Hai người đi đến cửa cung, Dạ Minh Hiên liếc nhìn Dạ Chí Thần bằng ánh mắt sâu xa. 

"Ta sẽ không động vào nàng ấy. 

Dứt lời, Dạ Minh Hiền lập tức ngồi vào kiệu, thủ vệ thân cận của hắn ta buông rèm xuống, gật đầu hành lễ với Dạ Chí Thần rồi nghênh ngang rời đi. 

Dạ Chí Thần ngồi trên lưng một con ngựa cao to nhìn bóng lưng của đám người kia, Lương Nhân cưỡi ngựa đi tới bên cạnh hắn, thấp giọng nói: "Chủ nhân, thuộc hạ đã điều tra, hình như không phải Hiên Vương. Chẳng qua là.. 

"Là gì?" 

Khuôn mặt lạnh lùng của Dạ Chí Thần không hề thả lỏng, đôi lông mày kiêu ngạo và phách lối, nhưng sát khí tỏa ra từ khắp người hắn lại càng khiến hắn chững chạc hơn. 

"Gần đây Hiên Vương qua lại rất chặt chẽ với Y các, lại còn thường xuyên tặng đồ, tiền tài châu báu, dược liệu quý hiếm. Bên phía Y các nhận hết mọi thứ, không thấy có ý định từ chối." Lương Nhân hơi lo lắng nhìn Dạ Chí Thần. 

"Điều tra kỹ hơn đi." 

"Vâng" 

Sở Kiều Tịnh và Mai Anh, Hoàn Nhi đi tới Đức Hưng cung của Tình phi, ma ma và cung nữ ở đó nhìn thấy Sở Kiều Tịnh liền hành lễ, nói với nàng: "Vương phi tới không đúng lúc rồi, hiện giờ nương nương vẫn đang ngủ" 

Sở Kiều Tịnh nhìn thấy ma ma kia, nàng đột nhiên nhớ đến ma ma mắt đỏ hoe mà mình nhìn thấy trên đường từ Cảnh Vân các trở về Thọ Khang cung. 

Nàng ngẩng đầu lên nhìn trời, ước lượng thời gian đại khái, nghi hoặc hỏi: "Nương nương ngủ cả buổi sáng hay tỉnh rồi lại ngủ? Là do đêm qua ngủ muộn quá à?" 

Nói đến đây, vành mắt của ma ma kia lại đỏ lên, đành phải cố nén sự chua xót trong giọng nói, tiếp tục trả lời. 

"Bẩm Vương phi, bởi vì nương nương bị bệnh nằm trên giường suốt, nên ban ngày cũng thường xuyên ngủ thiếp đi lúc nào không hay, do đó buổi tối ngủ rất muộn. Nhưng có lẽ nương nương nằm một chỗ quá lâu, cơ thể cũng mệt mỏi, ngủ không được an giấc, không được bao lâu là sẽ tỉnh lại một lần" 

Ma ma này nói rất rõ ràng, Sở Kiều Tịnh gật đầu tỏ vẻ đã hiểu tình hình, sau đó lại hỏi ma ma kia: "Vậy ma ma tính từ lúc thức dậy đến bây giờ Tình phi đã ngủ bao lâu rồi?" 

"Hơn một canh giờ, chắc bây giờ nương nương cũng sắp dậy rồi." 

"Nếu vậy thì bà dẫn ta đến thiên điện ngồi một lát đi, bây giờ ta cũng không có việc gì, chờ một lát cũng không sao" 

Sở Kiều Tịnh nở nụ cười thản nhiên, cơn gió mát thổi qua khiến khuôn mặt nàng càng thêm trong trẻo và sạch sẽ. 

"Vâng." Ma ma hành lễ rồi dẫn Sở Kiều Tịnh đến thiên điện, sau đó lại cho người mang nước trà và điểm tâm tới để nàng không buồn chán và mệt mỏi. 

Nhưng Sở Kiều Tịnh cứ cảm thấy ma ma này có chuyện giấu trong lòng muốn nói với mình, bèn ngăn bà ta lại, dò hỏi: "Lần trước gặp khóe mắt ma ma cũng ửng đỏ, bây giờ cũng vậy. Không biết liệu có phải ma ma gặp chuyện gì khó nói, khiến bản thân buồn phiền và ấm ức không?" 

Lúc ma ma kia nhìn Sở Kiều Tịnh, hai hàng nước mắt nóng hổi lập tức lăn dài trên mặt. 

Bà ta bước nhanh đến trước mặt Sở Kiều Tịnh, xách váy quỳ xuống trước mặt nàng, nức nở nói: "Vương phi, lão nô theo nương nương gả tới đây, ở trong phủ nhìn nương nương lớn lên. 

Nhưng nương nương vốn rất khỏe mạnh, số lần ngã bệnh trong một năm có thể đếm trên đầu ngón tay. 

Từ sau khi sinh con vẫn chưa bình phục, ngược lại ngày càng suy yếu. 

Hoàng thượng đích thân phái thái y đến chữa bệnh, lão nô cũng cẩn thận sắc thuốc theo đơn thuốc của thái y, sau đó lại nhìn nương nương uống hết. 

Sau khi uống thuốc, nương nương cảm thấy dễ chịu hơn, cơ thể cũng nhẹ nhõm, nhưng mấy canh giờ sau lại mệt mỏi như thể đêm qua không ngủ được. 

Thuốc có ba phần độc, sao lão nô có thể để cho nương nương uống suốt được, nên.. 

Vương phi là người mổ bụng cứu con nương nương, lão nô biết Vương phi là một người can đảm và thông tuệ, nếu không nhờ có người thì trận ôn dịch năm ngoái cũng không thể bị dập tắt nhanh như vậy. Vương phi, lão nô cầu xin người, người hãy khám kỹ lại cho nương nương, giúp nương nương thoát khỏi nỗi khổ nằm liệt trên giường đi ạ." 

Vị ma ma kia quả nhiên là người thông minh, thuật lại mọi chuyện vô cùng rõ ràng, tình cảm sâu nặng cũng đủ để thấy bà ta thật sự yêu thương Tình phi. 

Sở Kiều Tịnh nhoài người ra đỡ cánh tay bà ta, Mai Anh và Hoàn Nhi bên cạnh thấy vậy cũng lập tức chạy đến đỡ ma ma dậy. 

Nhìn thấy ma ma khóc đến nỗi nước mắt giàn giụa, Sở Kiều Tịnh cũng thấy không đành lòng. 

"Hôm nay ta đến đây cũng là được cô cô ta, tức Sở Quý phi bảo. Ma ma yên tâm, nếu ta đã tới, đương nhiên sẽ tận lực chữa trị cho nương nương" "Đa tạ Vương phi." 

Ma ma vô cùng vui vẻ, bà ta đang lau nước mắt thì một tiểu cung nữ chạy vào. 

"Tham kiến Vương phi, nương nương dậy rồi. Biết Vương phi ở đây, người lệnh cho nô tỳ đón Vương phi vào điện." 

Sở Kiều Tịnh vừa vào điện đã cảm thấy toàn thân nóng ran, địa long trong cung đốt cực kỳ nóng, nhưng Tình phi vẫn đặt tận hai chậu than như sợ lạnh. 

Nàng đi tới bên giường, nhìn khuôn mặt vốn đầy đặn ngày nào của Tình phi giờ đây đã gầy đến mức ngay cả đồ ngủ cũng rộng hơn rất nhiều. Nàng hành lễ với Tình phi, ngồi bên mép giường hỏi: "Nương nương dậy rồi, có thấy trong người thoải mái hơn không?" 

"Bổn cung chỉ cảm thấy cơ thể suy yếu, không còn sức để rời giường. Đón tiếp không chu đáo, Thần Vương phi đừng trách tội." 

Tình phi yếu ớt trả lời, môi cũng không có sắc máu, bên trên còn có một lớp da khô, mở ra khép lại trông rất mất sức. 

Tình phi vốn là người có gương mặt phúng phính, nay đã gầy đến mức hai má gần như hóp vào, đâu còn mấy phần phong thái năm đó. 

Sở Kiều Tịnh thấy sắc mặt nàng ta tái mét không khỏe mạnh, đôi mắt cũng vẩn đục, nàng cảm thấy hơi nghi hoặc trong lòng. 

Tình phi sinh hạ hoàng tử nên rất được Hoàng thượng yêu chiều, bệnh nặng như thế đáng lẽ phải được đưa thuốc bổ đến liên tục, thái y càng tận tâm tận lực. 

Dù sau khi sinh con sẽ không còn được khoẻ như trước thì cũng không đến mức như vậy. 

"Không sao, vốn dĩ ta cũng không thích ồn ào mà. Nương nương khó chịu trong người, Quý phi cô cô rất lo lắng nên bảo ta tới xem thử. 

Màn trướng che đi ánh nắng bên ngoài, khuôn mặt của Sở Kiều Tịnh lờ mờ lại lộ ra ngũ quan tinh xảo, Tình phi nhìn thấy cũng phải ngưỡng mộ. 

Tình phi thở phào nhẹ nhõm: "Lần trước Thần Vương phi đã cứu mạng ta và nhi tử của ta, biết Thần Vương phi có y thuật cao minh, cho nên ta lại làm phiền Thần Vương phi rồi." 

