"Cô cô, dạo này người có cảm thấy Thọ Khang cung có gì khác thường không?"
Sở Kiều Tịnh bắt mạch cho cả Sở Quý phi và Tình phi, đều không phát hiện có gì không ổn. Ban đầu nàng còn tưởng là do thể chất yếu thôi, giờ ngẫm lại thì đúng là không ổn thật.
"Không có gì, hết thảy vẫn như thường" Sở Quý phi hồi tưởng một lần, lắc đầu đáp lại.
Sở Kiều Tịnh cúi đầu trầm ngâm, hàng mi vừa dày vừa dài không ngừng chớp chớp, tựa như chú bướm đang đậu trên đóa hoa bị giật mình bay lên.
"Cô cô, xem ra có người ngấm ngầm muốn gây sóng gió"
Sở Kiều Tịnh nhìn về phía Sở Quý phi, đáy mắt nhoáng qua vẻ sắc bén, tựa như đầm lầy bị quấy đảo sóng ngầm cuồn cuộn nhưng vẫn chững chạc như núi, ẩn chứa sự kiên định.
"Ý con là sao?"
Đôi mắt đẹp như tranh của Sở Quý phi hơi nheo lại, ánh mắt nhìn xuống hoa văn thêu trên vạt áo Sở Kiều Tịnh, suy nghĩ thoáng cái ồ ạt trồi lên.
Sở Quý phi nhớ lại tình huống Tình phi và Hoàng tử gặp phải, lại liên hệ tới bản thân, sau đó bất chợt nhìn sang Sở Kiều Tịnh, thấy được bóng dáng kinh ngạc của chính mình trong đôi con ngươi lạnh nhạt của nàng.
"Ý con là ta và Tình phi đều bị ám hại?"
Sở Quý phi hỏi khẽ bằng âm lượng chỉ hai người nghe được.
Sở Kiều Tịnh khẽ gật đầu, dùng ánh mắt ra hiệu cho bà tạm thời đừng nhiều lời, nếu cung nhân bên cạnh có tay sai do kẻ giật dây phái tới, chẳng may đối phương lén tiêu hủy chứng cứ thì sẽ chẳng tra được gì nữa.
Các cô nương của Sở gia đều vô cùng thông minh, không cần Sở Kiều Tịnh nói nhiều.
Sở Quý phi đã đoán được những quanh co và lắt léo trong chuyện này, chẳng qua bà không đoán được rốt cuộc là ai lại ác độc như vậy, cũng như ra tay như thế nào.
"Cô cô, bên ngoài gió lạnh, chúng ta về cung rồi nói"
Sở Kiều Tịnh thấy Sở Quý phi như bị dọa sợ thì đỡ bà lên liễn.
Nàng kéo Ương Hòa đi hai bước, nhỏ giọng nói: "Đợi lát nữa về tới Thọ Khang cung, ngươi dẫn cô cô đi Noãn các chờ ta, sau đó hạ lệnh không cho phép bất cứ ai được vào chủ điện Thọ Khang cung, cũng không cho ra khỏi cửa Thọ Khang cung, bất kể là có chuyện gì. Ta sẽ tới sau"
"Vâng, Thần Vương phi yên tâm"
Ương Hòa thận trọng đáp lời, nàng ấy vừa nhanh trí lại trung thành, đương nhiên biết được tầm quan trọng của chuyện này.
Đợi Sở Quý phi đi rồi, Sở Kiều Tịnh quay ngược lại Đức Hưng cung.
Ma ma đã sắc thuốc theo phương thuốc của Sở Kiều Tịnh, đang bưng mâm thuốc đi trên hành lang, thấy nàng vào thì hành lễ, nghi hoặc hỏi: "Sao Thần Vương phi lại quay lại?" "Ta để quên khăn tay ở đây nên quay lại lấy"
Sở Kiều Tịnh dùng ánh mắt ý bảo ma ma đừng hỏi thêm gì, theo nàng đi vào phòng ngủ.
Tình phi được ma ma đỡ ngồi dậy, dựa vào gối mềm. Nàng ta nhìn gương mặt nghiêm túc lại cẩn thận của Sở Kiều Tịnh, đáy lòng không khỏi chùng xuống.
"Thần Vương phi, có chuyện gì sao?"
"Nương nương có thể yên tâm rồi, lúc nãy ở Dưỡng Tâm điện, Hoàng thượng đã cho phép người nuôi nấng Bát Hoàng tử, sau này người sẽ tự mình chăm nom cậu bé." Nghe Sở Kiều Tịnh nói như vậy, Tình phi thở phào một hơi, kéo tay Sở Kiều Tịnh, hai mắt đẫm lệ: "Đa tạ Vương phi, Vương phi thật hiểu tâm bệnh của ta" "Nương nương, ta có mấy vấn đề muốn hỏi người. Từ lúc người sinh đến nay, trong cung có đưa túi thơm hay hương phấn gì đó tới không?"
Tình phi nhìn về phía ma ma đứng bên cạnh: "Từ sau khi ta sinh, những việc trong cung đều giao cho ma ma xử lý, Vương phi có chuyện gì cứ hỏi ma ma là được."
