Cung nữ bên cạnh quấn kín chăn cho Dạ Thanh Bình, tức giận nói: "Công chúa đừng tha cho nàng ta a!"
"Đi, tới An Khánh cung, ta phải bảo Hoàng tổ mẫu trừng phạt đồ điểm đó thật nặng!"
Lửa giận hừng hực trong lòng khiến Dạ Thanh Bình thấy người nóng hôi hổi. Nàng ta định xốc chăn đi ra ngoài.
"Công chúa khoác thêm áo choàng lông chồn dày này đi ạ, chứ nếu ngã bệnh vì lạnh thì không tận mắt thấy Thái hậu trừng phạt nàng ta được đâu."
Cung nữ kéo Dạ Thanh Bình lại, khuyên nhủ rồi lấy áo choàng trong tủ ra, khoác cho Dạ Thanh Bình, đội mũ trùm kín đầu cho nàng ta rồi mới theo Dạ Thanh Bình tới An Khánh
cung.
Khi Dạ Thanh Bình giận dữ đi vào An Khánh cung, Hỉ Thước - cung nữ thân cận của Tôn Nhã Tịnh đã chờ sẵn ở cửa. Thấy Dạ Thanh Bình, nàng ta cúi người hành lễ: "Nô tỳ bái kiến Ngũ Công chúa"
Dạ Thanh Bình nhìn nàng ta với vẻ mất kiên nhẫn: "Có chuyện gì?"
"Tịnh Nhi cô nương đoán người sẽ đến An Khánh cung nên dặn nô tỳ đón Ngũ Công chúa ở đây. Tịnh Nhi cô nương muốn nói đôi lời với Ngũ Công chúa." Hỉ Thước kính cẩn trả
lời.
Dạ Thanh Bình khịt mũi, trong đôi mắt đẹp đẽ xuất hiện vẻ kiêu ngạo và tức giận: "Bổn công chúa không nghe nàng ta, bổn công chúa còn phải đi gặp Hoàng tổ mẫu." "Tịnh Nhi cô nương nói, Ngũ Công chúa nghe mấy câu này xong sẽ hiểu, nếu khi đó Ngũ Công chúa vẫn muốn gặp Thái hậu nương nương thì cũng không muộn"
Hỉ Thước lại bước lên trước, cúi người với Dạ Thanh Bình, cố dằn sự sợ hãi xuống, cung kính mỉm cười.
Dạ Thanh Bình liếc Hỉ Thước rồi quay người đi tới thiền điện mà Tôn Nhã Tịnh ở.
Trong điện thoang thoảng hương thơm, át mất mùi thuốc đắng chát.
Một tiểu cung nữ đang lau tóc cho Tôn Nhã Tịnh. Người còn chưa đến mà tiếng đã vang lên.
"Bổn công chúa tới rồi, có gì thì mau nói đi"
Tôn Nhã Tịnh đang quấn hai lớp chăn trên giường, mặt đỏ một cách khác thường, nàng ta cổ xuống giường hành lễ với Dạ Thanh Bình.
"Thỉnh an Ngũ Công chúa."
Rời khỏi chăn xong, tuy trong điện đang ấm áp nhưng Tôn Nhã Tịnh chỉ mặc áo ngủ vẫn run bần bật, giọng cũng run rẩy.
Dạ Thanh Bình nhìn bờ môi tái nhợt, đôi mắt mơ màng và cơ thể mảnh mai đang vô thức co ro của Tôn Nhã Tịnh, biết nàng ta đã bị ốm.
"Đứng dậy đi."
Dạ Thanh Bình nhìn nàng ta bằng ánh mắt bất mãn nhưng không nói mấy câu khó nghe nữa, chỉ ngồi đó liếc nàng ta.
"Tạ ơn Ngũ Công chúa"
Tôn Nhã Tịnh dịu dàng đáp rồi được cung nữ đỡ ngồi xuống giường. Sau khi khoác áo choàng, nàng ta bảo người hầu trong điện ra ngoài.
"Tịnh Nhi biết Ngũ Công chúa tức giận, nhưng khi ấy Tịnh Nhi buộc phải làm thế."
Tôn Nhã Tịnh cố gắng khép kín áo choàng, tuy sắc mặt nàng ta tái mét nhưng đôi mắt vẫn trong như nước.
"Đừng tưởng ngươi nói đỡ bổn công chúa thì bổn công chúa sẽ biết ơn người. Sao ngươi lại giúp nàng ta? Tuy sau cùng ngươi cũng không giúp được nàng ta, nhưng ngươi định ngáng đường bổn công chúa chứ gì."
Dạ Thanh Bình nắm chặt tay vịn ghế, làn da trắng nõn tái đi vì quá mạnh tay.
Dạ Thanh Bình cứ tưởng Tôn Nhã Tịnh sẽ rất ghét Sở Kiều Tịnh vì Dạ Chí Thần, nào ngờ nàng ta lại tráo trở như thế, vừa chào đón mình, vừa lấy lòng Sở Kiều Tịnh.
