước, nếp nhăn tuổi trung niên đã rất rõ ràng, không còn sáng rõ như thời thiếu niên.
Ông không khỏi cong khóe môi, nếu nàng vẫn còn, lúc này sẽ mang dáng vẻ thế nào nhỉ?
"Tối nay tới hồ Dụ Hoa."
Hoàng thượng hời hợt phân phó, thổi hơi nóng rồi nhấp một ngụm.
"Vâng."
Trần công công biết mỗi tháng Hoàng thượng đều tới hồ Dụ Hoa một hai hôm, nói là để thả lỏng thân thể, chứ thực ra là tới tưởng niệm Sở Tổ Ngọc đã mất.
Bởi vì trong hồ Dụ Hoa được sửa sang theo sở thích của Sở Tố Ngọc.
Sau khi màn đêm buông xuống, trời đất càng lạnh hơn, nhưng hồ Dụ Hoa lại ấm áp như mùa hè.
Khí nóng bốc lên khiến cả người thấy buồn ngủ, hơi nước dính trên làn da tạo thành một màng nước, cả người bị sóng nhiệt bao trùm, đè nén tới mức trong lồng ngực như không còn không khí.
Tất cả thái giám và cung nữ đều không có ở bên, ngay cả thị vệ đều rút lui, chỉ còn lại một mình Hoàng thượng với đồ ngủ rộng rãi, mái tóc buông xõa, ngâm mình trong dòng
nước nóng.
Hơi nóng bốc lên, sương trắng ngập tràn, chỉ có hương hoa trà thoang thoảng xuyên qua khe hở của song cửa sổ chui vào làn sương mờ, như thần tiên vô hình đang nhảy múa.
Hoàng thượng nhắm mắt dưỡng thần, dường như trở về lúc cắm hoa trà trên mái tóc của nàng.
Nữ tử đứng trước cửa Thái Khang cung trên mặt thấp thoáng vẻ lo lắng, đôi mắt lạnh lùng như vầng trăng sáng treo trên bầu trời, gió đêm lạnh buốt thổi bay mái tóc xõa tung trên vai, để lộ ra dung mạo diễm lệ.
"Vương phi, gió đêm lớn lắm, hay là người về đi, Mai Anh sẽ trông chừng ở đây, sau khi Quý phi nương nương về sẽ lập tức thông báo cho người."
Mai Anh nhìn khuôn mặt được ánh trăng chiếu sáng, lo lắng nói.
"Cô cô nói đi đưa bánh ngọt cho Hoàng thượng, tại sao mãi vẫn chưa về?"
Sở Quý phi không cho Sở Kiều Tịnh đi cùng, sợ nàng vừa rơi xuống nước không chịu được gió lạnh mùa đông.
Nhưng Sở Kiều Tịnh chờ một canh giờ mà vẫn không thấy bà về, thế là liền đứng chờ trước cửa cung.
"Có lẽ Hoàng thượng giữ Quý phi nương nương lại cũng nên, Vương phi đừng lo lắng, Mai Anh đã phái người đi dò hỏi rồi"
Một trận gió lạnh thổi tới, Mai Anh lập tức kéo áo khoác Sở Kiều Tịnh lại, sợ gió thổi vào người nàng.
Có một tiểu cung nữ chạy từ xa tới, thấy Sở Kiều Tịnh bèn hành lễ, nói: "Thần Vương phi kim an. Sở Quý phi sai nô tỳ mời Thần Vương phi tới, nói là có chuyện muốn nói với người."
"Dẫn đường đi."
Sở Kiều Tịnh dẫn theo Mai Anh đi theo tiểu cung nữ kia, nàng chỉ biết mấy con đường quen thuộc trong cung, bây giờ trời tối không phân biệt rõ đường đi, chỉ có thể đi theo tiểu cung nữ.
Không biết đi đã bao lâu, đèn đường kéo cái bóng của họ thành một vệt dài.
Sở Kiều Tịnh thấy đây không phải đường tới Dưỡng Tâm điện hoặc Ngự Thư phòng, liền ngăn tiểu cung nữ lại, lạnh lùng nói: "Ngươi đưa ta đi đâu đấy?"
Tiểu cung nữ nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của Sở Kiều Tịnh, cả người run lên.
"Hoàng thượng và Sở Quý phi đang ngâm minh trong hồ Dụ Hoa, nô tỳ đang đưa Vương phi tới hồ Dụ Hoa ạ.
Hồ Dụ Hoa? Đúng là nàng chưa từng tới đó, bảo sao lại thấy lạ lẫm.
Sở Kiều Tịnh dịu mặt xuống, bảo tiểu cung nữ tiếp tục dẫn đường, tới một nơi, tiểu cung nữ kia liền hành lễ, nói: "Thần Vương phi, phía trước chính là hồ Dụ Hoa, Sở Quý phi đang đợi người trước cửa. Chỉ là Hoàng thượng ngâm mình không thích có người khác hầu hạ xung quanh, nên người bên cạnh Vương phi không thể cùng tới đó được ạ.
Trong lòng Sở Kiều Tịnh dâng lên nghi hoặc, âm thầm có trực giác chẳng lành, nàng nghĩ rằng để Mai Anh lại có khi sẽ có nguy hiểm, thế là chỉ vào tiểu đình đèn đuốc sáng trưng cách đó không xa: "Mai Anh, ngươi qua đó chờ ta đi."
"Vâng."
Tiếng bước chân của Cấm vệ quân vang lên rầm rầm trong màn đêm yên tĩnh, Dạ Thanh Bình đi trước dẫn đường, trong mắt lướt qua vẻ độc ác.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất