"Hai người này do Nội vụ phủ mới phân tới, nếu chúng hầu hạ không tốt thì con cứ nói với ta." 

Sở Quý phi chỉ vào hai cung nữ, nói với Sở Kiều Tịnh. 

Đúng lúc đó, ngoài điện có một cung nữ lạ mặt tiến vào, hành lễ với Sở Kiều Tịnh và Sở Quý phi: "Nô tỳ là người của Ngũ Công chúa, thỉnh an Quý phi nương nương và Thần Vương phi. Ngũ Công chúa nói nếu Thần Vương phi đã vào cung thì xin người tới Cảnh Vân các ạ" 

Sở Kiều Tịnh và Sở Quý phi liếc nhìn nhau, dường như đã sớm đoán được. 

Sở Kiều Tịnh nói với tiểu cung nữ kia: "Ta biết rồi, đi thôi" 

Sở Kiều Tịnh nói thêm với Sở Quý phi vài câu, sau đó nàng và Mai Anh được tiểu cung nữ kia dẫn đường đi tới Cảnh Vân các. 

Cảnh Vân các không giống với Thọ Khang cung. Lẽ dĩ nhiên, Dạ Thanh Bình được Hoàng hậu và Hoàng thượng cưng chiều nên cũng trang trí nơi đây vô cùng hoa mỹ. 

Đến vải may rèm cửa ở chính điện cũng phải tốn không ít vàng bạc mới làm ra được. 

Sở Kiều Tịnh tiến vào chính điện thì thấy Ngũ Công chúa đang ngồi ở ghế chủ tọa vênh váo nhìn nàng. 

Vẻ mặt Sở Kiều Tịnh vẫn nhàn nhạt, không kiêu ngạo không tự ti. Mai Anh thi lễ với Dạ Thanh Bình rồi đứng bên cạnh Sở Kiều Tịnh. 

Cung nữ từng làm vỡ trâm mã não của Sở Kiều Tịnh rồi bị tát hiện giờ đang đứng bên cạnh Ngũ Công chúa. Trong lòng nàng ta vẫn căm hận vô cùng khi nghĩ đến cảnh tượng ngày đó. 

Sở Kiều Tịnh liếc qua, cung nữ bị ánh mắt sắc bén của nàng dọa sợ run người, yếu ớt cúi đầu xuống. 

Dạ Thanh Bình không vui, nhìn thẳng Sở Kiều Tịnh nói: "Nếu Tam tẩu đã tới rồi thì hãy tranh thủ thời gian dạy học đi" 

"Hoàng thượng dùng lễ trị thiên hạ, nghe nói trước đây khi người gặp mặt Thái phó cũng phải đứng dậy tự mình dâng trà, tỏ vẻ cung kính hiếu học." 

"Ngũ Công chúa cố ý xin thánh chỉ mời ta vào cung dạy dỗ nên ta cũng được coi là một nửa thầy của Ngũ Công chúa. Đáng lẽ Ngũ Công chúa nên học tập Hoàng thượng đi chứ?" 

Ý lạnh trong mắt Sở Kiều Tịnh giống như tuyết trắng mênh mông trên đỉnh núi cao. Nàng ngồi xuống, lạnh mặt nhìn Dạ Thanh Bình. 

Nàng không tin Dạ Thanh Bình sẽ ngoan ngoãn nghe lời mình, cũng không tin lần này nàng ta thật sự muốn mình vào cung để học hỏi gì. 

Nếu đã thế thì nàng còn ra vẻ làm gì. 

Dạ Thanh Bình nghẹn họng không biết nói gì, đành phải cố nén cơn tức trong lòng, bưng trà đến trước mặt Sở Kiều Tịnh. 

"Mời Tam tẩu dùng trà. 

Sở Kiều Tịnh dường như không nghe được, chỉ nhìn chằm chằm tiểu cung nữ sau lưng nàng ta, môi son khẽ mở. 

"Sao ngươi thấy bổn vương phi mà không hành lễ, chẳng lẽ thân phận của ngươi còn tôn quý hơn Ngũ Công chúa à?" 

Tiểu cung nữ bất đắc dĩ hành lễ với Sở Kiều Tịnh, sau đó cúi thấp đầu, im lặng. 

Sở Kiều Tịnh nhận lấy chén trà Dạ Thanh Bình đưa tới, nở nụ cười. 

"Đã như vậy thì xin hỏi Ngũ Công chúa, không biết Ngũ Công chúa nói đến bộ phận nào trên cơ thể? Đầu, ngực, tỳ vị, phổi, thận vân vân, còn có rất nhiều bộ phận khác nữa" 

Dạ Thanh Bình thuận miệng nói bừa: "Vậy thì viết tất cả những bài dược thiện liên quan đến bồi bổ dạ dày đi." 

