Lúc này Ương Hòa cô cô từ ngoài chạy vào, hành lễ với hai người rồi nói: "Thần Vương đến thỉnh an nương nương ạ. 

Sở Quý phi quệt mũi Sở Kiều Tịnh, trêu đùa nói: "Tới thỉnh an ta thật, hay là tới thăm tiểu nha đầu con?" 

"Tất nhiên là tới thỉnh an cô cô rồi ạ." 

Nụ cười Sở Kiều Tịnh như hoa lê trắng ngần, vừa nồng nàn ôn tình lại vừa xấu hổ ngượng ngùng. 

Chỉ một lát sau. 

Một bóng người màu đen đi vào tẩm điện, lọt vào tầm mắt của Sở Kiều Tịnh, trong thoáng chốc, trong phòng tràn ngập mùi hương thanh mát như tùng như bách. 

Dạ Chí Thần mím đôi môi mỏng, không nói gì, nhìn Sở Kiều Tịnh với mái tóc đen ướt sũng, ngoan ngoãn ngồi ở bên giường như một con mèo con trước mặt, trong lòng hắn đan xen cảm xúc nhu tình và tức giận. 

Hắn sải bước đến bên Sở Kiều Tịnh, ôm nàng vào lòng. Sở Kiều Tịnh nhanh chóng để thuốc sang một bên. 

"Thuốc đổ rồi.." 

Dạ Chí Thần cầm lấy bát trên tay nàng, để nàng dựa vào ngực mình, rồi tự tay đút cho nàng uống. 

Sở Kiều Tịnh có thể cảm nhận rõ nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực của nam nhân phía sau, tư thế này vô cùng mờ ám, khiến nàng có hơi luống cuống. 

Nàng chỉ đành đẩy cánh tay Dạ Chí Thần trước ngực mình ra, quay người rời khỏi chiếc áo bào mang chút hơi lạnh. 

"Để ta tự uống." 

Dạ Chí Thần cũng không cố chấp, trả bát thuốc lại cho nàng, nhìn nàng uống hết, lúc này mới nói. 

"Hôm nay ta vốn định tới thăm nàng, vừa nãy ở trong cung nhìn thấy Hoàn Nhi bưng bã thuốc, ta mới biết đã xảy ra chuyện gì." 

Hắn dùng ngón tay cái lau đi vệt nước thuốc ở khóe môi Sở Kiều Tịnh, mang theo chút nổi giận đã kìm nén: "Bên phía Ngũ muội, ta sẽ xử lý. Nàng cùng ta về nhà đi, ta không muốn nhìn thấy chuyện thế này xảy ra thêm lần nữa." 

"Ta đâu có yếu ớt như vậy, nếu đã đồng ý với Hoàng thượng dạy Ngũ công chúa học y thì ở thêm mấy ngày cũng chẳng sao. Ngươi yên tâm đi, ta sẽ không xảy ra chuyện gì nữa đâu, trong cung còn có cô cô bảo vệ ta mà." Sở Kiều Tịnh bình tĩnh nói. 

"Nếu như nàng tới Cảnh Vân các tiếp thì mang thêm mấy cung nữ thái giám nữa, gặp việc gì thì cứ đẩy ra, đẩy không được thì đẩy hết cho ta" 

Trong mắt Dạ Chí Thần như có cả biển sao trời, lấp lánh sáng ngời. 

"Ngươi có tra ra được hung thủ phía sau là ai không? Mấy ngày nay tiếp xúc với Ngũ Công chúa, ta cảm thấy không phải nàng ta. 

Sở Kiều Tịnh sợ mình chết tìm trong biển sao ấy nên vội vàng di chuyển tầm mắt, dời chủ đề. 

"Nói ra cũng lạ, không hề tra ra được người tiếp xúc với sát thủ, cứ như không ở Kinh Thành vậy.” 

Tư duy của Dạ Chí Thần trở lại chuyện này, hắn đã điều động nhân lực rồi, nhưng lại không tra ra được thông tin hữu ích nào, khiến hắn vừa buồn bực vừa không cam lòng. 

Sở Kiều Tịnh định nói gì đó, nhưng giọng nói của Mai Anh bên ngoài đã cắt ngang suy nghĩ của nàng. 

"Vương phi, Tôn cô nương bên cạnh Thái hậu nương nương phái người tới" 

Sở Kiều Tịnh lắc đầu với Dạ Chí Thần, tỏ vẻ không cần nói nữa, sau đó nói: Truyền." 

Cánh cửa mở ra, hơi lạnh len lỏi vào căn phòng ấm áp, sau đấy dần dần tan biến khi cánh cửa đóng lại. 

