Sở Kiều Tịnh nhìn Dạ Thanh Bình với vẻ chế giễu, nhưng đã lờ mờ nghĩ tới một việc khác.
"Tam tẩu, ngươi có chứng cứ gì?"
Dạ Thanh Bình đoán nếu Sở Kiều Tịnh đã nghe phong thanh gì đó, chắc chắn sẽ gọi tiểu thái giám kia tới để đích thân đối chất với nàng ta. Còn nếu không có, có khi nàng chỉ đang lừa gạt.
Sở Kiều Tịnh chỉ nhìn nàng ta nhưng không đáp, có chứng cứ hay không cũng không quan trọng, nàng đến gặp Dạ Thanh Bình, quan sát vẻ mặt nàng ta là đủ rồi.
Thấy Sở Kiều Tịnh không nói gì, Dạ Thanh Bình thầm thở phào, trên mặt lập tức xuất hiện vẻ giễu cợt.
"Tam tẩu hùng hồn vu oan cho người ta như thế, nếu Hoàng tổ mẫu biết, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu"
"Vậy cứ để Thái hậu điều tra xem rốt cuộc là ai làm"
Sở Kiều Tịnh đứng thẳng dậy, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần và dáng người cao gầy của nàng toát lên khí thế uy nghiêm khiến Dạ Thanh Bình hơi sợ hãi. "Vậy chúng ta đến An Khánh cung để điều tra xem.
Dạ Thanh Bình vẫn tự tin, nàng ta đã cảnh cáo người ra tay rồi, nếu dám hé răng nửa lời thì đừng nói là hắn ta, ngay cả người nhà hắn ta cũng đừng mong sống nữa.
Sở Kiều Tịnh đi trước, Dạ Thanh Bình đi sau, cộng thêm Mai Anh, ba người đi dọc hồ nước để tới An Khánh cung, ai cũng có suy nghĩ riêng.
Sở Kiều Tịnh vốn đang nghi ngờ việc mình bị đánh lén ở Túy Nguyệt lâu là do người trong cung âm thầm sắp xếp, vì nàng cũng không gây thù oán trong giang hồ.
Không phải nàng không nghi ngờ Dạ Thanh Bình, nhưng trong mấy ngày ở cung, tuy Dạ Thanh Bình thấy nàng chướng mắt, nhưng chỉ nghĩ ra mấy trò vặt vãnh như mách lẻo, cử tiểu thái giám tới đánh.
Nàng ta có thể liên lạc với sát thủ à?
Dạ Thanh Bình chỉ cách Sở Kiều Tịnh một bước. Hồi nãy ở Cảnh Vân các, nàng ta nhất thời kích động nên mới đồng ý tới An Khánh cung với Sở Kiều Tịnh.
Giờ nhìn sườn mặt Sở Kiều Tịnh phản chiếu dưới nước, nghĩ đến việc gương mặt xấu xí của nàng hồi trước lại trở nên xinh đẹp thế này, nàng ta bỗng thấy tức giận, giơ tay định
đẩy Sở Kiều Tịnh như có ma xui quỷ khiến.
Sở Kiều Tịnh bị đẩy, sắp rơi xuống nước. Nàng vừa định né tránh thì bị một thứ không rõ là gì đâm sầm vào lưng.
Tiếng ào vang lên, bóng người màu trắng và màu tím cùng rơi xuống hồ nước bên cạnh. Mai Anh không biết bơi nhìn Sở Kiều Tịnh đã rơi xuống nước, hoảng hốt nhoài tới, sốt ruột hô: "Người đâu, mau tới đây, Vương phi rơi xuống nước rồi!"
Dạ Thanh Bình kinh ngạc đứng bên cạnh ngơ ngác nhìn bọt sóng trên mặt nước, không ngờ nàng ta lại đạt được kết quả nhờ cách này.
Sở Kiều Tịnh bất ngờ bị đẩy xuống nước, chưa phản ứng lại ngay, nàng chìm xuống nước, để mặc nước tràn vào mũi, làn váy trắng bồng bềnh của nàng như bông sen trắng khổng lồ đang nở rộ dưới hồ.
Nàng lập tức tỉnh táo lại, liếc thấy hình như bên cạnh còn ai khác, nàng bèn nín thở, nghiêng đầu nhìn xem.
Nàng trông thấy một gương mặt thanh tú với mái tóc rũ rượi, lại là Tôn Nhã Tịnh ư?
Sở Kiều Tịnh ôm eo Tôn Nhã Tịnh, ra sức ngoi lên mặt nước, vừa hít thở vừa đẩy đầu nàng ta lên.
Tôn Nhã Tịnh cũng đang ho sặc sụa vì bị nước tràn vào, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
Nàng ta vén tóc sang một bên, ra sức hít không khí trong lành.
Thấy Sở Kiều Tịnh không sao, Mai Anh đã qua cơn kinh hãi vội nhoài người tới, cố gắng nắm tay Sở Kiều Tịnh đang bơi tới, kéo nàng tới bên bờ. Hai người cùng đưa Tôn Nhã Tịnh lên, sau đó nàng mới leo lên.