Tình phi duỗi cổ tay gầy guộc ra, đôi tay vốn xinh đẹp nay chỉ còn da bọc xương, trông như dân chạy nạn vậy. 

Sở Kiều Tịnh càng cảm thấy trạng thái không phải bị thiếu máu bình thường, nếu không phải bị bệnh thì chắc chắn sẽ không đến mức này. 

Nhưng sau khi bắt mạch, Sở Kiều Tịnh cũng không phát hiện ra bệnh chứng gì, quả thật chỉ bị thiếu máu, nhưng lại thiếu với mức độ nghiêm trọng. "Nương nương đừng lo lắng, mọi việc sẽ ổn thôi." 

Sở Kiều Tịnh thả tay Tình phi vào lại trong chăn, gọi ma ma đến hỏi hôm nay nàng ta uống thuốc chưa. 

"Thuốc hôm nay vẫn chưa uống nhưng đã nấu xong từ lâu rồi, bởi vì nương nương còn đang ngủ nên còn để trên bếp đun lửa nhỏ. Lão nô đi lấy ngay" 

eyJpdiI6IjRFTmloZndZcTVnS2RBS2pJeW9RZ1E9PSIsInZhbHVlIjoidzZtbE0yS3ZJN0J2YTRqOUdCN25wcWdodmFUK29vZzBOVXJkRDhUQ0lQS0NoRlUwck9PRDJweSsyWFpJNDNMRUpHaGZDOWduNkRxNVdBR3BCa1lLXC84VXd5SlhLSm9RMlBuaGNHcWxTVUdGY3NSdHJyMXBTSkxZWkZnNzdtNEZJS003S3FqMU05Y2pBU2hGRmxZZkp4TTlSdzdnTU0wc3lmQnR5ZlYrMjhtU1BJcm50TGw5NFpcL0U1c1dcL1ZIZkFiNG5VenRVK2lwdzlGYzJBSE1LVmNMdHRoVENqWDc1enNhTXNqN0NrNFRTbXlVdDBQQmdVYm1zN2FjYm9vRUMrTVc1TGRXYnZpbnpqR09ka2tGdzZlQnc9PSIsIm1hYyI6ImU1NWU3YzIyNDZhZTllNWI2MTA5N2QwMTRlNjdjNjhiN2ZmNDcwYjhiNmExNjVhNjRmNzllOTBlNThmMDlmMDgifQ==
eyJpdiI6IkJKcVwvZDNKN0ptWWNkaUhCbEc3NmRBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjBkaTduZW9KaGpnOHZndEM2NExjVjhvdGNtTVZORUNkWlhmXC9ING4xTFNhbkFHdnpHMGw0WlpPSzU0RE1CaU9VZjJPYmlLaGlndXFKUTV6aUxCdjNxaUMzTlFDWkh4bEEyTVRGejZiREZsaElPVmdCZ2pocWJRXC9cL2M1emNGQXF4dnhPZWhjaUVCTHBWYkVsOVVUcWs5S0plK2RHU0liTUF2aHVCb1p5cVwvRVp2OExPb2kxZDFhd3k5YnVBS2V0WkVpWWRvZXFsZjcyVEZkb09jUGkxTHZrbGhadWttN0VTOUF6UDB1MlJcL2QrbkR0aXhGTTFvYWNPNXhuMDhvSHczbFd2MW4zUm1JTVFEamxlVFlaamo0TUlUVURRc2hGSnZiTEdaVnRDVmRoZExabkNMV1RHcXdrXC9yWVhmMGJkeHRvNzJXcmxNbDNRa29sRFwvYUxTcjdYRE13XC9kNHhlWGlldm1CK0tRSFltY0poYWs0dWdQXC9xcVJEeU1GZmxVN2JUbHBZdnFpaDUyOGNqTHZWZFdkRW9zNko5ckhvektscXVKdjFmdWZ4RUVsVGpTV3FTVUNnZEZKRGd2alRSUk1QXC9xN2toeXAwc1lZSmQyamdzY2RTN2I1VzRqS0p4blwvbnVQb2hrelhZaGxBODBERFRGYkRMMmtyZ0gzZEJZcHlsU0MiLCJtYWMiOiI5ZWMzNGNkYWU3YTE2N2NlYmU1NGYzNDZiYTQ2YzkwODhlYjA2NmFjMjkxZTYwOGI1NjA1YTJlMDk0ZWFhMjY1In0=

giờ cơ thể nương nương quá yếu, thuốc này hơi bổ quá không thể tiêu nổi. Ta sẽ kê lại một đơn thuốc cho nương nương, đồng thời thi châm giải tỏa mệt mỏi cho người, buổi tối cũng có thể ngủ ngon giấc hơn."

Advertisement
x