Hỉ Thước cung kính bước vào tẩm điện, hành lễ rồi nói: "Sau khi Tịnh Nhi cô nương về An Khánh cung thì bị sốt cao, cả người nóng như sắp bốc cháy tới nơi. Lúc ở bên hồ Thần Vương phi nói rằng nếu Tịnh Nhi cô nương không thoải mái thì có thể tới Thọ Khang cung tìm Thần Vương phi. Không biết bây giờ Vương phi có rảnh không?" 

"Trong cung có nhiều thái y như vậy, sao không mời thái y?" 

Giọng nói lạnh lùng của Dạ Chí Thần vang lên, khác hẳn giọng điệu khi với chuyện với Sở Kiều Tịnh. 

"Thái y đã tới khám rồi ạ, nói là có thể hạ sốt, nhưng cô nương sốt li bì quá, nô tỳ lo lắng cho cô nương nên mới tới đây mời Vương phi tới đó một chuyến 

Hỉ Thước trốn tránh cái nhìn lạnh như băng của Dạ Chí Thần, cúi đầu trả lời. 

"Để ta thay đồ đã, sau đó sẽ đi với ngươi tới An Khánh cung" 

Sở Kiều Tịnh nhớ mình đã nói lời đó thật, cho nên liền đồng ý. 

Sau khi Hỉ Thước lui xuống, Dạ Chí Thần ấn Sở Kiều Tịnh định đứng dậy: "Ta đi với nàng, tới An Khánh cung gặp hoàng tổ mẫu, ta sợ nàng không ứng phó được" "Nếu ngươi đi thì Thái hậu mới làm khó ta đấy." 

Sở Kiều Tịnh cười nhẹ, mi mắt cong cong như sao băng, xán lạn rực rỡ. 

"Nàng có chắc có thể đi tới đó với tình trạng sức khỏe bây giờ không? Đừng để trị khỏi cho nàng ta xong thì nàng lại bị bệnh" 

Dạ Chí Thần vẫn không yên tâm, lại khuyên thêm mấy câu. 

Trong lòng Sở Kiều Tịnh thầm thở dài, bất lực nhìn hắn: "Thần Vương thân kinh bách chiến, sát phạt quyết đoán mà cũng có lúc dài dòng như vậy ư." 

"Ta chỉ là.." Dạ Chí Thần bật cười, hắn cũng không ngờ mình sẽ có ngày trở thành thế này. Hắn giơ tay vuốt tóc Sở Kiều Tịnh: "Mặc dày một chút hẫng đi." 

"Ta biết rồi, ngươi về đi, ta sẽ không bị bệnh đâu." 

Sở Kiều Tịnh đẩy Dạ Chí Thần, lúc này Dạ Chí Thần mới lưu luyến rời đi. 

Sở Kiều Tịnh gọi Mai Anh tới thay đồ, thấy Mai Anh lấy một chiếc áo khoác to ra, ma sai quỷ khiến thế nào lại nói: "Lấy chiếc áo dày nhất trong tủ ra đi, rồi chuẩn bị một cái lò sưởi." 

"Vâng" 

Sau khi tới An Khánh cung, Sở Kiều Tịnh còn tưởng Thái hậu sẽ gọi mình vào, nhưng chỉ thấy Hỉ Thước đón nàng vào thiền điện, không hề thấy bóng dáng Thái hậu và Dạ Thanh Bình đâu. 

Hỉ Thước cứ như giun trong bụng Sở Kiều Tịnh, nàng ta vừa dẫn nàng vào thiền điện, vừa giải thích: "Thái hậu biết Tịnh Nhi cô nương sốt cao, bởi vì Tịnh Nhi cô nương luôn hiếu kính với Thái hậu, không muốn Thái hậu lo lắng, cho nên sau khi mời thái y liền nói bản thân cảm thấy khỏe rồi, khuyên mãi Thái hậu mới chịu về." 

Sở Kiều Tịnh hiểu ra, gật đầu, Hỉ Thước vén cái rèm dày nặng ở cửa thiền điện ra. 

Sau khi đi vào, chỉ cảm thấy thiết kế trong phòng không hào hoa như Cảnh Vân các, mà được tỉ mỉ thiết kế theo phong cách ưu nhã phi phàm. "Thần Vương phi... 

Tôn Nhã Tịnh nằm trên giường yếu ớt vô lực, nghe thấy tiếng bước chân liền cố mở mắt ra nhìn người tới, sau đó muốn chống tay dậy xuống giường thình an Sở Kiều Tịnh. 

"Không cần phải dậy. 