Ma ma hơi khom lưng với Sở Kiều Tịnh.
"Ban nãy lão nô đã cố nhớ lại. Trong cung muốn dính phúc của nương nương nên đưa tới rất nhiều quà tặng, nhưng lão nô đều lên mời thái y kiểm tra, chắc chắn không có vấn đề mới trình lên"
"Đồ ăn hôm nay đâu, mang tới cho ta xem thử"
Nhân lúc ma ma đi lấy cơm canh thừa, Sở Kiều Tịnh giải thích với Tình phi: "Nương nương, rất có thể người bị bệnh không chỉ vì sinh con, mà còn do có ai đó đã nhân lúc sức khoẻ người yếu ớt khi ở cữ mà làm loạn sau lưng. Ta xin phép xúc phạm nương nương lần này để lục soát trong phòng ngủ của người một phen."
Tình phi hít sâu một hơi, cơ thể gầy yếu không chịu nổi sợ hãi run lên, ngực phập phồng kịch liệt.
Hồi lâu sau nàng ta mới khôi phục một chút lý trí, gật đầu với Sở Kiều Tịnh.
Sở Kiều Tịnh kiểm tra giường trước, cẩn thận ngửi túi thơm treo trên màn, thậm chí mở ra xem xét, thấy không có khác thường mới treo lại.
Sau đó tới bàn trang điểm, chậu hoa trong phòng, chén trà từng sử dụng cũng bị nàng kiểm tra kỹ lưỡng, lại không phát hiện có gì khác thường.
Chờ ma ma mang cơm canh buổi trưa đến, bởi vì Tình phi không muốn ăn nên bữa trưa chỉ có một phần canh và một đĩa bánh hoa mai.
Sở Kiều Tịnh nếm thử cả hai thứ, sau đó lắc đầu.
Chợt, nàng chuyển mắt nhìn về phía hai chậu than kia, nghĩ ngợi một hồi rồi dùng kìm gắp bên cạnh khều một hòn than đang cháy đỏ ra, gắp lại gần ngửi thử.
Ánh lửa chiếu lên gương mặt trắng nõn của nàng, khiến mặt nàng như ửng hồng, đôi mắt đen phản chiếu ánh lửa đỏ.
Càng đến gần chậu than, chân mày Sở Kiều Tịnh cau càng chặt.
Mùi thơm toả ra từ mồi lửa khiến Sở Kiều Tịnh rất khó chịu, ma ma thấy nàng ghé vào gần quá thì lo lắng đi tới: "Thần Vương phi, cẩn thận bị bỏng"
Sở Kiều Tịnh dùng kìm gắp một khối than lên quan sát tỉ mỉ, sau đó gỡ trâm bạc trên tóc xuống, gảy tro than đã cháy sạch trong chậu ra, mài lên đầu ngón tay.
Ma ma cũng đứng cạnh xem kỹ, nghi ngờ hỏi: "Thần Vương phi cảm thấy chậu than này có vấn đề ư?"
"Ai đưa than tới?" Giọng nói của Sở Kiều Tịnh đã mang theo khí lạnh Đông chí.
"Nội vụ phủ, người của Nội vụ phủ luôn đưa than tới hàng tháng ạ.
Sở Kiều Tịnh phủi bụi đứng lên, nói với ma ma: "Mở hết cửa sổ ra thông gió, tạm thời đừng dùng than do Nội vụ phủ đưa tới nữa. Ta sẽ kê một phương thuốc trị chứng sợ lạnh cho nương nương, sau đó chỉ được dùng địa long để vượt qua tiết lạnh mùa đông thôi.
"Vậy... chẳng phải là trong cung này có gián điệp ư... Vậy lão nô nên làm gì để giúp Thần Vương phi đây?"
Sở Kiều Tịnh suy nghĩ chốc lát, khí chất kiên định và bình tĩnh dần lan tràn.
"Tạm thời đừng lộ chuyện này ra ngoài, để ta thương lượng với cô cô rồi quyết định"
"Vâng." Ma ma nghe lời, cúi đầu đáp một tiếng.
Sở Kiều Tịnh đi tới trước mặt Tình phi, sự ngờ vực mà vẫn chững chạc đọng lại thành vẻ phức tạp dưới đáy mắt.
"Nương nương đừng sợ, đã tra được nguyên nhân, nương nương chỉ cần yên tâm dưỡng bệnh là được."
Tình phi còn chưa hết hoảng sợ, bà nắm chặt ống tay áo Sở Kiều Tịnh, căm hận lại không cam lòng, sợ hãi nhìn chằm chằm vào mắt nàng, ngập ngừng nói: "Xin giao mọi việc cho Thần Vương phi.”
"Nương nương yên tâm."
Sở Kiều Tịnh đi theo ma ma xem số than còn lại trong kho, nhưng lại không phát hiện bất kỳ vấn đề gì.
Xem ra vấn đề nằm ở than trong chậu.
Sở Kiều Tịnh cũng thoáng lo lắng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất