"Thái hậu, giờ cô cô đang quản lý lục cung, vì thời gian chưa lâu nên chuyện gì cũng dựa vào Thái hậu. Cô cô thấy người nuông chiều Tịnh Nhi cô nương và Ngũ Công chúa, đương nhiên cũng học tập sự nhân từ của Thái hậu, nên mới nói đỡ Kiều Tịnh mấy câu" 

Sở Kiều Tịnh bình thản đáp lời Thái hậu, khiến Thái hậu không biết nói gì. Nếu bà ta trách tiếp thì chẳng khác gì đang tự mắng mình. 

Mọi người nói thêm mấy câu với Thái hậu, thấy cũng đã muộn nên quay về. 

Gần khuya, gió đông lạnh lẽo thổi ào ào. 

Sau khi đóng chặt cửa sổ, Mai Anh che ngọn nến mới châm, đi vào phòng thay ngọn nến sắp cháy hết. Thấy Sở Kiều Tịnh vẫn bận rộn, nàng ấy ân cần nói: "Vương phi, ánh nến tối thế này, coi chừng hại mắt, hay mai làm tiếp ạ" 

Sở Kiều Tịnh bỏ hoa cúc đã phơi khô trong tay vào cái sàng khác, vươn vai rồi lười biếng đáp: "Khó khăn lắm cô cô mới mang thai, nếu làm gối bằng hoa cúc thì sẽ ngủ ngon hơn, ta phải tranh thủ thời gian, cô cô cũng được yên giấc. 

"Nếu biết Vương phi chọn từng bông hoa một, chắc chắn Quý phi nương nương sẽ rất vui" 

Mai Anh bảo Hoàn Nhi bưng hoa cúc thừa ra ngoài, hầu hạ Sở Kiều Tịnh thay đồ tắm rửa. 

Đêm đó gió rít ào ào, Sở Kiều Tịnh ngủ không ngon giấc. Sáng sớm mở mắt ra, nàng cứ tưởng mình đang ở Thần Vương phủ. 

Nàng nhìn nơi cách đó không xa, thấy lá cỏ mẫu tử xanh mướt đang rủ xuống bên cửa sổ, giờ nàng mới nhận ra Dạ Chí Thần không ở bên cạnh. 

Sở Kiều Tịnh tựa vào giường một lát rồi mới gọi Mai Anh vào, bắt đầu rửa mặt thay đồ, sắp xếp lại các đơn thuốc mà nàng kê cho các nương nương. 

Nhân lúc các nương nương trong cung tới Thọ Khang cung diện kiến, Sở Kiều Tịnh giao đơn thuốc cho từng người. 

Không ngờ có mấy nương nương khác nghe được chuyện nàng chữa tàn nhang cho Diêm Tri Hinh, cũng mong nàng có thể làm mấy lọ cao dưỡng nhan cho họ. 

Sở Kiều Tịnh viết luôn một đơn thuốc để giao cho các nương nương, nếu ai cần thì cứ chép lại. 

Thu Quý nhân cầm đơn thuốc hỗ trợ mang thai kia, mừng rỡ kéo Sở Kiều Tịnh tới cung mình để chọn trang sức. 

"Đa tạ ý tốt của nương nương, nhưng Kiều Tịnh không có hứng thú gì với châu báu, khi nào có Hoàng tự, nương nương có thể quyên ít tiền cho Y các, cũng giúp bách tính trong thiên hạ được hưởng phúc của nương nương." 

Sở Kiều Tịnh cười khẽ, từ chối nhận quà của Quý nhân. 

Cung nữ bên cạnh Dạ Thanh Bình đến, thấy nương nương các cung đều đang tươi cười với Sở Kiều Tịnh nên cũng phải mỉm cười, dù bất mãn tới đâu, nàng ta vẫn phải hành lễ với mọi người: "Thỉnh an các nương nương." 

"Chẳng phải đây là thị nữ bên cạnh Ngũ Công chúa à?" 

"Vâng, Ngũ Công chúa đoán Thần Vương phi đã ăn sáng xong nên sai nô tỳ tới mời Thần Vương phi sang Cảnh Vân các" 

Sở Quý phi nhìn Sở Kiều Tịnh, thấy sự bình tĩnh và thản nhiên trong mắt nàng, bèn ôn hòa nói: "Giờ các tỷ muội đã lấy được đồ mình cần, cũng về nghỉ ngơi thôi. "Vâng, thần thiếp xin lui. 

Sau khi nương nương các cung mừng rỡ rời đi, Sở Kiều Tịnh khẽ gật đầu với Sở Quý phi, ra hiệu cho bà không cần lo lắng rồi dẫn Mai Anh đi theo cung nữ kia. 

Hôm nay trời âm u, trông rất ngột ngạt. 

Sở Kiều Tịnh giẫm lên đá cuội được rải ngay ngắn bằng đôi giày thêu đế mềm, cảm thấy hết sức dễ chịu, sự ngột ngạt do thời tiết cũng vơi bớt. 

Mắt nàng bỗng lóe sáng, kéo Mai Anh sang bên cạnh. Vừa quay người lại, nàng đã thấy một cây gậy gỗ to bằng cánh tay vung mạnh trước mặt rồi đập vào cổ cung nữ kia. Tiếng hét đau đớn vang lên, cung nữ kia gục xuống, hôn mê bất tỉnh. 

Sở Kiều Tịnh lạnh lùng nhìn người vung gậy. 

Thấy mình đánh nhầm, người kia lập tức kinh hãi, cây gậy rơi xuống khỏi tay hắn ta, lăn tới chân Sở Kiều Tịnh. 

"Ngươi chọn cái chết hay nói?" 

Giọng điệu bình tĩnh của Sở Kiều Tịnh càng đáng sợ hơn, khiến tiểu thái giám kia rùng mình. 

"Nô tài đáng chết, Vương phi thứ tội, Vương phi thứ tội. Nhưng nô tài không nói được, nếu nô tài nói thì sẽ mất mạng ngay, nhưng nô tài cũng không dám không làm, nếu không cũng chết. Nô tài thực sự không còn cách nào khác, xin Vương phi khai ân tha cho tiểu nhân. 

Tiểu thái giám kia sợ tới mức dập đầu liên tục, đến nỗi đá cuội dính máu, nhìn từ xa, trông nó như một bông hoa bỉ ngạn ma quái đang nở rộ. "Vương phi, hôm qua Mai Anh cũng nhìn thấy hắn ta, hắn ta cứ loanh quanh ở Thọ Khang cung, nô tỳ thấy lạ, định tới hỏi thì hắn lại đi mất" 

Mai Anh nhìn kỹ mặt tiểu thái giám kia, lập tức nhớ ra. 

"Tức là hôm qua ngươi định nói với ta à?" 

Sự lạnh lùng trong mắt Sở Kiều Tịnh vơi bớt rất nhiều, nàng biết chỗ khó xử của thuộc hạ, mạng sống nằm trong tay người khác, nào dám nói "không", do đó nàng không muốn làm khó tiểu thái giám này nữa. 

"Vậy ngươi quỳ ở đây một canh giờ đi, cũng tiện ăn nói khi quay về. 

Câu cuối của Sở Kiều Tịnh rất nhỏ, truyền vào tai tiểu thái giám theo gió rồi lập tức tan biến trong không trung, tới mức khiến tiểu thái giám kia phải nghi ngờ về việc rốt cuộc mình có nghe thấy câu đó không. 

Sau khi rời đi với Sở Kiều Tịnh, Mai Anh nghĩ lại vẫn thấy sợ: "Vương phi, người nghĩ ai đã làm chuyện này?" 

"Ngươi nghĩ là ai?" 

Sở Kiều Tịnh nhìn Mai Anh, đã có suy đoán. 

Làm gì còn ai khác đang đối đầu với nàng trong cung đâu? 

Mai Anh biết mình nghĩ giống Sở Kiều Tịnh nên không nói gì nữa, chỉ tức giận tới Cảnh Vân các cùng Sở Kiều Tịnh. 

Dạ Thanh Bình đang đắc ý ngồi trong Cảnh Vân các, ngắm nghía móng tay vừa được sơn xong, nụ cười trên môi nàng ta như hoa mùa xuân, không sao kìm nén nổi. 

“Dạ Thanh Bình!" 

Giọng nữ lạnh lùng truyền vào điện khiến Dạ Thanh Bình sợ tới mức lập tức ngẩng lên. Sao giọng nói này vẫn xuất hiện ở đây? 