Sở Kiều Tịnh nhìn nàng ta đắp hai chiếc chăn bông nhưng trên trán không có giọt mồ hôi nào, biết tuy nàng ta sốt cao nhưng lại có cảm giác như đang ở trong động băng. 

Sở Kiều Tịnh bảo Mai Anh và Hỉ Thước dẫn hết người trong phòng ra ngoài, sau đó lấy ra một viên thuốc to bằng hạt đậu xanh, đỡ lấy gáy Tôn Nhã Tịnh, bỏ thuốc vào miệng nàng ta, viên thuốc này có thể nhanh chóng hạ sốt, sau đấy nàng sẽ châm cứu cho Tôn Nhã Tịnh, để nàng ta bớt khó chịu. 

Một khắc sau, Tôn Nhã Tịnh gần như đã hạ sốt, khuôn mặt đỏ bừng đã trở lại màu như trước. 

Sau khi hô hấp Tôn Nhã Tịnh bình ổn, Sở Kiều Tịnh lại lấy linh thủy cho nàng ta uống, một lúc sau mới hỏi Tôn Nhã Tịnh: "Cảm thấy thế nào?" 

"Cảm thấy như đã về lại nhân gian." 

eyJpdiI6InJ5SzVsN20wUWFaUTRkM0ZZQ0lJNVE9PSIsInZhbHVlIjoiUlpWMEFcL2R6TnFtNHIxZzkxVDlWbWhON3QrRW96c3BLZTV3RkNUQVRSbGlxUmRLYzc0YmR5WUhmQWFzdWgwN2RIUGR6eHdscFZ5ekl3VFA3VjliRk5STncrbmNiTHIrdXYrdm1jRDB2cmFzUDdTZWJ3SjQ1d1RpVng3c2tmUDlWSEtaMlFnbjVEYUtkdWdSZlwvVGs1TmpGM3pEZFhFMHpld3ZlVU5nK1wvTjk2RndJSXNWazVOa1E1U2pobGdUalNRcVN5SnhWbFJ1SWp4VmdMRVQyYXB0OXpvdUpqNm4zT0ZJOXZFQXpJaGdWam1KWG1Cemk2TGNETlNnbEgzQVwvc2NRRnprSTF0SllBMU9tRzBXM0VraTVxaXVVWmdBVW1jTXRsdnRSQVpodUxCdDBqRXhJNjFFczIzTnR4d08za1Noa3lzZ3oxRTVvaXpuVEJGNWE3b2dHaU15b2xITk1QVEtqcldtSVBHbmQyK1pVNHFNT1Z4NjZIOHY5bFlBeTJ5ZiIsIm1hYyI6IjA0NWJhOGI3MTA0ZDk1YTU2YWU2MDk4NDYyZWRkNzY0MzhlZTE3OGIwYzYyZWZiY2I0Njg2Y2U5M2M2M2Q4MDUifQ==
eyJpdiI6IjNcL3NxVU1uWGpkQW1ZMlZHY29BelwvQT09IiwidmFsdWUiOiJqUDJGNkxvYTNCWFN4R01nWEJBVnZySzh0M05kdXNlYlh6TjBTdlM1cnJzSEhyVnc0UUFxcVBPVWhJN25ZU05USGt6QVI5QnNMM2VYUTlkdTBLZVpnTk50MUFWMzJaRkdoSHJURldoQjMyQkVGUFk2UlY0b2FNVGs3OTdWanJYY1hVc1ZCVW16N24xSVhIcU5hNzgxeCtkU2ZtdjBwcDIyRmxsWnVoNkthd21YbHRaaGx5VGJZRElOU24xcWFYT3hFS01pWGN5M3VvMFFOcmFmVWV3WUNmZ1NUVHNXcENOR0srdkFVN0h6U01CdUlNSExMMVNuak5KRDZyUkt0K0hBZVVuUUpibG14WjF4TVYzdzdsaHBhMmY2OEZtdUgxVlwvUGxwZTMwd1crNUVwVWdRYlhcLzF1a1JmNmQxUGw5MWNiIiwibWFjIjoiYTRhYjM5NjY5YzFiMzNiZGM3ZDdiOTcxNzQzYWMzNDY1OWFmYjczZDFhNGZiMGQzNmZkMTg5NTg4ZGMyOWMwOCJ9

Tôn Nhã Tịnh nhìn khuôn mặt không trang điểm của Sở Kiều Tịnh, trong lòng thầm nghĩ, nếu người trong thiên hạ thấy khuôn mặt này, chỉ sợ ai cũng sẽ trầm mê.

Advertisement
x