Sở Kiều Tịnh đuổi hết người trong phòng ra ngoài, sau đó cởi quần áo cho Tình phi, lấy châm bạc ghim lên các huyệt vị trên cơ thể nàng ta. Bởi vì tập trung tinh thần nên nàng không tốn sức cho lắm, ghim châm bạc xong lại chờ khoảng một khắc là có thể rút ra.
Sở Kiều Tịnh sửa sang lại quần áo giúp Tình phi, sau đó đắp chăn cho nàng ta.
Bận rộn một lúc lâu, lại thêm nhiệt độ trong phòng khá cao, Sở Kiều Tịnh cảm nhận được mồ hôi sau lưng đã thấm ướt áo lót.
Nàng nhẹ nhàng dùng mu bàn tay lau mồ hôi rịn nơi chóp mũi, bỗng nhớ lại vừa rồi khi mình cởi áo cho Tình phi thì cũng không thấy trên người nàng ta có một giọt mồ hôi nào.
Theo lý mà nói, Tình phi ở lì trong căn phòng ấm áp thế này, cửa sổ thì đóng kín không một làn gió lọt vào, thậm chí còn đang đắp chăn mùa đông thì sao lại không thấy nóng
cơ chứ?
Sở Kiều Tịnh tạm thời kìm nén lòng nghi ngờ, truyền người đứng chờ hầu ngoài cửa vào.
Sở Kiều Tịnh nói với ma ma: "Nương nương đang tĩnh dưỡng, dù có là mùa đông cũng cần hít thở không khí mới mẻ. Mỗi ngày ngươi tranh thủ lúc nắng ấm nhất mà mở cửa thông gió, không mở lâu quá là được.
Lát nữa ta kê đơn, có thể giúp nương nương đỡ mệt hơn. Sau khi dùng bữa trưa xong, ngươi đỡ nương nương ra ngoài đi dạo một lát, cứ nằm liệt trên giường sẽ bị hoại tử đấy. Nhân lúc dạo bộ mà mở cửa sổ là được rồi.
"Có việc Thần Vương phi không biết. Dạo gần đây này nương nương hơi sợ lạnh. Lão nô sợ nương nương lạnh quá, cố ý chuẩn bị hai chậu than đặt trong phòng, cũng vì thế nên không mở cửa sổ"
Sợ lạnh...
Sở Kiều Tịnh vừa cẩn thận quan sát sắc mặt của Tình phi, gương mặt gầy quắt, hai mắt đục ngầu, sắc mặt tái xanh, mệt mỏi vô lực.
Sở Kiều Tịnh tạm thời ghi nhớ lại, sau đó ngồi xuống tháp trước cửa sổ, nâng bút kê thuốc.
Ma ma đứng bên cạnh nàng nói nhỏ: "Thần Vương phi đừng trách lão nô nhiều chuyện, nhưng khẩu vị của nương nương không được tốt, chẳng ăn bao nhiêu. Phiền Vương phi thêm vài vị thảo dược để điều chỉnh khẩu vị cho nương nương.
Sở Kiều Tịnh chợt nghĩ tới một người.
Nàng viết đơn thuốc xong đưa cho ma ma, dặn dò đối phương sắc một gói dùng trước khi đi ngủ mỗi ngày là được, đợi Tình phi uống vào ngủ một đêm là ổn.
Sở Kiều Tịnh thấy không còn sớm, đang định rời đi, nhưng lúc hành lễ với Tình phi lại nghe đối phương gọi mình tới.
"Thần Vương phi, ta biết ngươi là người lương thiện. Từ đầu ta dám giao tính mạng của mẹ con ta vào tay ngươi là vì tin tưởng ngươi. Hôm nay ta còn có một chuyện phiền lòng, xin Vương phi giúp ta."
Tình phi không tự xưng bổn cung nữa. Ban đầu, nàng ta chưa từng rơi bất cứ giọt nước mắt nào vì bệnh tật, nhưng lúc này đây, nước mắt nàng ta tràn qua khóe mi, chảy xuống tóc mai, thấm ướt lọn tóc hơi khô vì thiếu dinh dưỡng của nàng ta.
"Mời nương nương nói."
Sở Kiều Tịnh thấy Tình phi như vậy cũng không đành lòng, lập tức ngồi xuống bên mép giường, cẩn thận lắng nghe.
Tình phi phất tay đuổi mọi người ra ngoài, Sở Kiều Tịnh thấy vậy cũng bảo Mai Anh và Hoàn Nhi lui ra.
Trong phòng chỉ còn lại hai người, Tình phi nắm chặt tay Sở Kiều Tịnh, cơ thể vốn yếu ớt tìm được sức lực từ đâu không rõ.
"Thần Vương phi, con của ta được nuôi ở viện Hoàng tử, họ nói ta ốm yếu, sợ lây bệnh cho đứa bé. Từ ngày thằng bé ra đời đến nay, ta chưa được gặp nó mấy lần. Thời gian này nhờ phúc của Sở Quý phi ta mới được gặp đứa bé kia một lần. Nhưng ta là người làm mẹ, vừa nhìn là biết con mình không được khỏe mạnh.
Ma ma nói trẻ sơ sinh lớn khá nhanh, lẽ ra tính theo số tháng thì bây giờ thằng bé phải lớn rồi mới đúng, nhưng ta thấy nó còn rất gầy yếu."
Tình phi thở hổn hển khiến lồng ngực phập phồng, đôi môi vốn đã khô của nàng ta đến lúc này cũng bị nứt ra.
Ngay cả gương mặt điềm đạm thường ngày cũng nhuốm vài phần đau ốm.
Sở Kiều Tịnh thấy vậy thì định rót chút nước cho Tình phi nhuận môi, nhưng Tình phi lại nắm chặt tay nàng, vừa trịnh trọng vừa hoảng sợ, lại thêm phần dữ tợn.
"Thần Vương phi, ngươi giúp ta đi thăm thắng bé được không. Nó còn nhỏ như vậy, lại không ở bên cạnh ta. Ngươi nhất định phải giúp ta chăm nom cho nó. Ta sẽ ghi nhớ ân tình của ngươi suốt đời.
"Được."
Sở Kiều Tịnh đồng ý, đang định đi thì nhìn thoáng qua hai chậu than đang cháy âm ỉ bên kia, một ý nghĩ xẹt qua trong lòng, chẳng qua ý nghĩ ấy thoáng qua rất nhanh, nhanh đến mức nàng không kịp nhìn ra rốt cuộc là cái gì.
Sở Kiều Tịnh lại nhờ Hoàn Nhi dẫn mình tới viện Hoàng tử, đoạn đường này nàng không hề nói năng gì, chỉ nghĩ xem vì sao Tình phi sẽ bệnh nặng đến mức đó. Nắng ban trưa chói chang chiếu lên gương mặt tinh xảo như tranh của nàng, làm cho đôi mắt có vẻ trong trẻo hơn.
Mai Anh ở bên cạnh nhẹ giọng gọi: "Vương phi.
Sở Kiều Tịnh đáp một tiếng, ngẩng đầu đã thấy Dạ Chí Thần, cái người trong lớp vỏ bọc lạnh nhạt rắn rỏi ấy, đang đứng dựa vào thân cây, ánh mắt cháy bỏng nhìn chằm chằm vào nàng.
Mai Anh và Hoàn Nhi hành lễ với Dạ Chí Thần, nhạy bén kịp thời tránh sang một bên. Dạ Chí Thần ngoắc ngoắc tay với Sở Kiều Tịnh, nhưng lại thấy nàng đứng tại chỗ, nở nụ cười nhẹ nhàng lại ấm áp nhìn hắn. Hắn không còn cách nào khác, đành đứng thẳng lên, đi tới trước mặt Sở Kiều Tịnh.
"Sao ngươi lại tới đây?" Sở Kiều Tịnh nhìn đôi mắt sâu như đầm nước của Dạ Chí Thần.
Dạ Chí Thần nắm ngón tay thanh mảnh của Sở Kiều Tịnh, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng và đau lòng: "Vết thương còn đau phải không?"
"Đã đỡ hơn nhiều rồi."
"Nàng đang đi đâu vậy?"
Sở Kiều Tịnh nghĩ đến Tình phi, gương mặt trắng nõn thoáng hiện đôi phần dao động.
"Ta được Tình phi nhờ cậy, tới viện Hoàng tử thăm con của nàng ấy"
"Ta đi chung với nàng.
Tuy Dạ Chí Thần không muốn buông tay Sở Kiều Tịnh ra, nhưng gió đông lạnh như cắt, hắn vẫn nhét tay nàng vào áo choàng.
"Mai Anh."
Sở Kiều Tịnh nghiêng đầu gọi một tiếng, Mai Anh và Hoàn Nhi chạy tới đi ở phía trước, Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần đi ở phía sau.
Đã sắp đến trưa, viện Hoàng tử yên tĩnh như không có người. Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần đi tới chỗ ở của Hoàng tử do Tình phi sinh, bốn phía đều không có người trông
chừng, trong phòng lạnh lẽo đến mức không chút hơi ấm. Hai người nhìn chậu than, vẫn nguyên vẹn không có dấu hiệu từng được nhen cháy.
Mai Anh đi ra ngoài cửa gọi mấy tiếng mới có hai ma ma vội vàng chạy tới, hành lễ vấn an.
"Nô tỳ thỉnh an Thần Vương, thỉnh an Thần Vương phi"
"Hoàng tử đang ngủ trưa mà các ngươi dám bỏ bê công việc như vậy à? Nếu có sơ xuất gì, các ngươi có mấy cái đầu mới đủ chém đây?"
Dạ Chí Thần sầm mặt tức giận, hai ma ma kia hoảng sợ vội vàng dập đầu xin tha tội.
"Thần Vương thứ tội, nô tỳ thấy Hoàng tử ngủ say nên muốn nhân lúc này ra ngoài ăn chút cơm nóng. Lúc nào Hoàng tử cũng ngủ rất ngoan, chắc chắn không xảy ra chuyện gì. Chỉ có lần này, chúng nô tỳ biết tội, sau này sẽ không bao giờ có chuyện tương tự nữa."
Sở Kiều Tịnh lười nghe bọn họ nói nhảm, lạnh lùng nói: "Vương gia, giao nơi này cho ngươi, ta đi xem đứa bé.
Hoàng tử ngủ rất say, Sở Kiều Tịnh đứng cách đó không xa cũng có thể nghe thấy tiếng hít thở của cậu bé.
Nhưng càng đến gần thì Sở Kiều Tịnh càng thấy bất an. Đến khi nhìn thấy rõ gương mặt của đứa trẻ, Sở Kiều Tịnh lập tức cau mày.
Nàng cẩn thận lắng nghe tiếng thở của đứa bé, nặng nề chậm chạp, nhịp thở không đều, thời gian nghỉ ngắn.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất