Sở Kiều Tịnh ngước mắt đi tới trước bàn, trong chén nước trên bàn còn có một chiếc thìa rất nhỏ, là dùng để đút cho đứa bé uống. 

Sở Kiều Tịnh nhúng một ngón tay vào chén, nước lạnh như băng thấm xuyên qua đầu ngón tay vào mạch máu, truyền thẳng tới trái tim. Nàng nếm thử giọt nước trên đầu ngón tay, đôi mắt đẹp lập tức bùng nổ lửa giận. 

Nàng ôm đứa bé lên, cũng không cảm giác được bé có bất cứ động tĩnh gì. 

"Mai Anh, bưng chén nước kia" 

"Vâng." 

Sở Kiều Tịnh bế đứa bé, quấn thêm một cái chăn nhỏ thật kỹ càng cho bé, sau đó nổi giận đùng đùng đi tới trước mặt hai ma ma kia, ánh mắt lạnh lùng, hung tợn. 

"Các ngươi dám đút thuốc mê cho một đứa trẻ còn nhỏ thế này, thật to gan!" 

Dạ Chí Thần giật mình nhìn đứa bé nàng bế trong tay, lo nàng mỏi tay bèn ôm đứa bé vào lòng mình. Kết quả đứa bé không khóc cũng không nháo, cứ như không có tri giác gì vậy. 

Hai ma ma trợn mắt nhìn nhau, một trong hai người còn oán trách trợn mắt nhìn người còn lại mấy lần, sau đó cười xòa đáp: "Vương phi có điều không biết, Bát Hoàng tử cứ khóc quấy mãi, chúng nô tỳ thấy mà đau lòng, sợ ngài ấy khóc mắc bệnh nên mới dùng ít thuốc. Lượng thuốc không nhiều lắm, chỉ đủ cho Bát Hoàng tử ngủ thôi" 

Nghe thấy lời biện hộ này, ngọn lửa giận trong lòng Sở Kiều Tịnh càng cháy vượng hơn, ngay cả trái tim cũng tức nghẹn đến mức không thở nổi. 

"Nếu hai ngươi còn dám nói bậy bạ, ta sẽ cho người cắt lưỡi của các ngươi, bắt các ngươi tự đem đi cho chó ăn" 

Sở Kiều Tịnh càng giận càng tỉnh táo, toàn thân tản ra khí lạnh như núi băng nghìn năm. 

"Nô tỳ không dám, nô tỳ không dám. Là vì có người dặn dò nên chúng nô tỳ mới làm như vậy" 

Hai ma ma sợ đến mức ứa mồ hôi lạnh, nói chuyện cũng lắp bắp. 

"Có người lệnh cho các ngươi đối xử hà khắc với Hoàng tử như vậy sao? Trong phòng lạnh như hầm băng, mớm thuốc qua loa, không màng đến tính mạng của Hoàng tử!" 

Dạ Chí Thần phát hiện không đúng, đưa tay thử sờ lên trán đứa bé, nói với Sở Kiều Tịnh: "Hình như bị sốt rồi" 

Sở Kiều Tịnh cũng sờ thử, lại đưa mắt nhìn Dạ Chí Thần, hai người trao đổi ánh mắt xong cũng không nói thêm gì với hai ma ma kia nữa. 

"Theo ta đi gặp Hoàng thượng." 

"Vương phi tha mạng, Vương gia tha mạng! Có người dặn dò chúng nô tỳ, nói mẹ đẻ Tình phi của Bát Hoàng tử sắp không qua khỏi. Còn nói tử bằng mẫu quý, không cần phải quan tâm đến Bát Hoàng tử quá, nếu không đắc tội người khác, chúng ta sẽ không gánh nổi trách nhiệm thật mà Vương gia!" 

Lúc này hai ma ma kia mới cảm nhận được nỗi kinh hoảng từ sâu trong lòng, hai mắt trợn thật to, mồ hôi lạnh trượt từ trán xuống gò má tái nhợt, nhỏ giọt vào vạt áo, bắn ra tia nước nho nhỏ. 

"Ai?" 

Dạ Chí Thần vừa hỏi, hai ma ma kia đã sợ đến mềm nhũn cả người, run rẩy đáp không biết. Người đó là một tiểu thái giám chưa gặp bao giờ, chỉ dặn họ đừng nịnh hót nhầm chủ tử, đắc tội người khác thì chết thế nào cũng không biết. 

"Đi Dưỡng Tâm điện" 

Hai ma ma kia biết Dạ Chí Thần là người quả quyết tàn nhẫn, một khi rơi vào tay hắn thì dù không chết cũng sống không bằng chết suốt nửa đời còn lại, chi bằng đến chỗ Hoàng thượng có khi còn có một con đường sống, họ đành phải ngoan ngoãn đi theo. 