Dạ Thanh Bình không ngờ Sở Kiều Tịnh biết bơi, nhưng vẫn tỏ ra vô tội.
"Ài, vừa vấp phải đá, Tam tẩu, ngươi đừng trách ta nhé"
Tôn Nhã Tịnh níu tay Sở Kiều Tịnh, thở hổn hển: "Thần Vương phi, Tịnh Nhi thấy... thấy người sắp rơi xuống nước nên chạy tới, vốn định... kéo người lại, nhưng chạy nhanh quá nên không dừng kịp, không ngờ lại thành ra thế này. Đa tạ Thần Vương phi đã cứu."
Trong mắt Sở Kiều Tịnh xuất hiện vẻ ngờ vực, nhưng nàng tạm thời không nói gì.
Sau khi chắc chắn rằng Tôn Nhã Tịnh không sao, nàng mới yên tâm, đặt nàng ta xuống đất để Mai Anh vỗ lưng cho.
Sở Kiều Tịnh quay người nhìn Dạ Thanh Bình, trong ánh mắt nàng là sự yên bình trước bão tố.
"Tam tẩu, ta cũng không cố ý, ngươi đừng nổi giận với ta. Chẳng lẽ ngươi muốn ta chỉ ra đó là hòn đá nào để chứng minh à?"
Rõ ràng ánh mắt của Dạ Thanh Bình khi nhìn Sở Kiều Tịnh đang nói, ngươi làm gì được ta?
Tôn Nhã Tịnh kéo váy Sở Kiều Tịnh, lo lắng nói: "Đúng là Ngũ Công chúa bị trượt chân, ta có thể chứng minh chuyện đó."
Sở Kiều Tịnh nhìn Tôn Nhã Tịnh đang tỏ ra đáng thương, sự lạnh lùng trong mắt vẫn không vơi bớt. Nàng bước lên một bước, nắm vạt áo Dạ Thanh Bình, ném nàng ta xuống hồ. Sau tiếng hét thất thanh, nước văng tung tóe lên bờ hồ rồi lặng lẽ tan vào bùn đất.
Tôn Nhã Tịnh ngạc nhiên nhìn Dạ Thanh Bình đang vùng vẫy dưới nước, thái giám vừa chạy tới sau khi Sở Kiều Tịnh lên bờ lập tức bước tới, tìm cách cứu nàng ta.
"Tịnh Nhi cô nương nên mau chóng quay về, tắm nước nóng rồi uống canh gừng nóng đi. Nếu ngươi bị cảm thì cứ cho người tới Thọ Khang cung tìm ta, ta sẽ châm cứu cho ngươi, chẳng mấy chốc sẽ khỏe thôi"
Sở Kiều Tịnh hếch cắm với tiểu cung nữ vừa chạy tới. Tiểu cung nữ hiểu ý, bước tới bên Tôn Nhã Tịnh.
Mai Anh giao Tôn Nhã Tịnh cho cung nữ rồi vội vàng đi tới bên Sở Kiều Tịnh, cởi áo khoác ra, định choàng cho nàng thì bị nàng ngăn cản.
"Ta không sao, ngươi đừng để bị lạnh theo, chúng ta về thôi."
Sở Kiều Tịnh cười híp mắt với Mai Anh.
Tôn Nhã Tịnh nhìn bóng dáng rời đi của Sở Kiều Tịnh, ánh mắt càng phức tạp hơn. Mãi đến khi Dạ Thanh Bình được tiểu thái giám cứu lên, nàng ta mới tỏ ra vô tội và lóng ngóng tiếp.
Dạ Thanh Bình nhoài ra đất họ dữ dội. Tôn Nhã Tịnh vuốt lưng cho nàng ta rồi lo lắng nói với thái giám bên cạnh: "Mau gọi Thái y tới Cảnh Vân các." Sau đó nàng ta bảo cung nữ: "Mau đưa Ngũ Công chúa về Cảnh Vân các đi"
Dạ Thanh Bình nằm nhoài ra đất, hất tay Tôn Nhã Tịnh ra. Hồi nãy nàng ta nói nàng ta định cứu Sở Kiều Tịnh đúng không?
"Không cần... không cần ngươi giả vờ quan tâm"
Tôn Nhã Tịnh cũng không giải thích với nàng ta, giờ nói gì thì Dạ Thanh Bình cũng không nghe vào, hơn nữa gió lạnh đang tạt qua cơ thể ướt đẫm của nàng ta, khiến nàng ta
lạnh tới mức răng va vào nhau lập cập, không thể ở đây thêm nữa.
"Con khốn Sở Kiều Tịnh, dám đối xử với bổn công chúa như thế, bổn công chúa phải ném nàng ta xuống nước trăm nghìn lần, ấn đầu nàng ta xuống, không cho phép ngoi lên!"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất