Sở Quý phi ôn hòa trả lời: "Vì lo cho các vị tỷ muội đi đường gió lạnh nên trong Thọ Khang cung đã bày thêm vài chậu than. Cánh tay Tịnh Nhi bị thương, không được ở nơi quá ấm áp, sợ sẽ chảy mủ, cho nên ta không gọi con bé tới" 

"Thì ra là thế. Nghe nói y thuật của Thần Vương phi rất giỏi, ta còn đang có chuyện muốn nhờ Thần Vương phi giải đáp nữa đây. Giờ xem ra ta không tiện làm phiền nàng ấy rồi." Phi tần kia gật đầu tiếc nuối nói. 

"Không biết muội muội muốn nhờ chuyện gì?" Sở Quý phi dò hỏi. 

"Ta đã vào cung hơn một năm rồi mà cái bụng này vẫn chẳng có động tĩnh gì. Mấy tháng trước Tình phi tỷ tỷ đã sinh hạ Hoàng tử, ta hâm mộ tỷ ấy quá đi mất." 

"Nói gì vậy, mặc dù Tình phi được tấn vị nhưng sức khoẻ vẫn chưa bình phục. Tính ra mấy tháng nay Tình phi còn chưa được gặp mặt chúng ta nổi mấy lần chứ đừng nói đến chuyện thỉnh an sớm chiều" 

Một vị nương nương đã có tuổi mặc áo xanh nước biển nói. 

"Trước đây bổn cung từng tới thăm Tình phi, quả thật nàng ấy còn khá yếu. Nhưng ta đã dặn thái y chăm sóc nàng ấy cẩn thận rồi. Gần đây trời càng ngày càng trở lạnh, các vị tỷ muội hãy chú ý giữ gìn sức khỏe, chớ để bị cảm lạnh." 

Sở Quý phi khép hờ mắt, sống lưng vốn vẫn thẳng tắp hiện giờ cũng không chịu được mà dựa vào bàn. 

Vị nương nương áo xanh vừa rồi thấy sắc mặt Sở Quý phi lộ vẻ mệt mỏi, lại nhìn phần bụng đã lộ rõ của bà thì tỏ vẻ hiểu ra, nhẹ nhàng nói: "Nếu nương nương mệt rồi thì cứ vào nghỉ ngơi một lát đi, đằng nào cũng không còn chuyện gì quan trọng nữa. 

"Vậy cũng được, hôm nay đến đây thôi" 

Sở Quý phi cố nhếch miệng cười rồi vịn tay Ương Hòa đứng dậy. 

"Thần thiếp cung tiễn Quý phi nương nương." Tất cả phi tần đều đứng dậy cung kính hành lễ. 

Đám phi tần tốp năm tốp ba nối đuôi nhau ra khỏi chính điện. 

Thu Quý nhân mặc áo hồng đi bên cạnh Hồ phi mặc đồ xanh biển, nàng ta xoa huyệt thái dương nhìn về đám tùng bách xanh tốt cách đó không xa. "Mặc dù chưa ngồi được bao lâu trong phòng nhưng ta cảm thấy rất mệt mỏi. Xem ra không nên để phòng quá nóng, khô khốc khiến người khó chịu. 

"Nhất là Sở Quý phi kia, mặc dù đã qua ba tháng đầu rồi nhưng trông dáng người nàng ta cũng hơi ... 

Thu Quý nhân kéo tay áo Hồ phi, ra hiệu họ còn đang ở Thọ Khang cung, nên chú ý lời nói, nếu bị Sở Quý phi nghe được sẽ sinh lòng nghi kỵ 

Hồ phi cười nói: "Muội muội không cần sốt ruột đâu. Sở Quý phi tiến cung lâu như vậy rồi mới có thai. Muội đang được sủng ái, có gì mà phải lo lắng" 

Sau khi tất cả phi tần đã rời đi, Ương Hòa mới tới noãn các hành lễ với Sở Kiều Tịnh. So với mùi son phấn nồng đậm vừa rồi thì mùi hương thoang thoảng trong điện càng khiến nàng ấy cảm thấy khoan khoái đầu óc hơn. 

Ương Hòa khiêm tốn nói: "Nếu Thần Vương phi có thời gian, Quý phi nương nương muốn nói vài lời với người" 

Đúng lúc Sở Kiều Tịnh mới viết xong một phương thuốc dưỡng thai, nàng bèn cầm tới chủ điện của Thọ Khang cung. 

Khứu giác của nàng vẫn luôn nhạy bén, vừa mới vào cửa nàng đã cảm thấy hơi khó chịu. Hương thơm do các phi tần lưu lại vẫn còn phảng phất trong phòng, bị hơi nóng hun nồng nặc đến mức khiến người ta hơi choáng váng. 

"Ương Hòa cô cô, mở cửa sổ ra cho thoáng khí đi. Trong phòng đặt nhiều chậu than quá, nếu bên trong quá nóng mà bên ngoài lại lạnh thì càng dễ sinh bệnh hơn. 

Sở Kiều Tịnh dặn dò từng chút một, Mai Anh cũng tiến lên giúp Ương Hòa thu xếp. 

Sở Kiều Tịnh đi nhanh vào tẩm điện, thấy Sở Quý phi chỉ mặc áo ngủ màu quế ngồi dựa vào thành giường. Nàng bèn ngồi ở mép giường nhẹ giọng hỏi: "Cô cô, người có chuyện cần tìm con à?" 

Sở Quý phi mở mắt ra, nhìn khuôn mặt trong trẻo giống như trăng trên trời hoa dưới nước trước mặt mình, khẽ gật đầu. 

"Con còn nhớ mấy tháng trước con đã mổ bụng cứu đứa con của Tình phi không?" 

Giọng nói của Sở Quý phi ấm áp dịu dàng như cơn gió xuân tháng tư cuốn theo hương hoa thơm ngát. 

"Con nhớ ạ." 

"Gần đây sức khoẻ nàng ấy không ổn lắm, uống thuốc cũng chẳng thấy hiệu quả mấy. Ta nhìn mà đau lòng thay, cho nên muốn làm phiền Tịnh Nhi giúp ta tới khám cho nàng 

ấy xem." 

Mặc dù phía trên màn thêu đầy hạt sen, dây leo, hồ lô và những hoa văn tinh xảo khác, khuôn mặt Sở Quý phi vẫn phảng phất nét ốm yếu. 

Sở Kiều Tịnh gật đầu, nắm lấy ngón tay nhỏ nhắn của Sở Quý phi dặn dò: "Cô cô cũng đừng làm việc quá sức, dù sao người cũng đang mang thai" 

Sở Kiều Tịnh hàn huyên với Sở Quý phi dăm ba câu rồi để bà nghỉ ngơi. 

Đợi Sở Quý phi ngủ rồi, Sở Kiều Tịnh mới rời khỏi tẩm điện, gọi Ương Hòa và Mai Anh tới. Nàng dặn Ương Hòa phải theo dõi Sở Quý phi sát sao, đừng để bà mệt mỏi lại không có ai phục vụ kịp thời. 

Ương Hòa vâng lời. Nghe nói Sở Kiều Tịnh muốn đến chỗ Tình phi, nàng ấy bèn gọi Hoàn Nhi dẫn nàng đi, còn khuyên nàng trời đông giá rét chớ để lạc đường. 

Cùng lúc đó, trong Kim Loan điện đã hạ triều, sau khi văn võ bá quan lần lượt rời đi, Dạ Chí Thần gọi Dạ Minh Hiền lại. 

Dạ Minh Hiên quay đầu nhìn Dạ Chí Thần đang đứng ngược sáng, khuôn mặt tuấn tú dường như bị phủ một lớp băng giá. 

Đôi mắt sáng rõ của Dạ Chí Thần nhìn chằm chằm hắn ta, khiến cho người ta không đoán được chuyện gì sắp diễn ra. 

"Nếu Nhị ca không có việc gì gấp thì cùng nhau đi đi." 

"Vậy xem ra Tam đệ có chuyện rồi." 

Hai người sánh vai đi ra ngoài, Dạ Chí Thần cao hơn Dạ Minh Hiên nửa cái đầu, thân mình cũng rắn rỏi hơn. 

Gió lạnh quét tới khiến khuôn mặt hai người đều có vẻ trắng bệch. 

Dạ Chí Thần mở miệng trước, nói: "Nhắc đến vàng bạc châu báu có lẽ Nhị ca không hề thiếu. Nhưng chỗ ta mới có một cây san hô được chuyển tới từ Nam Hải, hiếm có khó tìm, ta tặng cho Nhị ca xem như tạ lễ" 

"Vẫn vì chuyện hôm đó sao? Việc nhỏ mà thôi, không đáng nhắc đến" 

Dạ Minh Hiên sửa sang lại ống tay áo bị gió thổi loạn, không thèm để ý nói. 