Sở Kiều Tịnh gật đầu, nhìn tiểu cung nữ kia nói: "Còn không mau lấy giấy bút tới." 

Một lát sau, tiểu cung nữ lấy bút, nghiên mực và giấy đặt lên bàn cạnh Sở Kiều Tịnh. 

Sở Kiều Tịnh vẫn không hài lòng nhìn nàng ta: "Đây là lấy cho Ngũ Công chúa, ngươi để trước mặt ta làm gì? Chẳng lẽ ta mới là chủ nhân của ngươi?" 

Dạ Thanh Bình nghe vậy thì cả giận nói: "Lấy cho bổn công chúa làm gì? Chẳng phải ngươi am hiểu thuật dưỡng sinh nhất à, đương nhiên phải là ngươi viết phương thuốc chứ?" 

"Cánh tay ta bị thương, không thể viết phương thuốc cho Công chúa được. Huống hồ ta nghe nói Ngũ Công chúa muốn học dược thiện để hiếu kính Hoàng thượng, sao ta có thể giành lấy việc này được. Nếu chuyện truyền ra ngoài mọi người lại tưởng rằng Ngũ Công chúa chỉ biết nói miệng, lấy tiếng mà thôi" 

Sở Kiều Tịnh nở nụ cười trào phúng, không có chút độ ấm nào. Nàng cứ thế lẳng lặng nhìn Dạ Thanh Bình. 

Cho đến tận khi nghe được Dạ Thanh Bình sai cung nữ mang giấy bút tới, Sở Kiều Tịnh mới rời mắt. 

Dạ Thanh Bình chép lại từng phương thuốc bồi bổ dạ dày Sở Kiều Tịnh đọc, nhưng viết đến cái thứ năm rồi mà nàng vẫn chưa có ý dừng lại. 

Sở Kiều Tịnh đang nói dở loại thứ sáu thì chợt ngừng lại, nói với Dạ Thanh Bình: "Vừa nãy ta đọc sai rồi, xin Ngũ Công chúa hãy chép lại lần nữa đi" 

Dạ Thanh Bình ném ánh mắt sắc như dao cạo về phía Sở Kiều Tịnh, nhưng nàng chỉ nhìn màu nước trà đậm đà trong chén, không quan tâm. "Lại nói sai nữa rồi, Ngũ Công chúa chép lại lần nữa đi" 

"Xin Ngũ Công chúa hãy chép lại thêm lần nữa... 

"Sở Kiều Tịnh, ngươi đang đùa cợt ta phải không?" 

Cuối cùng Dạ Thanh Bình chịu hết nổi, hung hăng ném bút lông trong tay đi, đôi mắt trợn trừng. 

"Sao ta lại làm thế được? Nhưng thôi, số phương thuốc này đã đủ dùng một thời gian rồi, Ngũ Công chúa hãy chép thêm hai bản đi. Một bản Công chúa giữ lại, một bản đưa cho Thái hậu, bản còn lại đưa đến Thọ Khang cung. Hoàng thượng mà biết lòng hiếu thảo của Ngũ Công chúa thì nhất định sẽ vô cùng vui mừng" 

"Thọ Khang cung cũng xứng sao?!" 

"Ngũ Công chúa nói chuyện khiến ta hơi khó chịu đấy. Nếu ngày mai Hoàng thượng hỏi Ngũ Công chúa học tập như thế nào, ta sẽ hồi bẩm câu nói này cho Hoàng thượng. Ngươi đoán xem Hoàng thượng sẽ nói gì nào?" 

Đôi mắt Sở Kiều Tịnh tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, sâu như hồ nước không thấy đáy, ẩn giấu sự nguy hiểm bên trong. 

Sở Kiều Tịnh ra hiệu cho tiểu cung nữ nhặt bút lông lên, tiếp tục đặt cạnh Dạ Thanh Bình. 

Dạ Thanh Bình tức giận nhưng không thể bộc phát, đành chép thêm hai bản. 

Mai Anh lấy một bản đưa tới trước mặt Sở Kiều Tịnh. Nàng nhận lấy, chậc lưỡi nói: "Nếu Ngũ Công chúa không bận bịu gì thì nên luyện chữ thêm đi. Được rồi, cũng không còn sớm nữa, buổi học hôm nay kết thúc ở đây đi" 

Đợi Sở Kiều Tịnh rời khỏi Cảnh Vân các, Dạ Thanh Bình mới đập bàn mắng vào không khí: "Thứ gì đâu, dám xưng là thầy của bổn công chúa, còn bắt ta viết nhiều lần như vậy, đúng là khốn nạn" 

"Ngũ Công chúa vất vả rồi, để nô tỳ xoa bóp cho người." 