Trong Dưỡng Tâm điện, Hoàng thượng nổi giận ném thẳng chén thuốc ngủ kia xuống đất, tiếng vỡ vụn chói tai dọa cho hai ma ma run như cầy sấy, dù đang ở trong cung điện ấm áp như xuân họ vẫn thấy lạnh lẽo đêm đông chí. 

"Rốt cuộc là kẻ nào to gan như vậy? Còn không mau nói!" Hoàng thượng vô cùng tức giận quát. 

"Chúng nô tỳ không biết, chúng nô tỳ thật sự không biết!" 

Hai ma ma dập đầu như giã tỏi, tiếng khóc thét như sấm rền, ngoài xin tha ra thì họ chẳng biết gì cả, càng không nói được manh mối gì. 

Sở Quý phi nghe tin cũng vội vàng chạy tới, cuống cuồng thỉnh tội với Hoàng thượng: "Đều do thần thiếp không làm tròn bổn phận, Hoàng thượng giao quyền quản lý lục cung cho thần thiếp, thần thiếp lại không thể trông nom Hoàng tử cho tốt. Thần thiếp thỉnh tội." 

Sở Quý phi không tiện hành lễ vì bụng lớn, Hoàng thượng đưa tay đỡ bà ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng bảo: "Chuyện này đã xảy ra từ lâu rồi, cũng do trẫm sơ sót, để đám tiện tỳ không biết điều này đối xử hà khắc với Hoàng tử." 

"Hoàng thượng quản lý triều đình đã đủ bận rộn cực khổ, chuyện này là lỗi của thần thiếp, thần thiếp sẵn sàng chịu phạt." 

Sở Quý phi vuốt lưng cho Hoàng thượng để trấn an ông. 

"Lôi đi Củng Vệ ti, nếu chúng chịu trọng hình mà vẫn không biết thì đuổi ra khỏi cung." 

Giọng nói bình thản của Hoàng thượng ẩn chứa khí lạnh buốt người, tựa như một luồng gió lạnh mang theo băng tuyết khiến hai ma ma lạnh run đến tận tim. 

Hai ma ma kia bị thái giám lôi đi, tiếng cầu cứu ồn ào dần đi xa. 

Sở Kiều Tịnh từ thiền điện tới, hành lễ với Hoàng thượng và Sở Quý phi: "Con dâu đã cho người đáng tin sắc thuốc do mình phối, sau đó cho bảo mẫu đáng tin mà Quý phi nương nương chọn lại uống thử, rồi đút cho Hoàng tử uống, xin phụ hoàng và Quý phi nương nương yên tâm. 

Hoàng thượng tán thưởng nhìn Sở Kiều Tịnh, hài lòng gật đầu: "Chuyện này con làm rất tốt, nên thưởng" 

Sở Quý phi liếc nhìn vẻ mặt của Hoàng thượng khi nhìn Sở Kiều Tịnh, đáy lòng như có một cái trống nhỏ đang gõ thùng thùng. 

Một nỗi sợ hãi từ nơi nào đó trong trái tim len lỏi vào như thiên quân vạn mã, dần cắn nuốt sự dịu dàng và hiền thục ngày thường của bà. 

"Con dâu muốn xin một phần thưởng thay cho Tình phi, không biết phụ hoàng có thể đồng ý không?" 

Sở Kiều Tịnh hơi cụp mắt, câu chuyện Sở Thừa tướng từng kể còn đang văng vẳng bên tai, nàng phải cố gắng tránh đối diện trực tiếp với Hoàng thượng. 

Gương mặt xinh đẹp của nàng được nắng chiều chiếu rọi, tăng thêm vài phần trong trẻo. 

"Nói đi." 

Hoàng thượng chống khuỷu tay xuống bàn, nghi hoặc nhìn Sở Kiều Tịnh. 

"Chính vì Hoàng tử không được ở bên cạnh Tình phi nên mới bị ngược đãi như vậy. Con dâu xin phụ hoàng hãy trao quyền nuôi nấng Bát Hoàng tử sau này cho Tình phi, cũng coi như để động viên cho tâm trạng ốm đau của Tình phi. 

Hoàng thượng nghĩ đến Tình phi vẫn luôn bệnh liệt giường, trong lòng cũng dâng lên vài phần thương xót, bèn gật đầu nói: "Chuẩn" 

Sau khi ra khỏi Dưỡng Tâm điện, Dạ Chí Thần vốn định đưa Sở Kiều Tịnh về Thọ Khang cung, Sở Kiều Tịnh cười bảo: "Ngươi bận rộn việc trong quân, vẫn nên trở về đi thôi. Vừa lúc ta về cùng cô mẫu, trên đường cũng dễ nói chuyện" 

Dạ Chí Thần nghiêng đầu nhìn sang Sở Quý phi đang cười ấm áp, cuối cùng dặn đi dặn lại Sở Kiều Tịnh: "Vậy nàng làm gì cũng phải cẩn thận." 

