Sở Kiều Tịnh về tới Thọ Khang cung, thuật lại toàn bộ mọi chuyện cho Sở Quý phi. Bà nghe vậy bèn xoa nhẹ lên cái bụng đã hơi nhô lên của mình: "Vậy con ta.." 

Sở Kiều Tịnh lại bắt mạch cho Sở Quý phi, cố gắng trấn an nỗi sợ của bà bằng giọng điệu nhẹ nhàng chậm rãi. 

"Cô cô bị tổn thương nguyên khí, thai nhi đương nhiên cũng bị ảnh hưởng từ cơ thể mẹ. Nhưng cô cô yên tâm đi, có con ở đây, chắc chắn con sẽ giúp đứa bé bình an tới cõi đời này" 

Sở Kiều Tịnh cũng phát hiện khác thường trong chậu than của Thọ Khang cung, ngọn lửa giận trong lòng càng cháy vượng. 

Nàng cũng đi xem số than trong kho, cũng giống như Đức Hưng cung, không có vấn đề gì. 

"Cô, có người cho đồ vào chậu than, trộn chung với tro than, bên trên lại bị than phủ lên nên không có ai phát hiện. Chỉ cần cho một chút thứ này là đủ dùng cho cả mùa đông, nhiệt độ càng cao thì công hiệu của nó càng mạnh, thế nên cô cô mới càng ngày càng thấy lạnh, càng lạnh thì càng muốn đốt nhiều than hơn. 

Cứ thế lặp lại sẽ khiến cơ thể tổn thương nặng nề hơn. May mà người chỉ đốt than ở điện ngoài, không đặt trong phòng ngủ nên chứng bệnh nhẹ hơn Tình phi nhiều. Nếu còn không phát hiện sớm, không chỉ sức khỏe của cô cô yếu đi, đứa bé trong bụng cũng có khả năng không giữ được." 

"Âm mưu khá thật, không ngờ chúng xuống tay đối phó với ta sớm như vậy." 

Trong mắt Sở Quý phi lộ rõ vẻ dữ tợn, móng tay ghim sâu vào da thịt, nhưng cảm giác đau ở tay vẫn không thể lấn át được sự căm hận. 

"Cô cô, nếu đã khó tra được kẻ xuống tay là ai, chi bằng chúng ta dùng đến chiêu rung cây dọa khỉ đi" 

Sở Kiều Tịnh đặt tay lên mu bàn tay lạnh băng của Sở Quý phi, kiên định nói. 

"Vậy ta đi tìm Hoàng thượng liền đây" 

"Cô cô, dạo này người quá mệt mỏi, lại còn bị kinh sợ, để con đi vẫn hơn. Người cứ yên tâm ở đây chờ nghe tin tức là được" 

Sở Kiều Tịnh đứng dậy, truyền hai tên thái giám tới bưng chậu than của Thọ Khang cung, lại gọi Mai Anh dẫn hai tên thái giám khác tới Đức Hưng cung lấy chậu than, cùng nhau đi tới Dưỡng Tâm điện. 

Hoàng thượng vẫn chưa nguôi giận vì chuyện Hoàng tử bị ngược đãi, nghe Sở Kiều Tịnh nói xong lại càng giận không thể át, cả gương mặt đỏ phừng phừng. 

Hoàng thượng quát một câu "Làm càn!", tất cả thái giám và cung nữ sợ tới mức quỳ rạp xuống cầu xin Hoàng thượng bớt giận. 

Hoàng thượng hạ chỉ đổi mới toàn bộ thái giám và cung nữ của Thọ Khang cung lẫn Đức Hưng cung, hơn nữa đưa số cung nữ và thái giám ban đầu tới Củng Vệ ti, chắc chắn sẽ có người không chịu nổi trọng hình mà cung khai. 

Chuyện này cũng làm kinh động đến Thái hậu ở An Khánh cung, bà ta không thể tha thứ cho việc có người ra tay tàn nhẫn với con cháu Hoàng thất, hạ lệnh nhất định phải điều tra kỹ chuyện này. 

Chuyện lớn như vậy nhanh chóng truyền khắp hoàng cung, từ phi tần cho tới cung nữ, thái giám đều bàn tán xôn xao. Nếu không có Thần Vương phi, chỉ sợ sẽ không bao giờ tra ra được chuyện này. Như vậy hai vị nương nương và hai Hoàng tử cứ như vậy im hơi lặng tiếng biến mất. 