"Con người ta không muốn nợ ân tình của ai. Hơn nữa Nhị ca cứu phu nhân của ta, tất nhiên ta phải tặng lễ cảm ơn rồi. 

Dạ Chí Thần hơi nghiêng đầu nhìn vẻ mặt Dạ Minh Hiên, thử dò xét: "Nhưng tại sao hôm ấy Nhị ca lại vừa khéo ở Túy Nguyệt lâu thế? Nghe nói mấy tên sát thủ kia võ công cao cường, khát máu thành tính. Thế mà sau khi Nhị ca trốn thoát, bọn chúng không hề giận cá chém thớt mà lại thả hai người hầu của Nhị ca đi" 

Dạ Minh Hiên đối mặt với ánh mắt của Dạ Chí Thần, hơi nhíu mày: "Xem ra Tam đệ đang nghi ngờ ta cố ý sắp xếp chuyện ấy, diễn một vở kịch trước mặt Sở Kiều Tịnh. Nếu đã vậy thì Tam đệ cần gì phải miễn cưỡng tặng lễ." 

Dạ Chí Thần không thấy Dạ Minh Hiền kinh ngạc, hoảng hốt hay bực tức, chỉ khinh thường. 

Hắn đã quen nhìn sắc mặt vô số người. Thấy Dạ Minh Hiên không có biểu hiện nào khác, Dạ Chí Thần hiểu ra những người kia thật sự không phải do hắn ta cố ý sắp xếp. 

eyJpdiI6IjFJTVl2dXFzUzJVajd0TFRvcmd3clE9PSIsInZhbHVlIjoiZFlpU1lVN3hQSkRqenNJMk1TUGg3c0ZQbXlNeGZnXC9YWDVUTkxqUFJxZjNma1wvVlROS1VMSTZ1OGFQbnA5aVA5dE5GMFpWNWFJTHJyYjlFbU0wb0pPRDlBSDBpNHJkTVRWZmFheTVtT1c1b3pHRGdrUUJ3aUphSTJLSGV0eDNZVWlwM25WbDE5WThkWWNtM1AwUVY5dVUwTHQwbGIyZFNTbnVzalVGbDZzNmthV254NURiUFRHYUU5OXRLXC9LSjdhaHZTUGFReEk1YjNUZVNUVUl1c25kNEdSS2lvZ1hLa0tSbkVIUU9RdDJURnV5VXVjV1VYR1ZRUWhnZmFsQmRDY2Q4aEhJd21LcVpSdzRsaW5hVjZzOVhTNXZQaTNKaExBRjV3OEU2M1p5ZnVnTFVmR3d4R1UrYU9FVWVMWHFJNDNOeldPZjZGWDRMelBMMVRFa1c2WkNhQmJxaHNheVZMVjVjekxnbEhES1hxNFpWbytKb3NnT1lIeTZ2N2F6cmlQdFpDTnNPaVRtb3JSNGhPYUc3eEpCaVhHVFIwbzZHbnZpdUJQMzdJZFkxc0lUN3dnc2p6dkQrejZyTklOYkdiRCIsIm1hYyI6IjdmZTk2ZTM3MTI3YTYwYWRhOTM4NzJmODc2MTY4YWRiNGUyYTA4YThmMDU0ZmU0NDIzNWIzYzVkM2NkYTA1ZWUifQ==
eyJpdiI6IkNXRXVPVzl5RWFySHhkQ2R2OHJFM3c9PSIsInZhbHVlIjoiQ1d4MHJyXC9TTnZhaURuWkpFQnRPRjlBOEpcL1FCeXZIaWlSSnFcL3dkWEtjaFhmNEVjcDk1U2wrTjdHcGZydXpYTkR2RUVwSVRURkxScXVtblJuVVRaNm5UbVpncGpLZDBMN054OGRjNSticFZUQlwvOG1UTjdiYkZZVzJaeTBCQm9XbHFNSHBTdWIrVitCN3N1ZkFDd2pLNjR6TTZVXC83QUJGTHM3STlHbjVFZ3R3eW9OUTVDUFltQWZDRWM0Z0RYZ3oiLCJtYWMiOiJmMjJjOGQwNjM1NmMwZTI2OTljNDVhMTgwOTdmNGExNDMwYmJjYmMyZGM0MzY1MTEwZDViNDc1ZGI3YWE1M2NmIn0=

"Tịnh Nhi bị thương, ta muốn truy xét cặn kẽ nên dĩ nhiên phải chứng thực từng việc một. Nói không chừng nghi ngờ lại thành thật.

Advertisement
x