"Ta biết rồi." 

Chờ Dạ Chí Thần đi rồi, Sở Kiều Tịnh dìu Sở Quý phi nói: "Cô cô, để Tịnh nhi đỡ người lên kiệu. 

Sở Quý phi ra khỏi Dưỡng Tâm điện mới thở phào nhẹ nhõm. 

Thấy trong mắt Hoàng thượng không nảy sinh tình cảm gì không nên có với Sở Kiều Tịnh thì hòn đá đè nặng trong lòng bà mới rơi xuống đất. 

"Lúc này nắng còn đang ẩm, dạo này ta khá sợ lạnh mà cũng không đến mức không chịu được, chúng ta đi bộ đi " 

Sở Quý phi vỗ nhẹ bàn tay mềm mại của Sở Kiều Tịnh, lúc nhìn về phía gương mặt của nàng thì thoáng qua vẻ áy náy, nhưng ngay sau đó lại bị nụ cười ấm áp che giấu. "Dạo này cô cô cũng sợ lạnh ư?" 

eyJpdiI6Imh5YVNXVmlBelpZSEc2N3ZcL2dOTVdBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjNUTER6WXRtc0hhWVJcLzJRQ1JGM1dkSkNKNERQZkp1ckNmUjdnOW5MSFlEbGphRFljZXpjRWtQYmhNTXBFblRtdjZWOGpmVnJtSlZFempWY1pmckRYSDVaWEZrNVJ6QU0zT1V5TFwvOTJ5WHBQMGdnQ0o5aFQwZFRUUVNqRjk4ZlwvNTZcL2Qzb2FZazRFWGNGc2JpQnFwdFwvMXl5UExCY2EybFkxTFBObklvdTN6ek1DMWhMQkkraFA3ZGNTMDkzdWRESG5GenJXa044SVFPaWU4SFwvRDhcL2hBYzluamZYNUw4ZXN6MVJBZFFaRUpaYytpRmxES0llZVh0anpxb2hFekVEZGFZOXZVS05DVUxvdXpUOTFXVUVzRGl0OEFlZkJQSnRPbkxBc1IzYkhUTE9kS2o5dG5mdUpmTEFPaWNHOHFpZklaaG1sSTFxTEtoQjlMaDcxTzRjenk4d0paZEp4XC83aUxpK1lVdjltekpPckpxN2JqNGZxMG9nRTR5KzFvcmpMUHNDNlltdDBZeHNocXpLMVFXbnZDMnJmUWdndnhtQnlKTGZPQkkzMnByeU96NnpyQVFCb0RKWCtBdGtiQnZxREdPVytwdkF3ZXFMYzUwUzhEK1JHcXc9PSIsIm1hYyI6IjU5YjRlOTQwZjdjNzg1ZGI4ZDJlMzEwMTBiNTk5MDcyMTA0Y2JiZTE3ZGIxMGQ0MzIwNTgzOGIxOGNmYzA2OTEifQ==
eyJpdiI6IkRlMUZoSFErUXhOdjhmNWxWZnpCbVE9PSIsInZhbHVlIjoiVUI1Rkw2YnlrNEFycEdvQWFkODF4ZlArZ2x4YmtlZEM1dVFTZ0NRbFRUZk1KS25HRUJlSmowQWsrejJraUczSnFFUTErR081amNhVHV2MW1kWjZFNkNESWpMRzlhZ2dHWXJvcVh3MGtPM242dmxwT0RSaGZuYXFyMHhjRG5oTzVcLzY5Z0Q3eUlqMHBPMm1YUGNZeHk2RUppN21RbHFneHZrM0ExMnM1ckE1MXZJRDl3RGl0WjJUdFFyR2FoNENaK2g4MzJ1TU1CZms4aVR5NVZZbFwvTTZiaTFKWjBmanA1MFNaZHJ4bWlidFkwPSIsIm1hYyI6ImJhNTlmOTA2MTcxOTc5ODM1NTJjZTFhOTg0ZjRjYWI2ZTVlMzQ1YTYzNjg4ZjRjN2NjNzBkM2VjZTE3MTJkODAifQ==

Sở Kiều Tịnh nhìn kỹ hai mắt của Sở Quý phi, quả nhiên phát hiện một lớp đục nhàn nhạt.

Advertisement
x