Tiếng tách trà vỡ tan vang vọng Cảnh Vân các, loáng thoáng còn có một giọng nữ tức giận mắng gì đó. 

Dạ Thanh Bình không cam lòng đi tới đi lui trong điện, cắn chặt môi dưới nhưng lại không thể làm được gì. 

"Công chúa, người đừng tức giận kẻo sinh bệnh, vì ả đàn bà đó không đáng đâu ạ. 

Cung nữ ở bên cạnh khuyên giải an ủi nhưng cũng không dám đứng quá gần, sợ Dạ Thanh Bình sẽ trút hết cơn tức lên người mình. 

"Ta vốn định gọi Sở Kiều Tịnh vào cung hành hạ một phen, không ngờ lại giúp nàng ta trở thành kẻ được người người kính nể trong cung. Tại sao vậy? Tại sao ngay cả ông trời cũng đang giúp nàng ta chứ!" 

Dạ Thanh Bình chợt ngừng lại, đôi mắt đẹp trợn tròn nhìn cung nữ kia: "Đi, gọi Sở Kiều Tịnh tới đây cho ta, nói ta có vấn đề muốn thỉnh giáo nàng ta." 

Cung nữ nhận lệnh chuẩn bị rời đi, Dạ Thanh Bình đột nhiên lên tiếng: "Chờ đã" 

Dạ Thanh Bình đi tới nói nhỏ với cung nữ kia mấy câu, trong mắt bỗng có ác ý xẹt qua, nụ cười bên môi xấu xa đến mức khiến người run sợ. 

Cung nữ kia đi một lát đã cau có trở lại, đứng ngần ngừ ngoài cửa một hồi mới vén rèm lên, sợ hãi nói. 

"Bẩm Công chúa, Thần Vương phi nói có mấy vị nương nương đã mở lời trước, chiều nay họ sẽ tới Thọ Khang cung nhờ nàng ta bắt mạch, không có thời gian tới Cảnh Vân các chúng ta." 

"Nương nương cung nào?" 

Hai mắt Dạ Thanh Bình long sòng sọc, dọa cung nữ bên cạnh sợ đến mức nín thở, không dám ho he. 

"Nghe nói là Hồ phi và Thu Quý nhân, Tình phi cũng mời Thần Vương phi tới Đức Hưng cung ạ." 

"Lúc trước nếu không có mẫu hậu thì Thu Quý nhân có thể leo lên đến Quý nhân hay sao? Hiện tại chẳng những không nói đỡ cho mẫu hậu mà còn quay sang đầu quân cho Sở Quý phi. Lần sau mà gặp được nàng ta, bổn công chúa nhất định sẽ phân phải trái với nàng ta mới được" Dạ Thanh Bình cắn răng nói. 

Màn đêm nhanh chóng buông xuống, Sở Kiều Tịnh đi theo Sở Quý phi đến An Khánh cung thỉnh an Thái hậu. 

Bởi vì Sở Kiều Tịnh tố giác chuyện mưu hại Hoàng tử nên Thái hậu không còn tỏ thái độ gay gắt với nàng như trước nữa, nhưng cũng chỉ hời hợt khen mấy câu coi như xong chuyện. 

Sở Kiều Tịnh cũng không thèm để ý thái độ của Thái hậu với mình, thích cũng được, không thích cũng chẳng sao. 

Nàng chỉ im lặng ngồi ở một bên, ngẫm nghĩ về chuyện của mình. 

Tu Lương ma ma tới nói với Thái hậu một câu: "Thái hậu, Ngũ Công chúa tới thỉnh an" 

"Hoàng tổ mẫu." 

Tu Lương vừa dứt lời, Dạ Thanh Bình đã nũng nịu gọi một tiếng, vui sướng tiến vào tẩm điện. Nàng ta ngoan ngoãn hiểu chuyện hành lễ thỉnh an với mọi người, sau đó ngồi xuống bên cạnh Thái hậu giống như một đứa trẻ chưa lớn. 

"Hoàng tổ mẫu, hôm trước Bình Nhi đau mắt, tay cũng mỏi nên không tới thỉnh an Hoàng tổ mẫu, người không trách Bình Nhi đúng không?" 

Thái hậu thích dáng vẻ Dạ Thanh Bình nũng nịu nhất. Thái hậu nhéo gò má nàng ta, cưng chiều hỏi: "Tại sao lại đau mắt mỏi tay thế?" 

Dạ Thanh Bình nhút nhát nhìn thoáng qua Sở Kiều Tịnh, muốn nói rồi thôi, dừng lại một lát mới trả lời: "Tam tẩu bắt Bình Nhi chép rất nhiều lần cách làm dược thiện, viết hết mới cho Bình Nhi nghỉ ngơi." 

Sở Quý phi ngước mắt nhìn Thái hậu, bà cũng biết Thái hậu không thích Sở Kiều Tịnh, nhưng một người là Hoàng tổ mẫu của Thần Vương, một người là Vương phi của Thần Vương, cuối cùng vẫn không thể kéo mở tầng quan hệ kia. 

Bà vội vàng chối bỏ trách nhiệm cho Sở Kiều Tịnh: "Mẫu hậu, Tịnh Nhi làm gì cũng rất nghiêm túc, so với người ngoài thì nàng làm gì cũng ổn thỏa vô cùng. Thần thiếp muốn nàng chăm nom Tình phi cũng vì tính tình cẩn thận của nàng, sau đó mới vạch trần được những chuyện sau đó. 

Bởi vì Ngũ Công chúa muốn học hỏi về dược thiện, Hoàng thượng mới cố ý hạ chỉ giữ Tịnh Nhi ở lại trong cung mấy ngày, chắc Tịnh Nhi nghĩ rằng cần phải dạy dỗ cẩn thận nên mới bắt Ngũ Công chúa viết nhiều. 

eyJpdiI6IitxRHJ2SGpzdWtZcXlnWTg5K3ozQmc9PSIsInZhbHVlIjoiMEJ0cFhyMHBmaHJMOVVIQkdWV3AzN2p4RFRUM0dVeThXRXllYjFITE1DU0kxTVhRbDRuVzluOW1zaTBHWGx4alFLNGpwVW83Z1dDdjNtRFo5RzJXXC8xUzVLZk1IazA4TVVqa01CVGxsU3pHM2MxUlJwTVVlTjFpbmlmeWRTRjFhTGRwQUlIR0YrRG1HbWwwSnhOZTNhQmw0cnZqT1FnVEJ1VW9KNFFEZHJ0dXBKS3VGdU1zazduVEFSSnNBeXFNb0NpUUI3MTJwcCtxNk5neGVqaml0MUVBQk5CdlhmUXduRjZ4WlRLSEtQZnFQbURrc0NJQWY1MXdzS05mbmhsNHlGaTd4Y29KOXpTd3dVelwvazcrZFBwNlBYMUczdlNQQ0JITEVuQWJ5SnlyVUtLcGRtMmp6VkVzek4yNlUxNXZBMSIsIm1hYyI6Ijg4YTUxZjczOTBmMGZlZTVjYzUwOGJkNzYyM2ZiZTgwMmI2OTdjZGEyNGUyYmNiNmI3Y2ZkZmRmNGIwYTY3ZTMifQ==
eyJpdiI6ImRrOXdKMmtGZDBwUWRJUFNpNloraWc9PSIsInZhbHVlIjoiNE5wdWxtcyt1Y2JpXC9pZlVCYndiSVFFNUZWQml4cnBlY044OHdrclZxVDg5eFN5akRmUmJHd0RWTCtNZ08rZEFuUjBLc1RoSzNaOVhVdW9wSUs4aUY4STdWMWpYSk1LRng1YlArWExMQmZHYVUwNDVWOUZ0SVBOMDB6RFg4b1QwVkNWOG03eDliTmx1bHhkTXk1QVFqYVwva2V0a1FWQjUrUjhObXdaWnR1N0pnWHBpXC93NmJQME9yVExQQWptR21VXC9ReGFmSzNDQmw0VlJxQjBmU0ZCRmQrclU3SGVlUE5nUm8yczEyS2JnNkpEU0ZoZGJHb1wvMW5CaVBrdXhTc2JWdDBLTEthUzNwdEhuZzF5bXRSVTRMUT09IiwibWFjIjoiYTg1YTVkMWU4ZTNiZjkzNTBjYWU1NmRjODNmNzk2YTBmMWRhYTZlNGZlMTRiNmNkNDE0MDZiM2U2YTMxODZlZCJ9

Thái hậu hơi bất mãn nhìn Sở Quý phi, trách bà nuông chiều Sở Kiều Tịnh quá mức, chiều đến nỗi nàng không biết bao dung chút nào, không chịu cho Tôn Nhã Tịnh gả vào Thần Vương phủ.

Advertisement
x