Nói xong, tiểu cung nữ đè bả vai Dạ Thanh Bình, sợ nàng ta không vui lại trút giận lên đầu mình. 

Trên đường về Thọ Khang cung, Sở Kiều Tịnh gặp một ma ma đang đi về phía mình. Khóe mắt bà ta đỏ hoe, dường như đã khóc rất lâu. 

Ma ma kia hành lễ với Sở Kiều Tịnh rồi cắn môi rời đi. 

Sở Kiều Tịnh chỉ thấy bà ta hơi quen mắt nhưng cũng không nhớ ra là ai. Nàng và Mai Anh đi thẳng về Thọ Khang cung. 

Trong noãn các, Hoàn Nhi vừa bưng trà tới cho Sở Kiều Tịnh vừa thấp giọng nói: "Nô tỳ được Thần Vương sắp xếp tới đây, nếu Vương phi có gì phân phó thì cứ nói với nô tỳ" 

Sở Kiều Tịnh gật đầu rồi bảo nàng ấy lui xuống. 

Mai Anh đứng bên cạnh nói: "Quả nhiên Thần Vương rất quan tâm đến Vương phi" 

Một đêm trôi qua thật nhanh, hôm nay vẫn còn sớm mà trời đã sáng choang. Bởi vì Sở Quý phi quản lý lục cung nên các phi tần đều tới đây thỉnh an. 

Sở Kiều Tịnh đã nghe Sở Quý phi nói qua nên không hề ngạc nhiên hay nghi ngờ gì. 

eyJpdiI6InRIWmViZm5PWGZab3NCMkRIVGZiSlE9PSIsInZhbHVlIjoiXC9xRVhIYjJlcDYxT2ZMWkhKUUlUenRkWDlZMHl2dUpyR1kwQlM0b21LemtIQ2FjMWpvMWhoamZhWldsMXVmR0NLbllqZ3VkajhBdFJkMzN5RzRKRUtWTGpkZmJnaUx5YnFHK0dodERTODFSWEtaSm1rWEJuQXZJMnpTWDVhaWc3R3JJQjVKalFWVldvRTZsQjYzSVp0OFc5cmRmWGZ4U2NVZVpsXC9LN3J6cUE4aDhmNUpGU1lGcmJOdGNGOVdkTzlWRFwvbnJoQm5EVGZ2QkhaTmhtWDFVXC9Pc1k2cklUWjBXMjloTUw3Ung0cjFnTGZXNXJ2WklQcExMTWtEaFpVRnJ3NDdVd01lVEtlZEIrbWl5bThyc1pISUxTOEI1SUJON0dRbmV3ZnFJdWpkSVgwMTdENEMyWGVHbmEzS0NIektxdTBWREI2citiMFB6MmFYWHE0RUk4Rlh6bkdLNGI4djNHMUU2RHY0anVmRVBuaWNWV1c5VUNNZFJsVk5uaTAyNE1IZnhLN3NmZUQ5eGszVXEwNVZ3Tnh1Wm5yeFNacU0rSjFncmhsRE5BZzhNSzA0c082ZXVrbnU1V3ljTFVhaFciLCJtYWMiOiI1ZTU5MTA4NmFiMGIyOTIwZmQ2MTRlYWQ2ZDI0OGRiZWNmMmFiMDQ3YTJlNGFjZTMzM2RlZTdhOGU3NDcwZWFjIn0=
eyJpdiI6IjE4S2JQTTl2QWJWVjQxT1wvbG5HRVBBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlQ4K2RNbEVST0FwZ3ZiUlk2d0Q2SnlnbHIrVDJRWWVvN3RkSnNDUnZua2E5cEVWNkhmZnArWmgwUVlPZDB0M2NRMWVjOHhZYnhwaUZKeVwvcm1oaExXT2JFMzNLaHBrZ3htNUgxYk96UTNhaUVJVENCbHNUc0FraitqTFJ2R0d4MTNTMnNiaGJYeHBHbzFxYzlzV0pYelJxdURycTVVQ1F3WVRrcW5VZjFUMnd0S3ZMcmRPQjFKakNzbkNGT0dOZVlaWWR4c2N4STdFR2pRaytvR3FiZWh0bkVPZmxPRCtrNUFBOVRkMmdnR0NqN0dMTW9lQ09QODhmM3J3dWRoUFwvRzg5NlVqVkNWM0ppT3RuOGZnYTIzRkE9PSIsIm1hYyI6IjU3ODQ1MDNjOTcwYjdhNzhlODkxOGJjOWMyNmU2OTI1MzI2NzJiN2M3NDMyM2ZkMWEwZDAzN2Q1MzQ1MmNjMjgifQ==

Một vị cung tần nhỏ tuổi mặc áo lụa hồng đảo mắt một vòng rồi nghi hoặc hỏi.

Advertisement
x