Sở Kiều Tịnh bình tĩnh đi vào chính điện, thấy Dạ Thanh Bình đang ngờ vực thì khẽ nhếch môi: "Nhìn vẻ mặt này, đúng là khiến ngươi thất vọng rồi." 

"Ngươi... Thất vọng gì mà thất vọng, bổn công chúa không biết ngươi đang nói gì. Người ta cử đi đâu rồi, sao không tới?" 

Dạ Thanh Bình suýt buột miệng hỏi nhưng lại kịp thời sửa lời, vờ như không biết gì. 

Nàng ta nhìn ra sau lưng Sở Kiều Tịnh, thấy không còn ai khác ngoài Mai Anh, càng khó hiểu hơn. 

eyJpdiI6IjJrbG5zYlh5SnVPNXdnMktxZit2V2c9PSIsInZhbHVlIjoiYUx3NStTU3UrZHdLbXZ6SVVOc0t2d2Q4MVFyRXg5R2FtS0pFRHVMN2JEaG42SkVvMkFvTDM1NEdEa25tUXhBeW14ZFRZbjdNRFkyM1VqSHdsdGVKZFVvWkluMlwvem1kdjdIN3dLc0VqRjV4RHhaM01SbTNENGZTUFhheE5CVXZcL01UNUZXMFwvNWF3NHNVSVwvSytJdFJnUzkxWURtV3F2MFErU2FwRkVGMURSSmJydGtna3ZUS0hxWlltRHJhdG9QanljUVBhXC9aSUQ3clVFc1wvRGRabkkzZVpGNFg5akJZT2VRVzhkSHBDMmljV0hYOE1RTDJGdzJkbG5jWVlkOCtxelkwcFdYT3ZLVkJHWGY1WU1YY01TazVSZU5pOXZ5S1d1TnR5dVh0TE9FeWlDYUxvOTZoXC94emh0XC80aDRTcTRaWFJrK2RUT3hBVm5VY2EyYWE4a2duaUJHQitrQVpkOEJBTFkwSVJBZnY2N25tWlZTa2h2RUxNVWNuNm5zc091MTEwdW5VbHI3WnN3Rk5QdGU0bFo3R2R3PT0iLCJtYWMiOiI5ZGFjZjNkNjkxMGQyNDRkYzEyMjk1NWJiYTBjZTZmNzk1YmEzNTEwMjJhYzIyYmM0ZTljM2RiNTliNDliNDIxIn0=
eyJpdiI6ImNaem9nZXZ6d2NpckpcL0xzK25VZEtnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkF3V202WXdoWm5hRWNVR3lrYlkrU29KRnRJXC9kM1dGMmxHN3Y3M2VvV2ZRWjZSVVdERWFwbjFDclZTdTVmXC90ZlczeTQ2MktpN3lIYzRtWjRKVUhGV3prRHRnT29mczRpVFVGOEZDS3NpXC9iTGR6VEZWd3FJc3oyMENZeTJxdlBTV3krdjZcL0NpQWFEajNzdXVjcnR5NDF5QUdDbHNVNVJ6cUdkemZGVnpOS1hjZllzYVZreGdZYmxaTkdsV1lqZW1FekVHbjJKSml2UkxKUGZwTTk2elBRdEZTOEJKUFY1YXd5WG9YVkw2cW5VaVo4ME1yTmpjSkVjQzlZbWxoUml5N2d2bHVnaHl3WnlycEh2VjE0WkR4ZUs5SjlKTUVcL01KNFFBRUQ0RFRRcDd4c0YycnNGSmhGSDQ4MFh2azA2Z1EiLCJtYWMiOiJkYWM1MzA1ZDg4YzRkNmU2NTk4MWVlNGE3ZmY4MzljNmZlOWQxZjgwYjU4NzdjMTMwMWRlNWJiZjkzM2E1YjQ3In0=

"Ngũ Công chúa đã làm đến mức này rồi, sao phải chối. Ngươi cho người gọi ta tới Cảnh Vân các rồi âm thầm cử người khác đánh lén ta dọc đường. Chỉ là trò vặt của trẻ con mấy tuổi, không ngờ Ngũ Công chúa cũng nghĩ ra."

Advertisement
x