"Sao Tịnh Nhi lại ngáng đường Ngũ Công chúa được, dù sao ta cũng lớn lên bên cô tổ mẫu, cũng rất quý Công chúa. Nhưng chắc Ngũ Công chúa cũng hiểu chuyện khi đó thể nào."
Dạ Thanh Bình nhìn nàng ta bằng ánh mắt sắc bén.
"Sao, uy hiếp bổn công chúa à? Tôn Nhã Tịnh, ngươi chỉ là đứa được Hoàng tổ mẫu nuôi thôi, đừng quên mình là ai"
"Tịnh Nhi không dám, Tịnh Nhi chỉ muốn làm chứng cho Ngũ Công chúa, để tránh Thần Vương phi làm hại Ngũ Công chúa trong cơn tức giận.
Vẻ mặt thấu hiểu của Tôn Nhã Tịnh khiến Dạ Thanh Bình cảm thấy khinh thường. Nàng ta mỉa mai.
"Bổn công chúa lại sợ nàng ta chắc?"
"Ngũ Công chúa là người của Hoàng thất, đương nhiên rất được nuông chiều, nhưng Ngũ Công chúa có nghĩ tới lúc Thần Vương phi bị hạch tội, sao nàng ta có thể khiến Hoàng thượng thay đổi thái độ ngay không? Nếu chuyện này ầm ĩ đến tai Hoàng thượng, có lẽ chẳng những Hoàng thượng không trách Thần Vương phi, mà còn bất mãn với Công chúa."
"Do đó Tịnh Nhi định cứu Thần Vương phi, cho dù Tịnh Nhi rơi xuống nước thì cũng phải bảo vệ Ngũ Công chúa chu toàn. Tuy Ngũ Công chúa cũng rơi xuống nước, nhưng ít nhất chuyện này sẽ không ầm ĩ hơn"
Tôn Nhã Tịnh nói một tràng, vì cơ thể quá suy nhược nên không thở nổi, đành chống tay xuống giường, hơi nghiêng người.
"Đúng là phụ hoàng rất tán thưởng nàng ta, nhưng chắc chắn Hoàng tổ mẫu sẽ thương bổn công chúa"
Dạ Thanh Bình bình tĩnh lại, nhận ra chỉ cần Hoàng thượng còn khen ngợi Sở Kiều Tịnh, sự an toàn của Sở Kiều Tịnh khi ở trong cung cũng được bảo đảm hơn.
"Ngũ Công chúa, mấy vụ xích mích nhỏ này không thể làm gì Thần Vương phi, không chừng còn khiến Ngũ Công chúa bị thương. Theo Tịnh Nhi, nếu Ngũ Công chúa không sao thì học mấy ngày rồi để Thần Vương phi về đi ạ."
Mùi hương trong điện càng tôn lên sự dịu dàng và hiểu chuyện của Tôn Nhã Tịnh. Dạ Thanh Bình nhìn vào mắt nàng ta, "hừ" một tiếng.
"Ngươi ở bên Hoàng tổ mẫu lâu quá nên đúng là tính cách cũng ngày càng nhu nhược vô dụng theo. Nàng ta sắp ngồi lên đầu ngươi luôn rồi mà ngươi còn sợ bóng sợ gió."
Dạ Thanh Bình đứng dậy, lập tức rời đi, không khí lạnh lẽo ngoài điện khiến nàng ta tỉnh táo hơn nhiều.
Nàng ta nhận lấy lò sưởi mà cung nữ đưa, bỏ vào tay áo, sắc mặt càng lạnh lùng hơn.
Nếu chuyện không đủ lớn, không làm gì được Sở Kiều Tịnh thì cứ khiến mọi thứ ầm ĩ hơn, khiến nàng không thể an toàn thoát thân, khó mà giải thích.
Cùng lúc đó, bên Thọ Khang cung cũng hết sức tức giận.
Sở Quý phi ngồi bên giường Sở Kiều Tịnh, nghe Mai Anh kể lại đầu đuôi câu chuyện, tức giận đến mức định đi tìm Hoàng thượng ngay.
Sở Kiều Tịnh kéo tay áo Sở Quý phi, lắc đầu.
Hơi nóng từ bát thuốc phả lên mặt nàng, khiến làn da nàng trông mềm mại hơn, vẻ lạnh lùng cũng vơi bớt.
"Dù sao con cũng đáp trả rồi, không làm ầm ĩ lên vì không muốn cô cô lo nghĩ nhiều thôi. Được rồi, dù sao qua chuyện này, con cũng đã xác nhận được chuyện mà con muốn kiểm chứng khi vào cung, cứ bỏ qua đi ạ."
Sở Quý phi lo lắng nhìn Sở Kiều Tịnh.
"Chuyện bỏ thuốc vào chậu than vẫn chưa được điều tra rõ, những nô tài đang phải chịu phạt nặng kia cũng không nói được gì, nên ta đã xin Hoàng thượng chỉ đuổi họ khỏi cung. Ngũ Công chúa cứ nhắm vào con, hay con cáo ốm đi, không tới Cảnh Vân các nữa"
Sở Kiều Tịnh ngừng suy nghĩ sâu xa, mỉm cười thản nhiên với Sở Quý phi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất